Tinh Tế Ngốc Mạnh Tiểu Phụ Lang - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-05-05 13:56:46
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Người như trút gánh nặng, nhẹ nhàng thở . Trên gương mặt lạnh lùng hiếm thấy xuất hiện một nụ nhàn nhạt.

“Ngôn Ngôn, lừa !”

Số 5 tức tối kêu lên.

Nó vô cùng bất mãn vì Mộc Ngôn phớt lờ, nhưng chẳng làm gì , chỉ thể hung hăng trừng đàn ông .

Đáng tiếc, đối phương căn bản thấy nó.

Thấy chuyện bên thỏa, Dương Văn Diệu dẫn hai đứa nhỏ rời , để cho hai sắp trở thành bạn cùng phòng cơ hội làm quen với .

Mộc Ngôn thấy đàn ông cứ chằm chằm rời mắt, tâm trạng vốn thả lỏng lập tức căng thẳng. Gò má nóng lên, lắp bắp :

“Anh... nghỉ ngơi , pha bột dinh dưỡng.”

Nói xong, gần như chạy trốn ngoài, nên cũng thấy khóe môi khẽ cong lên.

“Ngôn Ngôn, để chứ?”

Số 5 bay theo , giọng đầy uất ức.

Nó vẫn luôn ở bên Mộc Ngôn, nhưng từ khi cứu đàn ông về, Ngôn Ngôn gần như chẳng còn để ý đến nó nữa. Toàn bộ tâm trí đều đặt lên .

Có lúc còn trực tiếp xem nhẹ nó.

Thật quá đáng!

Người chứ? Chẳng cũng chỉ một cái mũi, hai con mắt thôi ? Có gì đáng để Ngôn Ngôn quan tâm đến ?

Rõ ràng nó còn hữu dụng hơn nhiều!

“Hắn chẳng nhớ gì cả, ngoài cũng quen ai khác. Nếu để ở ngoài một , chắc sẽ bất an.”

Mộc Ngôn pha bột dinh dưỡng nhẹ giọng đáp.

làm gì chứ? Cả ngày chỉ ăn cơm trắng.”

Số 5 tiếp tục sức bôi đối phương.

“Hắn...”

Mộc Ngôn chợt nhớ tới lúc thuốc, vô tình thấy cơ thể săn chắc với cơ bắp rắn rỏi của . Mặt lập tức đỏ bừng, vội vàng :

“Sau ... thể giúp chúng trồng trọt.”

Nam nhân vốn là chuyên làm việc nặng. Ở quê , những việc như cày cấy thường do hán t.ử đảm nhận.

Có lẽ... cũng sẽ giúp chăng?

Thấy dáng vẻ của Mộc Ngôn, Số 5 càng thêm buồn bực, bay góc tường tự giận dỗi một .

Còn Mộc Ngôn bưng bát bột dinh dưỡng về phòng.

“Cho .”

Cậu đưa bát cho đàn ông. Trước khi còn hôn mê, đều là đút từng chút một. Giờ tỉnh , thể tự ăn.

“Cảm ơn.”

Người đàn ông nhận lấy bát nhưng vội uống, chỉ hỏi:

“Tôi còn tên em. Chỉ gọi em là Ngôn Ngôn.”

“Tôi tên Mộc Ngôn. Anh cũng thể gọi là Ngôn Ngôn như họ.”

Người đàn ông nhíu mày, như hài lòng lắm, :

“Tôi gọi em là Mộc Mộc ?”

Ngôn Ngôn quá nhiều gọi .

Vẫn là Mộc Mộc hơn.

“Được... chứ.”

Mộc Ngôn ngoan ngoãn gật đầu.

“Mộc Mộc.”

Người đàn ông gọi một tiếng, dường như ý, đó chậm rãi :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tinh-te-ngoc-manh-tieu-phu-lang/chuong-26.html.]

“Tôi nhớ tên của nữa. Em đặt cho một cái tên mới .”

“Ta... đặt cho ?”

Mộc Ngôn kinh ngạc mở to đôi mắt vốn tròn xoe, trông như nai con ngơ ngác. Cậu chỉ tay chính , xác nhận .

“Ừm.”

Người đàn ông mỉm .

“Cùng họ với em luôn.”

Mộc Ngôn nghiêng đầu nhỏ, đôi mày khẽ nhíu , gương mặt đầy nghiêm túc bắt đầu suy nghĩ xem nên đặt cho cái tên như thế nào.

“Vậy... nên gọi là gì mới đây?”

Mộc Ngôn khẽ cau mày, vẻ mặt buồn rầu. Cậu vốn giỏi đặt tên chút nào.

Người đàn ông gì, chỉ mỉm .

Anh cảm thấy dáng vẻ suy nghĩ nghiêm túc của Mộc Ngôn vô cùng đáng yêu. Hơn nữa, lộ biểu cảm là vì , khiến tâm trạng hiểu vui vẻ lạ thường.

“Ai da... rốt cuộc nên gọi là gì đây...”

Mộc Ngôn nhỏ giọng lẩm bẩm, nhận thành tiếng.

Trong đầu đàn ông lúc chợt hiện lên một chữ.

Nếu ghép với họ của Mộc Ngôn, vặn thành hai chữ:

Mộc Thần.

Anh cũng cái tên bỗng xuất hiện. Dường như từng nhiều gọi như .

Có lẽ... đó chính là tên thật của .

Anna

định .

Bởi vì một cái tên mới.

Một cái tên do chính Mộc Ngôn đặt cho .

Mộc Ngôn suy nghĩ lâu, cuối cùng dè dặt mở miệng thử hỏi:

“Nếu ... gọi là Mộc Thần nhé? Anh thấy tên ?”

Đôi mắt đàn ông vốn đang nheo bỗng mở to.

Trong đó hiện rõ vẻ kinh ngạc, khó tin, thậm chí còn xen lẫn một tia vui mừng.

Hiển nhiên ngờ cái tên Mộc Ngôn nghĩ giống hệt với điều nghĩ.

“Ơ... tên ?”

Thấy sững hồi lâu , Mộc Ngôn tưởng đối phương thích. Tâm trạng lập tức chùng xuống.

Cậu nghĩ lâu mới quyết định cái tên .

Nếu thích, suy nghĩ từ đầu.

“Vì em chọn tên đó?”

Người đàn ông hỏi, giọng mang theo chút mong chờ khó nhận .

“Ừm... Chú Dương rơi xuống từ vũ trụ.”

“Trong vũ trụ nhiều ngôi lắm.”

“Ban đầu định gọi là Mộc Vũ... hoặc Mộc Trụ... nhưng đều bằng Mộc Thần.”

Mộc Ngôn nghiêm túc giải thích.

Trước đó, khi kể chuyện cứu , Dương Văn Diệu đoán phận đơn giản, lẽ đến từ ngoài tinh cầu.

Mộc Ngôn vốn là cực kỳ dở trong chuyện đặt tên, nên dứt khoát dựa “lai lịch” của để nghĩ tên.

Thế là mới cái tên Mộc Thần.

“Tên .”

Người đàn ông mỉm .

“Cảm ơn em. Tôi thích.”

Loading...