Tôi ôm lấy từ phía , vùi đầu tấm lưng rộng rãi của .
“Tạ Thương Đằng.” Tôi rầu rĩ , “Đừng .”
Cậu xoay , ôm lòng, “Tôi .”
“Thật ?”
“Thật.”
“Móc ngoéo tay hứa .”
Cậu một tiếng, móc ngón út ngón út của , “Được.”
Tôi gối đầu lên cánh tay , lắng nhịp tim định và mạnh mẽ của , ngủ một giấc mộng mị.
14.
Ta Hỏi Gió Đêm Mượn Rượu
Cuộc sống cứ thế trôi qua từng ngày. Bình yên đến mức chút chân thật.
Cho đến ngày sinh nhật 18 tuổi của , ba tặng một “bất ngờ”.
“Văn Đăng, con chuẩn , tháng sẽ sang nước A.” Mẹ sô pha, tao nhã khuấy ly cà phê tay, “Bọn liên hệ xong trường học bên đó, cũng sắp xếp chỗ ở cho con . Tiện cho con bồi dưỡng tình cảm với tiểu thư của Tập đoàn Tống thị.”
Ba bên cạnh, lật tờ báo tay, hề ngẩng đầu, “Người thừa kế của nhà họ Kỷ, thể cứ ở mãi một nơi như trong nước mà lêu lổng. Ra ngoài mở mang tầm mắt, lợi cho con.”
“Con .”
“Việc do con quyết định.” Mẹ đặt ly cà phê xuống, , ánh mắt lạnh lùng dò xét, “Đây là cuộc đời mà bọn định sẵn cho con từ lâu.”
“Cuộc đời định sẵn? Hai từng hỏi ý kiến con ? Hai bao giờ quan tâm đến suy nghĩ của con?”
“Suy nghĩ của con quan trọng.” Ba cuối cùng cũng ngẩng đầu, “Con chỉ cần làm theo những gì bọn là .”
“Nếu con làm thì ?”
“Vậy thì con tay trắng.” Ba ném tờ báo xuống bàn , “Nhà họ Kỷ, đứa con trai lời như con.”
Tôi hai sinh và nuôi nấng , nhưng coi như khí , chỉ cảm thấy lạnh toát.
Lại là như . Mãi mãi đều là như .
Tôi tranh cãi với họ nữa, chạy thẳng lên lầu.
Tôi xông phòng Tạ Thương Đằng, kéo dậy khỏi giường, “Chúng ! Đi ngay bây giờ!”
Cậu ngái ngủ , vẻ mặt mờ mịt,v“Đi ?”
“Đi cũng ! Rời khỏi đây!” Tôi nhét đồ đạc lung tung lòng , “Quần áo, tiền bạc, mang hết ! Chúng rời khỏi chỗ !”
Cậu nắm lấy bàn tay đang vung loạn xạ của , cau mày hỏi, “Xảy chuyện gì ?”
“Ba đưa nước ngoài! Họ trói với một phụ nữ quen , vứt nước ngoài! Tạ Thương Đằng, thấy ? Họ cần nữa! Họ cần nữa!” Tôi kích động, giọng run rẩy, “Tạ Thương Đằng, dẫn , ? Cậu đưa rời khỏi đây may!”
Tạ Thương Đằng ôm lấy , nhẹ nhàng vỗ về lưng , “Đừng sợ, đây. Bây giờ muộn , ngủ một giấc ngon, ?”
Giọng vững vàng, như một liều t.h.u.ố.c an thần, giúp cảm xúc hỗn loạn của dần dần bình tĩnh .
ngờ, khi bình tĩnh, điều đón chờ , là sự tuyệt vọng lớn hơn.
Tạ Thương Đằng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tinh-yeu-cua-da-cau-va-meo-kieu-ngao/chuong-6.html.]
Trên bàn, còn một tờ chi phiếu, và cả chiếc thẻ đen của ba . Số tiền chi phiếu, là mười triệu. Bên đè một mảnh giấy, là nét chữ của Tạ Thương Đằng. Rất nguệch ngoạc, như trong tình trạng cực kỳ vội vã.
Chỉ hai chữ: Xin .
15.
Tôi phát điên.
Tôi đập phá thứ trong phòng.
Ba cử nhốt , cho phép ngoài.
Tôi tuyệt thực, chống đối. Ba ngày , đưa bệnh viện.
Nằm giường bệnh, dây truyền dịch cắm tay, nước mắt cứ thế tuôn rơi ngừng. Tạ Thương Đằng, là đồ lừa đảo!
Cậu . Cậu sẽ cùng giành chiến thắng cho họ thấy. Cậu lưng còn . Hóa tất cả đều là giả!
Cậu cũng như , đều là kẻ dối trá!
Phải , mười triệu, đủ cho và cha cờ b.ạ.c thối tha sống sung sướng nửa đời còn . Sao thể vì , mà từ bỏ một khoản tiền lớn như chứ?
Là quá ngây thơ. Tôi thực sự tin rằng, là khác biệt.
Tôi đập vỡ chai thủy tinh xuống đất. Nhặt mảnh lớn nhất, nhắm mạch m.á.u xanh biếc cổ tay, dùng sức cứa xuống.
Chất lỏng ấm nóng tuôn , nhanh nhuộm đỏ tấm ga giường trắng. Khoảnh khắc ý thức mơ hồ cuối cùng, dường như thấy công viên giải trí bỏ hoang .
Tạ Thương Đằng ở điểm cao nhất của tàu lượn, với , “Kỷ Văn Đăng, hãy sống tiếp.”
...
Tôi c.h.ế.t.
Khi phát hiện, m.á.u chảy lênh láng khắp sàn.
Ngày thứ năm khi cứu sống, luật sư của ba đến. Ông mang tới ba tin tức.
Thứ nhất, nhà họ Kỷ trục xuất khỏi gia tộc.
Thứ hai, họ đang m.a.n.g t.h.a.i đứa con thứ hai.
Thứ ba, họ bán .
Bán cho một đàn ông gọi là ‘ Long’, cần lấy tiền.
Tôi giường bệnh, cổ tay quấn băng gạc dày cộm, lắng giọng lạnh băng của luật sư, đột nhiên bật .
Cười đến chảy cả nước mắt.
Nhìn xem, Tạ Thương Đằng. Cậu rác rưởi. cuối cùng, vẫn xử lý, như một thứ rác rưởi.
16.
Tôi đưa thẳng từ bệnh viện. Bị nhốt trong một tầng hầm cửa sổ.
Rất tối, ẩm thấp.
Trong khí tràn ngập một mùi mốc meo. Vết thương cổ tay vì chăm sóc t.ử tế, bắt đầu sưng viêm, chảy mủ, đau đến mức thể ngủ cả đêm.
Tôi sốt cao.