Tôi trả lời mà hỏi : “Anh đến tìm hỏi tội ? Đường Vũ miệng tiện đáng đánh, sẽ xin .”
Bất ngờ là, Thẩm Nghị nhắc đến Đường Vũ. Anh soi xét : “Tôi thấy giấy chẩn đoán của trong ngăn kéo . Anh bệnh tại cho ?”
Nụ giả tạo mặt biến mất ngay lập tức. Tại Thẩm Nghị đột nhiên lục ngăn kéo?
Tôi giả vờ ngây ngô: “Bị bệnh gì? Anh trù ẻo ?”
Thẩm Nghị: “Đừng giả vờ nữa.”
Tôi mất hết sức lực, “Vậy bây giờ đến xem trò của ?”
“Đường Vũ thì thôi , nhưng thấy vẻ mặt hả hê của !”
“Không luôn g.i.ế.c c.h.ế.t ? Bây giờ cần tay , sắp c.h.ế.t . Anh cứ lén lút mà vui mừng .”
Thẩm Nghị gầm lên: “Trì An!”
Tôi tự tiếp: “Thẩm Nghị, xin ! Tôi hối hận , nên trêu chọc .”
“…” Lời còn hết, cổ Thẩm Nghị bóp lấy.
Không hề dùng sức chút nào, như thể gãi ngứa . Mắt đỏ hoe: “Trì An, hối hận? Anh dựa cái gì mà hối hận?!”
Tôi ho một tiếng, Thẩm Nghị lập tức buông tay.
Tôi tiếp tục hết câu: “ ba làm gì sai với cả, buông tha cho ông ?”
Thẩm Nghị: “Anh ý gì? Chuyện của chú liên quan đến , chú hãm hại.”
“ Đường Vũ là làm…”
“Tôi làm.”
Tôi sững sờ, thở phào nhẹ nhõm. Nằm ngoài dự đoán, nhưng hợp lẽ thường tình.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Thẩm Nghị loại đó.
10.
Thẩm Nghị ở phòng bệnh.
Diệp Phong mang đồ dùng cá nhân đến, Thẩm Nghị đuổi về.
Tôi đuổi : “Tôi cần quản.”
Thẩm Nghị im lặng , coi như thấy.
Buổi tối, ngủ ghế sofa. Ban ngày, xử lý công việc trong phòng bệnh.
Cơm là trợ lý của Thẩm Nghị mang đến.
Tôi gặp bác sĩ điều trị chính của , còn gọi điện liên hệ chuyên gia.
Diệp Phong , chắc chắn Thẩm Nghị vô cảm với .
Tôi dám nghĩ nhiều.
Tôi bận rộn tới lui. thể hiểu đang nghĩ gì.
Tinh thần ngày càng suy sụp. Ngất mấy . Mỗi tỉnh , đều tựa lòng Thẩm Nghị.
Tôi ngước lên yếu ớt hỏi : “Thẩm Nghị, tại với như ?”
Thẩm Nghị : “Bởi vì hận .”
Tôi hài lòng mỉm . , chính là hận . Như sẽ đau buồn vì sự của .
Tôi cạo trọc đầu, trông .
Thẩm Nghị mua cho một chiếc mũ. Đây là món quà đầu tiên tặng .
Trợ lý của ba , ba sắp tù . Tôi vui buồn khôn nguôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tinh-yeu-nhieu-hon-thu-han/chuong-5.html.]
Ba ngoài thấy bộ dạng , sẽ đau lòng đến mức nào?
Thẩm Nghị gặp bác sĩ điều trị chính về, ghế cạnh giường. Anh : “Trì An, làm phẫu thuật . Cho dù chỉ một phần trăm khả năng cũng thử.”
Tôi ôm bất cứ hy vọng nào, nhưng thấy ánh mắt đầy mong đợi của Thẩm Nghị.
Tôi kìm mở lời hỏi: “Thẩm Nghị, hy vọng sống sót ?”
Thẩm Nghị gật đầu.
Tôi hỏi: “Tại ?”
Anh trả lời: “Đợi phẫu thuật thành công sẽ cho .”
11.
Lúc Thẩm Nghị gặp bác sĩ điều trị chính để bàn bạc chuyện phẫu thuật. Phòng bệnh đón một vị khách mời.
Đường Vũ hống hách bước phòng bệnh.
như dự đoán, lộ vẻ mặt hả hê châm chọc.
“Thấy , gì , quả báo đó! Kẻ tác oai tác quái, cuối cùng cũng sẽ gặp quả báo thôi.”
Tôi gượng lấy tinh thần, khinh miệt một cái, “Vậy quả báo của cũng sắp đến .”
Cậu định nổi đóa với , , “Thôi , lãng phí lời với một kẻ sắp c.h.ế.t như làm gì.”
“Đợi c.h.ế.t , và A Nghị sẽ ở bên , chúng còn nước ngoài kết hôn nữa.”
Thật ?
May mà sắp c.h.ế.t , thấy . Nếu chắc chắn phát điên, phá nát cả lễ đường kết hôn mất.
Tôi biểu cảm hờ hững, gì.
Cửa phòng bệnh đẩy , Thẩm Nghị cầm tờ đơn bước . Anh thấy Đường Vũ, cau mày: “Cậu đến đây làm gì?”
“A Nghị, thương hại làm gì?” Đường Vũ kéo tay Thẩm Nghị, “Đi với em!”
Thẩm Nghị hất tay Đường Vũ : “Sau đừng đến làm phiền Trì An nữa.”
Đường Vũ thể tin Thẩm Nghị: “Anh điên !”
Tôi rúc trong chăn.
Sau khi phòng bệnh yên tĩnh , Thẩm Nghị kéo chăn của xuống, “Không sợ ngộp thở ?”
Tôi vô tâm : “Ngộp c.h.ế.t .”
Thẩm Nghị đồng tình một cái, ngập ngừng : “Đừng cứ mãi treo chữ c.h.ế.t miệng.” Anh khẽ hỏi: “Đường Vũ gì với ?”
“Không gì, chỉ nhạo thôi.”
“Anh đừng để trong lòng, gì cũng đừng tin.”
12.
Ba tù .
Tài sản giải phóng, công ty cũng hoạt động bình thường.
Ông thấy , lập tức đầu .
Tôi ông đang .
Tôi cố nén nước mắt, gọi ông : “Ba, con còn c.h.ế.t .”
Ông , mắng: “Thằng nhóc hư đốn, linh tinh gì thế!”
Ông già cũng nhất quyết làm phẫu thuật. Ông và Thẩm Nghị gặp bác sĩ mổ chính.
Buổi tối, Thẩm Nghị ngoài một chuyến. Trong phòng bệnh, chỉ và ông già.