Tinh Tế Ngốc Mạnh Tiểu Phụ Lang - Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-05-05 14:05:33
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi phản ứng của , đều thấy hết.

Khóe môi lạnh lùng nhịn cong lên.

Anh cố nén ý , giả vờ lo lắng hỏi:

“Em ? Sốt ? Sao mặt đỏ thế?”

Nói còn tiến gần, định đưa tay sờ trán .

Mộc Ngôn hoảng hốt lùi , tim đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực.

“Tôi… . Chỉ là... nóng thôi...”

Cậu lắp bắp.

Số 5 bay lơ lửng giữa trung, chứng kiến từ đầu đến cuối, tức đến nổ tung.

Ký chủ nhà nó nhận .

nó thì rõ!

Tên đàn ông đáng ghét rõ ràng cố ý trêu chọc ký chủ!

Cũng chỉ ký chủ ngốc nghếch mới nhận thôi!

Đáng giận!

lao lên dạy cho Mộc Thần một bài học, tiếc rằng ngoài ký chủ chẳng ai thấy nó.

Có tức cũng vô ích.

Mộc Thần thấy Mộc Ngôn đỏ đến mức sắp cháy thật, mới ho khẽ một tiếng, tự chuyển đề tài:

“Không rừng ? Đi thôi.”

“À? À...”

Mộc Ngôn ngơ ngác đáp, lập tức chạy vọt ngoài.

Cậu cảm giác nếu ở thêm chút nữa...

Nói chừng sẽ nhịn mà nhào tới đè xuống mất.

Thân là một ca nhi mà đè hán tử...

Quả thật mất mặt đến tận thế giới khác!

Mộc Ngôn vỗ vỗ má , cố ép bản bình tĩnh .

Anna

Chỉ là thấy của thôi mà.

Ở thế giới ai để ý chuyện đó.

Huống hồ cũng chỉ thấy một chút xíu thôi.

Không .

Không nghĩ nữa.

Không thể nghĩ tiếp!

Cậu ngừng tự nhủ trong lòng, cố gắng xua hình ảnh khỏi đầu, cùng Mộc Thần về phía khu rừng.

Mộc Thần tuy ít , nhưng trò chuyện với khiến thấy thoải mái.

Suốt dọc đường, Mộc Ngôn cảm thấy thời gian trôi nhanh hơn khi.

Chỉ là...

Cậu luôn cảm giác quên mất điều gì đó.

Rốt cuộc là quên gì nhỉ?

Số 5: ...

Ký chủ yêu của nó.

Cậu quên đó!

mới liền quên ?

Nó quả nhiên ghét nhất cái tên đàn ông cướp ký chủ !

“Em tìm gì trong rừng? Tôi giúp em.”

Mộc Thần lên tiếng.

Trước đó Mộc Ngôn tìm đồ ăn, chỉ nghĩ tìm thứ gì giá trị đem đổi lấy tiền mua bột dinh dưỡng.

“Hắn giúp á? Hắn giúp gì chứ? Hắn nấm ? Biết mộc nhĩ ? Nói thì lắm, đến lúc cần chắc chẳng giúp gì!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tinh-te-ngoc-manh-tieu-phu-lang/chuong-28.html.]

Số 5 bay đầu, tiếp tục châm chọc Mộc Thần.

Quả nhiên vẫn là nó hữu dụng nhất.

nấm, mộc nhĩ, còn nhiều nguyên liệu khác nữa.

ký chủ đối xử với nó hơn mới đúng!

“Ừm... Tôi cũng chắc nơi . Chúng tìm .”

Mộc Ngôn đáp.

Cậu thật sự giải thích chuyện nguyên liệu nấu ăn thế nào, thôi thì gặp gì nấy.

Mộc Thần hỏi thêm, chỉ lẳng lặng bên cạnh, đồng thời cảnh giác quan sát xung quanh, đề phòng nguy hiểm.

“Ngôn Ngôn, hôm nay kiếm ít nấm với mộc nhĩ . Canh hôm ngon lắm, còn thịt thỏ nướng nữa!”

Nghĩ đến đồ ăn ngon, Số 5 gần như chảy nước miếng.

“Được. Nếu gặp thì hái ít mang về. thỏ thì chắc bắt nổi.”

Mộc Ngôn tự sức .

Lần thịt thỏ ăn là nhờ may mắn gặp con thỏ thương.

Còn bảo tự bắt...

Chắc cả ngày cũng chẳng bắt con nào.

“Biết chứ! giờ sẵn lao động đây còn gì!”

Số 5 hừ một tiếng.

“Hắn theo thì làm việc chứ. Cao to như , bắt thỏ chắc chắn vấn đề!”

Nếu Mộc Thần bắt thỏ, nó sẽ thịt ăn.

Nếu bắt , Ngôn Ngôn sẽ thất vọng về .

Dù thế nào nó cũng thắng.

Nó quả là một hệ thống thông minh tuyệt đỉnh!

“Như lắm . A Thần còn đang thương.”

Mộc Ngôn chút lo lắng.

“Chuyện nhỏ đó với chẳng là gì. Nhìn là mạnh lắm!”

Vì mục tiêu hạ thấp hình tượng Mộc Thần trong lòng ký chủ hoặc để ăn thỏ, Số 5 cảm thấy thật sự liều.

“Nãy giờ em yên lặng thế? Mệt ? Hay nghỉ một chút nhé?”

Mộc Thần thấy Mộc Ngôn thất thần, liền hỏi.

“Xì! Rõ ràng là mệt nghỉ mà còn thế. là tâm cơ!”

Số 5 khinh bỉ.

Mộc Ngôn để ý đến nó.

Vì Mộc Thần ở bên cạnh, nãy giờ đều chuyện với Số 5 trong đầu.

Kết quả nhất thời quên mất còn cùng.

Nghĩ đến đây, Mộc Ngôn thấy ngượng ngùng.

“Tôi , chỉ là đang nghĩ trưa nay ăn gì thôi.”

Mộc Ngôn nhỏ giọng đáp. Dù là sự thật, nhưng cũng thật sự nghĩ đến chuyện , nên cũng tính là dối.

Nghe , Mộc Thần chợt thấy chút ảo não.

Sáng nay vội vàng cùng Mộc Ngôn, quên mang theo bột dinh dưỡng. Nếu về buổi trưa, hai căn bản sẽ gì để ăn.

Nghĩ đến đây, gương mặt vốn ít biểu cảm của hiếm khi lộ chút tự trách.

“Xin ... quên mang bột dinh dưỡng.”

Giọng trầm xuống.

“Ơ?”

Mộc Ngôn nghiêng đầu, nhất thời hiểu liên quan gì đến chuyện đó.

“Hay là chúng về . Trong nhà vẫn còn ít bột dinh dưỡng. Em cần tìm gì, sẽ giúp em tìm.”

Giọng Mộc Thần trở nên kiên định hơn.

Trong thời gian dưỡng thương, rõ Mộc Ngôn tốn ít cho . Theo những gì quan sát, Mộc Ngôn sống một , .

Loading...