Nói xong, nhắm mắt , ngủ .
Tôi tựa bên giường.
Chẳng mấy chốc, lông mày bắt đầu nhíu .
Chắc là đang gặp ác mộng.
Dì Lý gõ cửa, mở hé một khe nhỏ:
“Quên với , thiếu gia từ nhỏ mắc bệnh cũ.
Hay gặp ác mộng, giấc mơ lo lắng, sợ hãi.
Nhiều khi còn run lên bần bật, dùng thuốc an thần mới ngủ .”
“Sao chứ?”
Bình thường Biên Dương luôn điềm tĩnh mà...
“Lúc nhỏ, ông bà chủ suốt ngày cãi .
To đến mức đập nát cả tường.
Nhà trang trí đắt đỏ thế mà mỗi cãi là sửa từ đầu.
Lúc đó mấy giúp việc sợ quá bỏ việc.
Thiếu gia dọa sợ từ nhỏ, đến giờ vẫn khỏi.
Dù giờ sống với họ nữa, vẫn thường xuyên gặp ác mộng.”
Dì Lý xong còn mỉm hiền hậu với :
“Giờ chăm sóc thiếu gia nhé.
Cậu bảo tụi về nghỉ ngơi vài hôm, đừng lo.”
“Không dì Lý, dì cứ về nghỉ, để cháu lo cho .”
Chương 25
Sau khi dì Lý , Biên Dương quả nhiên rơi cơn ác mộng.
Ban đầu chỉ là cau mày, đó thở dồn dập, các ngón tay siết chặt lấy chăn.
Tôi chợt nhớ cái đêm năm nào ở phòng y tế trường.
Cậu từng hỏi gặp ác mộng .
Thì ...
Cậu luôn sống trong cơn ác mộng.
Còn khi đó, vòng tay mát lạnh ôm lấy – lẽ chính là Biên Dương.
Tôi nhúng khăn nước lạnh đặt lên trán .
Vẫn đủ mát.
Tôi dứt khoát tắm nước lạnh trong 30 giây.
Giảm nhiệt xong, xuống, ôm từ phía .
Ôm lâu...
Lông mày dần giãn , nhịp thở cũng chậm .
Thậm chí, trong vòng tay , còn xoay , mặt đối mặt.
Hơi thở của gần đến mức cảm nhận rõ ràng.
Tôi hàng mi rủ của , từ tận đáy lòng mà thích.
Rồi...
Tôi hôn lên môi .
Tôi điên !
Tôi là đồ khốn! Lợi dụng lúc yếu đuối?!
hôn xong, kiềm — tiếp tục cúi xuống.
Hôn rời , hôn, rời...
Không bao nhiêu .
Vừa tự thấy khinh bỉ bản , thể dừng .
Tôi đúng là... vô liêm sỉ!
Tôi dừng .
Rất lâu , hàng mi của Biên Dương khẽ run, từ từ mở mắt.
“Cậu tỉnh ?”
Tôi luống cuống, đến mức quên luôn việc rút tay khỏi .
Cậu mở miệng, giọng khàn khàn:
“Sao hôn tiếp nữa?”
???
Chương 26
Tôi giật , bật dậy như lò xo:
“Cậu tỉnh từ bao giờ?!”
“Từ sớm .”
“Thế mở mắt?!”
“Muốn xem sẽ hôn bao nhiêu .”
...Tôi đập đầu c.h.ế.t cho .
Cậu mặc kệ mặt đỏ đến sắp bốc khói, thản nhiên :
“Hai mươi mốt .”
Tổ sư! Còn đếm luôn hả?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tinh-yeu-bat-dau-tu-chiec-quan-boi/7.html.]
Tôi mặt dám .
Cậu kéo xuống, đè lên hôn.
Nụ hôn dài và sâu, khiến thở nổi.
Tôi đẩy :
“Cậu khỏi hẳn mà... nghỉ ngơi , khỏe dữ ?!”
“Vậy mà gọi là khỏe ?
Nghỉ thêm tí nữa thì sức còn mạnh hơn đấy.”
Biên Dương như hồ ly.
Mẹ nó, cái kiểu ... xuất hiện mặt nam thần mặt lạnh chứ?
Có đúng là Biên Dương mà quen ?
Cậu cúi xuống hôn tiếp.
Còn mãnh liệt hơn .
...Đây thật sự là một đang bệnh ?
Chương 27 – Kết
Tối hôm đó, trong những nụ hôn rối rắm, chúng ôm ngủ .
Sáng hôm tỉnh dậy, Biên Dương tắm.
Tôi nhắc:
“Cậu khỏi hẳn , coi chừng ngất đó.”
Cậu cởi áo bước phòng tắm:
“Sao? Muốn tắm giúp tớ?”
Đến cửa phòng tắm, đầu :
“Hay là... tắm chung?”
Não nổ tung.
Trong ba năm biến mất, cứ lặp lặp một giấc mơ.
Mơ thấy Biên Dương tóc còn ướt, mặt đỏ hồng...
Cậu trong bồn tắm, đưa tay về phía ,
Nhìn bằng ánh mắt quyến rũ nhất, bằng giọng gợi cảm nhất:
“Tắm ? Muốn tắm chung ?”
Không hiểu nước mắt rơi.
“Câu đó, tớ đợi suốt ba năm .”
Biên Dương bước , đưa tay lau nước mắt cho , mặt ngơ ngác:
“Muốn tắm chung đến thế cơ ?”
“Hôm đó tớ từ chối giúp ở Hội sinh viên, cứ nằng nặc hỏi vì .
Cậu chỉ lơ đãng ‘Tôi tắm, cùng ?’
Tớ mơ câu đó suốt ba năm.
Trong mơ, giọng lạnh nhạt như khi đó.”
Biên Dương cúi xuống, nhẹ nhàng hôn giọt lệ má :
“Bảo bối, ảnh đại diện của tớ là chụp cái quần bơi xanh đó.
Zoom cận cảnh nhiều mới chọn.”
Rồi hôn lên môi một cái:
“Cái quần mà lột đó.”
...Cậu dùng ảnh đại diện đó suốt bao năm đổi.
Tôi cố nhớ , đổi sang cái ảnh đó từ khi bắt đầu đến Hội sinh viên.
“Tấm bảng ‘Cố lên Trương Nham’ là ném ?”
Tôi chợt liên tưởng .
“Phải, thì ?”
“Sao thích ?”
“Hôm ở phòng y tế, tớ với —
‘Cậu là của . Cậu cút .’”
“Tôi tưởng là thỏ non cơ. Ai ngờ... hư thế.”
Tôi đầy cưng chiều.
Cậu nhéo tai một cái:
“Hư thì nào?”
“Không tắm ?”
Tôi nhắc.
Cậu lật ngã xuống giường, nham hiểm:
“Tớ còn hư hơn nữa kìa.”
Cậu đè , hôn tiếp.
Bên tai chỉ còn giọng trầm khàn của :
“Là chọc tớ đấy nhé.”
【Hoàn Chính Văn】✨