Tình yêu dối gian - Chương 8: END

Cập nhật lúc: 2025-03-23 16:20:09
Lượt xem: 103

26

Tôi nhớ lại khoảnh khắc hồi đó trên diễn đàn, cười tươi khi nhấp vào cuộc bình chọn. 

“Ninh Thanh và Châu Gia Hằng sẽ bên nhau suốt đời.” 

Tình cảm lúc đó là thật, tình yêu dành cho anh cũng là thật, và tôi đã từng hy vọng về một tương lai tươi sáng.

Giờ đây, nhìn lại quãng thời gian đã qua, tôi không khỏi cảm thấy đau lòng và tiếc nuối. Nhưng hơn hết, tôi cảm thấy an lòng.

Ai trong tuổi trẻ mà không từng yêu sai người chứ? 

Truyện được edit bởi Lavieee

Tôi nhớ đến một câu trong Mùa hè cuối cùng của Clinsor: 

“Tôi sẽ còn đi nhiều vòng quanh, và sẽ thất vọng với nhiều điều ‘đã thành hiện thực’, nhưng cuối cùng mọi thứ sẽ tìm thấy ý nghĩa của chúng.”

Nơi nào có sự đối lập và mâu thuẫn thì chính là chốn tịch diệt, nơi tái sinh.

Ngọn lửa khát khao yêu thương vẫn đang rực rỡ cháy sáng trong lòng tôi. 

Vì vậy, tôi sẽ không để một cuộc tình thất bại làm mình đánh mất giá trị bản thân.

27.

Châu Gia Hằng từ từ rời khỏi thế giới của tôi. Sau một năm làm việc cùng nhau, sự phối hợp giữa tôi và Cận Mặc ngày càng tốt, và chúng tôi cũng tiếp xúc nhiều hơn. 

Game liên tục đưa ra những cốt truyện và hình ảnh nhân vật mới, thu hút được sự chú ý từ mọi người. Ngày ra mắt thông báo, chúng tôi nhận được rất nhiều mong đợi và đánh giá tích cực. 

Chúng tôi lại tụ tập tại quán của anh Khôn, vừa ăn vừa uống để ăn mừng. Trong lúc đó, Cận Mặc ra ngoài nghe điện thoại, tôi tranh thủ lướt trang cá nhân thì thấy ảnh anh đăng lên. Trong đó có tôi, với nụ cười ngốc nghếch.

Tôi nhấn “thích”, rồi đùa với chị Ninh bên cạnh: “Kỹ năng chụp ảnh của anh ấy thật tệ.”

Chị Ninh mở điện thoại ra, nhưng không thấy ảnh của anh, ngạc nhiên: “Chẳng lẽ bị chặn rồi?”

Chị lại lấy điện thoại của anh Kỳ Dã, cũng không có ghi chép gì. Hai người nhìn nhau: “Chắc chỉ mình em thấy thôi.”

Sao lại thế được? 

Tôi nhấp vào trang cá nhân của anh, cuộn xuống: “Các cậu xem, anh ấy đăng nhiều lắm, tôi thường xuyên thích và thắc mắc sao các cậu không thả tim.”

Chị Ninh nhướng mày, mọi người đều rút điện thoại ra, mở trang của Cận Mặc. 

Chả có gì cả.

Mọi người ngỡ ngàng: “Ôi! Hóa ra chỉ mình em thấy thôi à.”

“Đúng vậy, tôi đã bảo mà, tôi nhớ hình như Cận Mặc không bao giờ đăng bài trên đó.”

Tôi đứng sững lại. 

Đúng lúc đó, anh vừa kết thúc cuộc gọi trở lại, ngồi bên cạnh tôi. 

Ánh mắt đùa cợt của mọi người đều đổ dồn vào chúng tôi. 

Tôi cảm thấy có chút ngại ngùng, gương mặt nóng bừng. 

Nhớ lại mọi chuyện xảy ra trong năm qua, tôi hoàn toàn không nghĩ theo hướng đó. 

Nhưng giờ đây, dù có ngu ngốc đến đâu, tôi cũng biết hành động của anh đang ngụ ý điều gì.

28.

Về nhà, tôi hỏi ba: “Ba nói Cận Mặc đã đến vào dịp tốt nghiệp cấp ba? Sau khi ba đưa tranh của con cho cậu ấy, có lời nào để lại không?”

Ba nhíu mày suy nghĩ một lúc: “Cậu ấy nói muốn đến xem phòng tranh của con, nên ba cho cậu ấy vào. 

“Sao vậy?”

Tôi lập tức chạy vào phòng tranh. Mọi thứ thật lộn xộn. Nhưng tôi sẽ nhờ cô giúp việc sắp xếp tranh theo năm tháng. 

Khi tìm thấy những tác phẩm trong năm thi đại học, tôi ôm tất cả giấy tờ ra và lật từng tờ một. Cuối cùng, tôi tìm thấy cuốn *Tình thư* của Iwai Shunji. 

Trong đó có một bức thư tình mà Cận Mặc viết cho tôi. 

Sau năm năm, tôi mới nhận được. 

Một cảm giác sốc tràn ngập trong lòng tôi. 

Trong ký ức của tôi, Cận Mặc luôn là người im lặng, lý trí và có ranh giới. Dường như anh cũng đối xử như vậy với mọi người. 

Vì thế, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng anh lại thích tôi. 

Hơn nữa, sao anh có thể thích tôi? 

Tôi mở thư ra, thấy anh viết rất kín đáo. Anh nói rằng mình sẽ đi du học, thực ra vốn dĩ đã có kế hoạch đi từ hồi trung học, nhưng lại cảm thấy ở trong nước rất tốt nên đã ở lại. 

Nhưng để thực hiện giấc mơ của mình, anh vẫn phải ra đi. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tinh-yeu-doi-gian/chuong-8-end.html.]

Anh nói rằng bây giờ nói chuyện trọn đời là quá sớm, nhưng thật sự đã có tình cảm với tôi. 

Tôi, một cô gái ngây thơ vui vẻ, chân thật, như một mặt trời nhỏ.

Ai mà không thích cơ chứ?

Anh nói hy vọng có một ngày sẽ có cơ hội cùng tôi thực hiện giấc mơ.

Tôi chần chừ, nguyên nhân cho việc làm game otome của anh có lẽ đã bắt nguồn từ việc nhìn thấy tôi vẽ hồi còn học cấp ba, như hạt giống đã được gieo vào lòng anh.

Nhưng anh vẫn viết: 【Ninh Thanh, tôi thích em. Đừng cảm thấy áp lực.】 

Nhưng tôi vẫn không biết điều đó, và chưa bao giờ đáp lại. 

Chắc hẳn điều đó vẫn khiến anh buồn lòng.

Tôi gọi điện cho Cận Mặc: “Xin lỗi, bây giờ tôi mới nhìn thấy bức thư tình của anh.”

Bên kia im lặng một lúc, rồi cố gắng tỏ ra nhẹ nhõm: “Không sao đâu.”

Giải thích dường như trở nên vô nghĩa.

Bởi vì tôi không thể hứa hẹn điều gì với anh.

“Đừng cảm thấy áp lực, yêu thương vốn dĩ là điều tốt đẹp. Hơn nữa, nhìn thấy em vui vẻ, tôi cũng thấy hạnh phúc. Điều đó là đủ rồi.”

Tôi chậm rãi, cuối cùng vẫn nói: “Cận Mặc, mặc dù tôi đã chia tay một năm rồi, tôi cũng đã vượt qua, nhưng tôi vẫn chưa sẵn sàng để đón nhận mối quan hệ tiếp theo.”

“Tôi biết.” Giọng nói trầm ấm của anh vang lên bên tai: “Thế giới này không chỉ có tình yêu, còn nhiều điều khác đáng để chúng ta chú ý.

“Em không cần phải cảm thấy bối rối khi từ chối tôi. Ngoài việc tôi thích em, chúng ta vẫn có thể là bạn.

“Và em có thể thích bất kỳ ai.”

Những lời anh nói khiến tôi không biết phải mở lời thế nào, cuối cùng chỉ nắm chặt điện thoại: “Chúng ta hãy làm bạn trước đã nhé? Tôi muốn đợi game ra mắt rồi mới tính đến chuyện khác.”

“Tôi tôn trọng quyết định của em.”

29.

Thời gian trôi qua thật nhanh. 

Kể từ cuộc điện thoại đó, dù tôi và Cận Mặc chỉ giữ mối quan hệ bạn bè, nhưng xung quanh chúng tôi vẫn có nhiều người khéo léo se duyên cho cả hai. 

Vốn dĩ chúng tôi có gia thế tương xứng, cũng có thể coi là thanh mai trúc mã. 

Khi ở bên anh, thực sự rất thoải mái, tôi không cần phải thay đổi gì cả, chỉ cần là chính mình. 

Năm sau, số lượng đăng ký cho game otome đạt kỷ lục, doanh thu trong tháng vượt xa mong đợi. 

Cận Mặc tổ chức tiệc ăn mừng. 

Tôi rất vui, cảm thấy mình cuối cùng cũng đã tìm thấy giá trị của bản thân, góp phần vào ước mơ của người khác. 

Chúng tôi đã uống một ít rượu, cuối cùng tôi ngồi trên thảm cỏ, quay đầu nhìn anh: “Cảm ơn anh, Cận Mặc.” 

Sau hai năm, tôi đã bước ra khỏi quá khứ, dần dần quên đi những điều không vui. 

Tôi cũng đã tìm thấy hướng đi cho cuộc sống tương lai của mình. 

Tôi rất biết ơn Cận Mặc. 

Anh luôn mang đến cho người khác cảm giác yên tâm, từ hồi trung học cho đến công việc, đều khiến tôi không ngừng tiến bộ và khám phá thêm nhiều khả năng mới. 

Tôi nghĩ, có lẽ đó cũng là ý nghĩa và giá trị của một người bạn đời. 

Họ sẽ không làm bạn mất đi bản thân, không bắt bạn phải thay đổi chỉ để phù hợp với họ. 

Mà là cùng nhau sống thoải mái, đối mặt với thế giới theo cách xứng đáng với chính mình.

Ngày hôm đó, có lẽ cũng là do sự tự nhiên. 

Trên đường về nhà, tôi ôm lấy anh. 

Tôi là người luôn dám yêu dám hận. 

Nhìn về ánh hoàng hôn, tôi nhẹ nhàng nói bên tai anh: “Cận Mặc, có muốn cùng em đón nhận hành trình tiếp theo không?”

Anh ôm lấy eo tôi, đôi môi mềm mại hôn nhẹ lên trán tôi: “Rất vui lòng.”

Vốn dĩ chúng tôi đã quen biết từ trước. 

May mắn là thời gian cũng không quá muộn. 

Chúng tôi kịp ngắm hoàng hôn và cùng nhau chờ đợi những màn pháo hoa tiếp theo. 

(Hoàn toàn văn)

Loading...