Tinh Linh Đoàn Sủng Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 6 Disia thần kỳ
Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:29:22
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời của Ishgard dường như chỉ là một câu bâng quơ, xong ngài liền bỏ qua chứ cùng hai tinh linh tiếp tục thảo luận sâu thêm.
Ngài dang hai tay, triệu hồi một cây pháp trượng bằng gỗ nhỏ nhắn và tinh xảo. Pháp trượng khẽ điểm hai nhịp trung, một pháp trận phức tạp lấy điểm chạm đó làm trung tâm bắt đầu lan tỏa rộng , trong nháy mắt đạt đến kích thước tương đồng với hình thể của hai đứa trẻ.
Pháp trận xoay tròn tách thành hai tầng , lượt bay về phía hai bé con, hóa thành một lớp kén ánh sáng bao bọc lấy cơ thể chúng bên trong.
Dưới sự điều khiển của pháp trận, hai đứa trẻ từ từ bay lơ lửng lên cao, những tia sáng ma lực màu ngân bạch ngừng nhảy múa xuyên qua lớp kén ma pháp màu xanh lục, cuối cùng chúng dừng tại vị trí của tim tinh linh và mở một trống nhỏ bằng nắm tay lớp kén .
“Thình thịch ——”
“Thình thịch ——”
Tiếng nhịp tim đập mạnh mẽ vang lên giữa căn nhà gỗ yên tĩnh, lúc càng trở nên rõ mồn một.
Dưới sự quan sát của các tinh linh trưởng thành, hình ảnh hai viên đá quý đang tỏa ánh sáng lung linh thông qua pháp trận phóng chiếu từ cơ thể hai đứa trẻ gian bên .
Viên đá quý tương ứng với Disia mang một màu xanh lục thuần khiết, ngay khi thấy khối bảo ngọc xanh rờn , tất cả các vị tinh linh bao gồm cả một Ishgard vốn luôn bình tĩnh cũng đều lộ rõ vẻ kinh hỉ.
Bởi lẽ ánh hào quang xanh lục thuần túy đó minh chứng rằng Disia sở hữu thiên phú ma pháp hệ mộc mỹ nhất, vốn là thiên phú mà chỉ những vị hoàng giả tương lai của rừng tinh linh mới thể đạt .
Sự xuất hiện của thiên phú đồng nghĩa với việc Disia chắc chắn sẽ trở thành Vương trữ của rừng tinh linh.
Thế nhưng điều gây bất ngờ chính là phía viên đá quý màu xanh lục của Disia còn sáu luồng sáng đỏ, lam, xanh thẫm, đen, tím và trắng vây quanh. Sáu sắc thái phân bố vô cùng cân đối, tựa như dải cầu vồng rực rỡ xếp tầng bao bọc lấy viên đá chủ đạo. Dù luồng sáng lục sắc phần nhỉnh hơn nhưng sáu màu sắc cũng hề kém cạnh là bao, sự tôn lên của sắc xanh, chúng vẫn tỏa thứ ánh sáng rạng rỡ của riêng .
Rõ ràng là ngoài thiên phú hệ mộc, Disia đồng thời còn sở hữu thiên phú của sáu loại ma pháp khác bao gồm hỏa, thủy, phong, ám, lôi và băng, hơn nữa cấp độ thiên phú của các nguyên tố đều cực kỳ cao.
Sau khi phân biệt rõ các loại thiên phú của Disia, dù là kiến thức uyên thâm như Ishgard cũng khỏi ngẩn ngơ trong chốc lát, bởi đây trong tộc Tinh linh từng tiền lệ về một thiên phú như .
Tuy nhiên ngài nhanh chóng lấy sự bình tĩnh triệt hồi pháp trận, đặt Disia ngay ngắn trở giường, đó mới tiến đến kiểm tra cho Iga.
Sau khi thấy màu sắc tỏa từ viên đá quý của Iga, đôi mày Isgard khẽ thoáng qua một tia u ám.
Viên đá tương ứng với Iga phần chủ thể trống rỗng, sắc trắng giống với màu trắng của nguyên tố băng mà nhợt nhạt, gần như hư ảo. Nếu nhờ vài đường vân xanh lục quấn quýt bên , lẽ phần chủ thể của viên đá sẽ lầm tưởng là hề tồn tại.
Những đường vân tượng trưng cho việc Iga thiên phú ma pháp hệ mộc. Tại đại lục Yahi, chia thiên phú thành 12 cấp, và theo tiêu chuẩn đó, thiên phú hệ mộc của Iga chỉ vặn chạm đến ngưỡng cấp thứ 8, kẹt ngay sát vách cấp 9.
Mức thiên phú như thế nếu đặt ở các chủng tộc khác, thậm chí so với đại đa tinh linh thuần huyết thì coi là cao cấp. Thế nhưng đối với tinh linh tự nhiên, đây chỉ là mức đủ chạm đến vạch tiêu chuẩn để "đạt yêu cầu".
Nhìn thì vẻ đạt, nhưng thực tế là đạt.
Isgard thu hồi pháp trận, khi hình chiếu của viên đá tan biến, ngài xuống bên cạnh chiếc giường nhỏ của hai đứa trẻ.
Cá Mặn
Ngài đưa tay nhẹ nhàng mơn trớn mái tóc vàng kim nhạt mềm mại của Iga, thần sắc lúc bỗng trở nên dịu dàng một cách lạ thường.
Isgard Iga bằng ánh mắt đầy thương cảm với Jane: “Đợi hai đứa nhỏ rời khỏi cấm địa, hãy để Bea làm tinh linh giám hộ, chịu trách nhiệm chăm sóc cho Iga .”
Jane vẫn còn đang bàng hoàng sự thật về thiên phú khiếm khuyết của Iga, nhưng thấy câu , cô lập tức hồn và vội vã thốt lên: “Việc vẻ ạ. Bea vốn thích sống độc hành, đứa nhỏ làm loạn, nếu để bé theo sống cùng lẽ sẽ làm phiền đến ngài .”
Isgard khẽ mím môi, lặng im trong vài giây đáp: “Ngươi cũng lý, chuyện cứ gác .”
“Tuy nhiên chúng sẽ sớm rời cấm địa, việc tìm tinh linh giám hộ thể trì hoãn quá lâu, ngươi hãy sớm cân nhắc và quyết định phù hợp .”
“Chỉ cần sắp xếp cho Iga là đủ, còn Disia khi rời khỏi đây sẽ theo tu luyện, đích sẽ dạy dỗ thằng bé.”
Lần Jane ý kiến gì thêm mà cung kính đáp lời: “Tuân lệnh bệ hạ.”
Jane ngập ngừng một chút về dự định của : “Bệ hạ, định sẽ ngụy tạo thiên phú ma pháp của Iga một chút. Tôi kết quả kiểm tra chính thức của thằng bé sẽ rơi cấp thứ 10.”
Mức thiên phú như trong giới tinh linh tự nhiên vẫn chỉ là hạng trung, tính là ưu tú nhưng ít nhất cũng thoát khỏi cái danh khiếm khuyết.
Ánh mắt Jane ban đầu còn chút do dự, nhưng nhanh trở nên kiên định: “Dù lẽ quá để tâm đến kết quả thực sự, nhưng nếu thể, vẫn hy vọng Iga mang danh tinh linh khiếm khuyết mà thể sống một đời tự tại hơn.”
“Cũng cần ngụy trang thiên phú của thằng bé quá , chỉ cần đạt mức trung bình của tinh linh tự nhiên là . Hãy cứ để bé sống một cuộc đời bình thường, dù tốc độ học ma pháp chậm một chút thì cũng sẽ quá kỳ vọng khắt khe với bé. Bởi vì ——”
Bởi vì sự kỳ vọng đều dồn hết lên vai đứa trẻ còn , một Disia với thiên phú xuất chúng hiếm thấy.
Jane sang Disia đang bên cạnh, ánh mắt bỗng trở nên thẫn thờ. Cô khẽ vuốt ve gương mặt bé, trong mắt tràn ngập vẻ áy náy: “Chỉ là, lẽ sẽ vất vả cho đứa trẻ .”
Isgard nhàn nhạt lên tiếng: “Ngươi cần tự trách, dù chuyện thì với thiên phú của , Disia cũng định sẵn là thể sống an nhàn, đó là trách nhiệm tương xứng với năng lực của thằng bé.”
Jane đau lòng đáp: “Tôi chỉ cảm thấy như thật bất công cho thằng bé.”
Isgard khẽ thở dài: “Đây là sự sắp xếp nhất .”
Căn phòng rơi một lặng trầm mặc.
Isgard nán lâu, khi bàn bạc xong xuôi các kế hoạch, ngài liền rời khỏi cấm địa.
Sau khi ngài , Mamie mới vỗ trán thở dài: “Tính cách của Bea vốn ôn nhu kiên nhẫn, cả tộc Tinh linh chẳng ai tính tình hơn ngài . Để ngài làm tinh linh giám hộ cho Iga thực là một lựa chọn tuyệt đấy chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tinh-linh-doan-sung-chi-muon-nam-yen/chuong-6-disia-than-ky.html.]
Jane rũ mắt: “Màu tóc của Bea và Iga quá giống , nếu họ cạnh , các tinh linh khác lẽ sẽ đoán thiên phú thật sự của Iga mất.”
Nghe , sắc mặt Mamie trở nên chút vi diệu.
Tình trạng thiên phú khiếm khuyết như Iga hiếm gặp trong bộ tộc, nhưng là duy nhất. Tinh linh Bea mà Isgard nhắc đến hai chính là một tinh linh tự nhiên thiên phú chỉ đúng chạm mốc tiêu chuẩn cấp 9 " đạt yêu cầu" giống hệt Iga.
Cả hai đều sở hữu màu tóc khác biệt với , nên sự lo lắng của Jane cũng là điều dễ hiểu. Thế nhưng... “Bệ hạ lẽ sẽ vui .”
Jane mất tự nhiên đáp: “Không , bệ hạ sẽ để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt .”
Mamie khẽ ừ một tiếng.
Hai hai đứa trẻ đang ngủ say ai thêm lời nào nữa.
Tác dụng của hoa Tinh Miên mạnh mẽ đến đáng sợ, cộng thêm việc trẻ nhỏ vốn thích ngủ, nên khi hai bé con tỉnh dậy thì là sáng sớm ngày hôm .
Iga ghé sát bên cửa sổ, ngơ ngẩn bầu trời bên ngoài đang trong trạng thái nửa tối nửa sáng với làn khí buổi sớm ẩm ướt và se lạnh.
Cậu khẽ chạm Disia, và như thể nhấn trúng công tắc, Disia lập tức mở mắt bật dậy.
Disia xoa bụng bảo: “Iga ơi, đói quá.”
Cậu bé đầy vẻ khó hiểu: “Trước khi ngủ tụi mới ăn xong mà, tỉnh dậy thấy đói thế nhỉ?”
Iga hồn đáp: “Có lẽ là do tụi ngủ lâu quá đấy...”
Ngủ từ tận trưa hôm đến sáng sớm hôm nay, tại họ thể ngủ lâu đến ? Chẳng lẽ là do tác dụng của hoa Tinh Miên ?
Dù Iga công dụng của loài hoa nhưng hiểu của chỉ dừng ở những dòng mô tả sách vở, ngờ hiệu quả của nó mạnh mẽ đến mức quỷ dị như ...
Tình trạng giấc ngủ quá đỗi bất thường, việc dì Mamie đặt hoa Tinh Miên ở đầu giường khiến họ ngủ sâu đến thế, chẳng lẽ dì đang ý đồ gì ?
Nghĩ đến đây, Iga khỏi cảm thấy căng thẳng.
Trong lúc Disia đang loay hoay tự mặc quần áo, Iga liền bò đến bên cạnh và kéo chiếc áo mặc xuống.
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Disia, Iga dặn dò: “Đừng nhúc nhích, để kiểm tra xem vết thương nào .”
Disia chẳng hiểu gì nhưng vốn dĩ ngoan, cứ thế yên để Iga xoay tới xoay lui, bảo giơ tay thì giơ tay, bảo xuống thì xuống, vô cùng phối hợp.
Iga kiểm tra Disia một lượt từ trong ngoài, thậm chí còn bảo bé xòe cả lông cánh để soi xét tỉ mỉ.
Disia thì coi cuộc kiểm tra như một trò chơi, khi để Iga xem xong, lập tức bắt bạn xuống hào hứng học theo để kiểm tra cho Iga một .
“Iga, giơ tay lên nào!” Disia hưng phấn chỉ huy, đúng lúc Jane và Mamie đẩy cửa bước .
Thấy hai họ, Iga lập tức hạ tay xuống.
Jane hỏi: “Hai đứa đang chơi trò gì thế?”
Mamie mỉm tiếp lời: “Xem hôm qua hai đứa ngủ ngon lắm, tỉnh dậy thấy tràn đầy sức sống thế .”
Iga lén lút liếc dì Mamie một cái, ngờ dì còn chủ động nhắc đến chuyện !
Mamie bắt gặp ánh mắt của liền khẽ nhướng mày: “Iga, con chuyện gì với dì ?”
Iga suy nghĩ một chút giả vờ ngây thơ hỏi: “Dì ơi, hôm qua tụi con ngủ lâu thế ạ?”
Disia thì nghiêm túc chất vấn: “Có lúc tụi con ngủ dì làm chuyện gì !” Cậu bé vốn hiểu loáng thoáng về cuộc kiểm tra của Iga nên tự đúc kết như thế.
Iga nỡ bạn lấy một cái, thôi thì dù họ cũng chỉ là trẻ con, lời vô tư chắc cũng !
Quả nhiên Mamie hề để tâm mà chỉ đáp: “Dì cố ý để hai đứa đói đấy, chuyện tính là chuyện nào?”
Disia thấy thế liền xoa xoa bụng, cơn đói tạm quên trỗi dậy mãnh liệt.
Jane tiến giúp hai đứa nhỏ mặc quần áo: “Được hai cục cưng, mau dậy thôi nào, cô và dì Mamie chuẩn nhiều món ngon cho hai đứa , mặc đồ xong là thể ăn cơm ngay nhé.”
Câu hỏi của Iga cứ thế gạt sang một bên, hai vị tinh linh trưởng thành dường như ý định giải thích và cũng chẳng để tâm đến những thắc mắc của hai đứa nhỏ.
Nhìn biểu hiện của cô Jane thì vẻ cô cũng chuyện, chắc là gì nguy hiểm . Iga phối hợp mặc quần áo ăn bữa sáng trong trạng thái vẫn còn chút lơ đãng.
Sau bữa ăn, Disia vẫn theo thói quen kéo Iga ngoài chơi, thấy Iga cứ thẫn thờ mãi nên bé bắt đầu thấy vui, liền bĩu môi hỏi: “Iga, đang nghĩ gì thế?”
Iga thuận miệng đáp: “Tôi đang nghĩ xem chiều hôm qua xảy chuyện gì.”
Disia nghiêng nghiêng đầu, đôi mắt tinh khẽ nheo một chút.
Trong đôi mắt xanh trúc bỗng lóe lên những tia sáng lung linh, một lúc , bé đầy tự tin: “Tôi chiều qua lúc tụi ngủ xảy chuyện gì đấy.”
Iga ngơ ngác bạn: “Cậu á? Sao ?!”