Tinh Linh Đoàn Sủng Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 51 ‘Quả’ của Lục Lục?
Cập nhật lúc: 2026-05-02 17:03:27
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khu chợ vốn chỉ là nơi nghỉ chân tạm thời dành cho các đoàn đ.á.n.h thuê ngang qua. Những cửa hàng cố định ở đây chủ yếu là quán rượu hoặc quán ăn, chuyên cung cấp lương thực và chỗ nghỉ ngơi cho khách bộ hành.
Ngoài , nơi đây còn nhiều quầy hàng ttộc Ám tinh linh dựng lên sơ sài. Chủ quán cơ bản đều là những qua đường. Họ chỉ cần trải một tấm vải xuống đất, bày những món đồ giao dịch lên là hình thành một sạp hàng đơn giản.
Dưới sự bảo vệ của các tinh linh lớn, hai đứa nhỏ chậm rãi dạo quanh các quầy hàng dọc theo con phố. Những sạp hàng chỉ vẻ ngoài đơn giản mà hàng hóa cũng nghèo nàn. Đa là mấy loại ma thực cấp thấp hái ven đường, hoặc là một ít vũ khí cũ kỹ qua sử dụng.
Iga ôm tâm lý tìm vận may để "nhặt bảo vật" nên hết quầy đến quầy khác. Cứ mỗi ghé một sạp hàng, liếc Disia một cái.
Bị nhiều quá, Disia cảm thấy kỳ lạ nên hỏi: “Iga, cứ chằm chằm thế?”
Iga hỏi ngược : “Cậu món đồ nào đặc biệt yêu thích ? Nếu thì cứ với , mua cho nhé.”
Hóa Iga tặng quà cho ! Disia vui vẻ nghĩ thầm, thế là bắt đầu nghiêm túc quan sát các món đồ quầy hàng.
Gắng gượng hết một vòng, lộ vẻ khó xử lắc đầu, ủ rũ : “Không , đồ ở đây đều thích cả.”
Được , nếu nhân vật chính phản ứng gì thì xem thực sự chẳng món bảo vật ẩn giấu nào để nhặt cả.
Iga bắt đầu thấy nản và dạo tiếp nữa. Ngay khi định lên tiếng rủ về, Disia bỗng nắm lấy tay chạy đến một quầy hàng cách đó xa.
Quầy hàng khác hẳn với những chỗ khác. Ở đây dựng lều và bày bàn ghế, trông chỉn chu và bài bản.
Disia dừng sạp, nhặt lên mấy viên đá màu xanh lam vụn vặt rải rác bàn. Cậu giơ lên cho Iga xem: “Iga, viên đá quá ~”
Iga đón lấy viên đá giơ lên cao. Dưới ánh mặt trời, viên đá lấp lánh những vầng sáng màu xanh biển, trông quả thực bắt mắt. Hắn tò mò hỏi chủ quán: “Chú ơi, đây là đá gì ạ?”
Chủ quán liếc mấy vị trưởng bối phía bọn nhỏ, do dự đáp: “... Đây là đá rượu.”
Yulia lên tiếng: “Đá rượu thể dùng để ủ rượu đấy. Nhắc mới nhớ, nhiều chú dì ở nhà đều thích uống rượu. Hay là các con mua ít đá rượu về, tự tay ủ một ít rượu đem tặng làm quà nhé?”
Yulia thầm nghĩ, so với những món quà xa xỉ nhưng thực tế, các tinh linh chắc chắn sẽ vui hơn nhiều khi nhận món đồ do chính tay các bé con làm .
Mấy vị tinh linh xung quanh đều gật đầu phụ họa. Freya thèm thuồng : “Dì cũng thích uống rượu đó. Bảo bảo , con thể ủ rượu tuyết mật tặng cho dì ?”
Ủ rượu tặng cho trưởng bối ? Nghe chừng... cũng hợp lý đấy chứ?
Iga sang hỏi Disia: “Disia, thấy ?”
Disia vung bàn tay nhỏ nhắn lên: “Mua ạ!”
“Chú ơi, những viên đá rượu giá bao nhiêu tiền ạ?”
Chủ quán nhẩm tính: “Mua lẻ thì 30 xu đồng một viên. Ở đây tổng cộng 20 viên, nếu các cháu mua hết thì chỉ cần 10 đồng bạc là đủ.”
Đơn vị tiền tệ của đại lục Yahi quy đổi theo tỷ giá: 1 đồng vàng bằng 10 đồng bạc, 1 đồng bạc bằng 50 xu đồng.
“Vậy tức là một đồng vàng!” Iga nhẩm tính một lát thọc tay túi của Disia mò mẫm. Hắn lấy một đồng tiền vàng sáng loáng đưa cho chủ quán: “Gửi chú ạ!”
Thấy đứa trẻ tùy tiện móc một đồng vàng, mắt chủ quán khỏi trợn tròn kinh ngạc.
Dù theo lý thuyết 10 đồng bạc tương đương 1 đồng vàng, nhưng trong thực tế, nếu đổi sang vàng thì thường trả thêm từ 1 đến 3 đồng bạc phí chênh lệch. Hơn nữa với bình thường, mệnh giá đồng bạc là lớn và mua khối đồ , nên hiếm ai đổi sang vàng làm gì.
Ở đại lục Yahi, tiền vàng vốn là biểu tượng của giới quý tộc. Chỉ quý tộc mua sắm mới dùng đến loại tiền .
Chủ quán lập tức nhận nhóm trông vẻ bình thường thực chất là những khách hàng lớn "ngầm".
Ông cảnh giác quanh một vòng dùng đá ma pháp bố trí một kết giới cách âm đơn giản. Sau đó, ông kéo một chiếc rương gần, đặt tay lên nắp rương với các tinh linh:
“Thật mấy mẩu đá rượu vụn chỉ là loại bình thường thôi. Tuy vẫn ủ rượu nhưng hương vị sẽ chát, sử dụng cũng hạn. Dùng bảy tám là sẽ nhạt nhẽo chẳng còn mùi vị gì nữa.”
“Tôi loại đá rượu chất lượng cao hơn ở đây, vốn định mang thành phố lớn để bán. Mọi xem qua ?” Chủ quán tỏ lanh lợi: “Nếu các vị ưng ý loại khác thì lấy những viên vụn lúc nãy cũng , sẽ trả đồng vàng cho các vị ngay.”
Nói xong, chủ quán mong chờ về phía những tinh linh lớn . Đá rượu thượng hạng giá từ vài chục đến vài trăm đồng vàng, đây con nhỏ. Ông đoán chắc chắn hai đứa trẻ thể tự quyết định mà chờ ý kiến lớn.
Thế nhưng các tinh linh lớn chỉ mỉm hai đứa nhỏ đang xổm đất, dường như chẳng hề thấy lời chào mời của chủ quán.
Thấy thái độ đó, chủ quán bắt đầu chần chừ. Chẳng lẽ ông đoán sai, nhóm thực giàu đến thế?
Lúc , Disia lên tiếng hỏi: “Đá rượu chất lượng cao trông như thế nào ạ?”
Yulia bấy giờ mới thong thả : “Bảo bảo của chúng đang tò mò đấy, phiền ông lấy cho hai đứa xem một chút.”
Chủ quán thở phào nhẹ nhõm. Ông mở hé chiếc rương lấy một chiếc hộp gỗ tinh xảo. Khi nắp hộp mở , một viên đá rượu màu xanh lam đậm to bằng nắm tay lộ diện mắt các bé con.
“Iga, viên đá hơn hẳn !” Mắt Disia sáng rực lên, chun mũi : “ mà nó mùi gì đó kỳ kỳ.”
Iga gõ nhẹ đầu : “Đó mùi lạ , là mùi rượu đấy.”
“Ồ ồ ~” Disia vẫn khỏi nghi ngờ: “ thấy mùi chẳng thơm tí nào. Các chú các dì thực sự sẽ thích nó ?”
“Chắc là đấy. Người lớn ai cũng thích uống rượu mà.” Iga sang Freya đang bên cạnh: “ dì?”
Freya gật đầu lia lịa. Cô bé con bằng ánh mắt van nài, trong mắt như hiện rõ ba chữ “ uống rượu”. Cô chỉ hận thể bảo bé con mua ngay lập tức cho .
Disia bò tới bên Iga, Freya chằm chằm hai giây. Như suy nghĩ thấu đáo, xổm xuống chỗ cũ: “Vậy thì chúng mua đá rượu ! Phải mua loại nhất để ủ loại rượu ngon nhất tặng các chú các dì ~”
Nghe bé con , Chủ quán tâm tình vui vẻ hẳn lên. Ông mở rộng rương một chút để các bé rõ hơn đon đả: “Cháu loại đá rượu nào? Ta sẽ tặng cho cháu.”
Disia kiễng chân vươn đầu trong. Cậu chọn ngay mà hỏi: “Đây là loại đá rượu nhất ?”
Chủ quán đáp: “Cháu viên phẩm chất nhất ? Để tìm cho cháu…”
“Không .” Iga sốt ruột dậm chân sửa : “Ý là, còn loại đá rượu nào phẩm chất hơn chỗ ? Có loại nào cao cấp, thật sự đẳng cấp nhất !”
Chủ quán lúc mới hiểu ý bọn trẻ nên tạm thời khép rương . Ông : “Chỗ là hàng nhất của , nhưng so với tất cả các loại đá rượu thì chắc chắn là cao cấp nhất.”
Chủ quán hạ thấp giọng: “Các vị đá rượu cao cấp nhất quý giá thế nào ? Đó là thứ tiểu thương như thể mang bán.”
Các bé con tò mò hỏi: “Quý giá bao nhiêu ạ?”
Thấy bọn trẻ cứ gặng hỏi vẻ đá rượu đỉnh cấp, Chủ quán quyết định một con để chúng từ bỏ ý định. Ông một thủ thế, tương ứng với con “Sáu” của đại lục Yahi.
Iga nuốt nước miếng, cẩn thận hỏi: “Sáu... sáu nghìn đồng vàng ạ?”
Chủ quán chậc lưỡi: “Là sáu mươi vạn!”
Iga há hốc mồm, đôi mắt tròn xoe kinh ngạc. Cậu đầu các đại tinh linh.
Cá Mặn
Bea mỉm hỏi: “Bảo bảo mua ?”
Số đồng vàng đó thực sự quá nhiều khiến Iga thấy đau lòng. Tuy nhiên, vẫn ý thức giá trị của món đồ. Các chú, dì tinh linh của cơ bản đều là Pháp Thánh. Với thường thì đây là giá trời, nhưng với họ lẽ chỉ là vật phẩm bình thường.
Jane cho và Disia tiền tiêu vặt một là mười triệu đồng vàng . Các chú dì hào phóng như , khi chọn quà cho họ, thể keo kiệt !
Iga gật đầu vẻ mặt đầy quyết tâm: “Con mua!”
Zell hỏi: “Bảo bảo đủ tiền ? Nếu đủ thì chú cho thêm.”
Iga lắc đầu: “Dạ đủ ạ, chú Lorie và thầy Jane cho chúng con nhiều lắm.” Cậu chỉ là từng mua món đồ nào đắt đến thế nên hoảng hốt chút thôi.
Disia thì nghĩ nhiều như . Cậu nắm lấy chiếc nhẫn gian sợi dây đỏ, với Chủ quán: “Vậy ông mang loại đá rượu quý nhất đó cho chúng . Chúng thứ nhất!”
Chủ quán hoài nghi nhóm nhầm, ông nhấn mạnh: “Là sáu mươi vạn đồng vàng! Đồng vàng đấy! Không đồng bạc, càng tiền đồng !”
Disia vỗ vỗ chiếc túi đang kêu đinh linh leng keng cho ông : “Biết chú, chúng tiền mà!”
Chủ quán ngẩn : “... loại đá rượu phẩm chất đó ở đây.”
Bé con ngơ ngác ông, cái miệng nhỏ bắt đầu bĩu vì thất vọng.
Chủ quán bọn trẻ, trái tim đập thình thịch liên hồi. Ông thử hỏi: “Các vị thật sự thể lấy nhiều đồng vàng như ?”
Ông nhỏ giọng tiếp: “Nếu lấy , thể dẫn các vị Tửu Thành. Ta quen vài nơi, thể giúp các vị tận hồ đá rượu cao cấp nhất để tự tay lựa chọn.”
“Tiền thành vấn đề, nhưng Tửu Thành...” Bea chần chừ sang Yulia.
Mục đích của họ là đến tộc Ám tinh linh. Nếu Tửu Thành thì liệu quá xa so với lộ trình dự kiến ?
Chủ quán thấy thái độ vân đạm phong khinh của họ thì nhận gặp khách hàng siêu cấp. Ông c.ắ.n răng : “Gần đây Hắc Thạch Thành. Giữa Hắc Thạch Thành và Tửu Thành xây dựng trận pháp truyền tống gian, nhưng mỗi lượt truyền tống thu phí mười đồng vàng mỗi ...”
Yulia dậy: “Nếu trận pháp truyền tống thì một chuyến cũng . Nhóm Sanna còn mấy ngày nữa mới tới nơi. Thời gian đủ để chúng , mua đồ cũng mất quá lâu.”
“Lúc đó phiền ông dẫn đường.” Yulia với Chủ quán.
Chủ quán thấy họ tìm lý do từ chối thì càng kinh hỉ: “Không phiền, phiền chút nào! Vậy giờ chúng Hắc Thạch Thành luôn chứ?”
“Cái đó vội. Chúng tới đây, để ma thú ăn uống nghỉ ngơi một lát .”
Yulia suy nghĩ lấy một túi tiền ước lượng sức nặng, đó đưa cho Chủ quán: “Đây là tiền thuê, bao gồm cả lộ phí sử dụng trận pháp truyền tống. Việc mua đá rượu làm phiền ông lo liệu. Những việc khác ông cần bận tâm, chỉ cần giúp bọn trẻ mua đá rượu cao cấp nhất là .”
Chủ quán nhận lấy túi tiền nặng trịch. Ông dùng tay cân thử nhịn mà mở một cái.
Xem xong, ông vội vàng nhét túi tiền rương đá rượu bên cạnh. Nụ vốn nhiệt tình giờ càng thêm ân cần: “Vị đại nhân cứ yên tâm. Quê quán của ở Tửu Thành nên quan hệ. Ta bảo đảm sẽ để tiểu thiếu gia chọn loại nhất, tuyệt đối để các ngài chịu thiệt một chút nào.”
Yulia xoa đầu các bé con hỏi: “Bảo bảo, còn dạo nữa ?”
Các bé con lắc đầu. Cái chợ quá bình thường, gì thú vị nên chúng dạo nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tinh-linh-doan-sung-chi-muon-nam-yen/chuong-51-qua-cua-luc-luc.html.]
“Vậy chúng về ăn cơm thôi.”
“Dạ ~”
Chủ quán thấy họ sắp liền gọi với theo: “Các đại nhân xin dừng bước.”
Ông tìm một cái túi nhỏ, gom hết đá rượu bàn cùng với đồng vàng lúc nãy Iga đưa đưa cho hai bé con: “Mấy thứ là đồ chơi nhỏ đáng tiền, các tiểu thiếu gia cứ cầm về chơi .”
Chủ quán nhãn lực. Ông ngay hai đứa nhỏ là bảo bối của cả nhóm nên đối đãi cực kỳ hào phóng. Quả nhiên, khi các bé con nhận lấy túi đá vụn, sắc mặt của những cùng trở nên ôn hòa hơn nhiều.
Chủ quán niềm nở: “Vài vị đại nhân, tên là Khảm Đốn. Tôi dọn dẹp sạp hàng xong sẽ đến hội hợp với các ngài ngay.”
Các tinh linh gật đầu bế bé con về. Họ lo chủ quán cầm tiền bỏ trốn. Họ hào phóng nhưng ngốc, kẻ dám cầm tiền của tinh linh mà làm việc chắc chắn sẽ trả giá đắt.
Trở doanh trại, các tinh linh đặt bé con xuống. Chúng tung tăng chạy về phía những chiếc lều mà hộ vệ tinh linh dựng xong.
Ingrid thấy bộ dạng vui vẻ của chúng liền thuận miệng hỏi: “Vui thế cơ ? Mua món gì ?”
Các bé con vội gật đầu. Iga mở túi , lấy một viên đá rượu nhỏ xíu cho Ingrid xem: “In-In, ngài xem đây là cái gì !”
“Tại con gọi là In-In?” Ingrid nheo mắt, thần sắc uy nghiêm chằm chằm bé con.
Iga ngây ngô. Disia lúc dũng cảm bước lên giải thích lý do: “Bởi vì ngài cho chúng con gọi là Bệ hạ mà! Thế nên chúng con đành gọi là In-In thôi ~”
“Các con thể gọi là chú.” Lần Ingrid định nhượng bộ. Ông để bọn trẻ đà lấn tới, ông cần tìm uy nghiêm của một Pháp Thần.
“ ngài rõ ràng là ông In-In mà! Tại bắt chúng con gọi là chú ạ?” Disia vẫn còn nhớ cách Ingrid từng tự xưng.
Ingrid nghẹn lời. Vài giây ông mới : “Thôi bỏ , tùy các con gọi thì gọi.”
Ông lảng sang chuyện khác: “Các con lấy thứ là đá rượu ? Phẩm chất kém quá, còn là đá vụn. Ai bán cho các con thế?”
“Hì hì ~ mua ạ. Là một chú tặng miễn phí cho chúng con đấy!” Iga vui vẻ đáp.
Ingrid về phía các đại tinh linh phía để tìm câu trả lời.
Zell thấy bé con tránh , nhắc đến chuyện mua đá rượu đỉnh cấp liền thầm mới giải thích : “Bé con mua đá rượu đỉnh cấp để ủ rượu tặng . Có tự nhận là quan hệ ở Tửu Thành sẽ dẫn chúng mua. Đại trưởng lão đưa tiền thuê cho đó, ông tặng mấy thứ đá vụn cho bé con chơi.”
“Thì là thế.” Ingrid liếc bé con. Ông thắc mắc vì tự nhiên tặng đồ cho hai đứa nhỏ , hóa chỉ là quà tặng kèm.
“Vậy định Tửu Thành thế nào? Đã liên hệ với tộc Ám tinh linh để đổi thời gian địa điểm ?”
“Người đàn ông đó gần đây Hắc Thạch Thành, trong đó trận pháp gian để thẳng đến Tửu Thành. Tôi tính , trận pháp thì thể về đúng hạn, cần đổi lịch.”
Ingrid tính toán thời gian thấy cũng . Ông cúi xuống thấy hai bé con đang tò mò ghép lâu đài đồ chơi. Ông xách cổ áo chúng đặt xuống đất: “Đi chơi đá rượu , xem ghép lâu đài.”
Disia hừ một tiếng: “In-In ~ ngài thật keo kiệt!”
Ingrid im lặng hai giây thu lâu đài : “Nhắc mới nhớ, Disia hình như hai ngày học bài, trễ nải quá. Đi thôi, dạy con vài ma pháp mới.”
Vốn dĩ đang ghép lâu đài dở nên thấy phiền, giờ bé con tự dẫn xác đến, Ingrid khách khí nữa. Ông bế xốc Disia lên định dạy bù.
Disia hoảng hồn, vội vã đạp chân loạn xạ: “Không ! Con học bù, Bệ hạ In-In mau thả con xuống!”
Ingrid quan tâm, cứ thế bế ngoài. Đi hai bước ông dừng , đầu Iga.
Iga vội vàng lưng, móc đá rượu trong túi hỏi các đại tinh linh bên cạnh: “Chú, dì ơi, dùng đá rượu ủ rượu thế nào ạ? Mọi dạy con với, con lấy mấy hòn đá nhỏ tập .”
Thấy bé con điều, Ingrid hừ một tiếng mang bé tóc bạc đang giãy giụa rời khỏi lều.
Iga lén đầu , chút đau lòng cho Disia nên định theo xem .
Bea xuống dạy cách ủ rượu: “Ủ bằng đá rượu đơn giản lắm. Con chỉ cần chuẩn nước sạch và linh quả . Bỏ hạt và rễ linh quả , đó cho cùng với đá rượu nước, nó sẽ từ từ hóa thành rượu.”
“Để càng lâu thì rượu sẽ càng thuần khiết, thơm nồng.”
Iga kinh ngạc: “Đơn giản thôi ?”
Oa, cách cực kỳ hợp với và Disia luôn! Vừa giá trị, tâm ý, thao tác dễ dàng. Đây đúng là món quà thiết kế riêng cho hai đứa!
Iga nắm chặt viên linh thạch, hưng phấn : “Vậy con tìm linh quả làm thử ngay đây.”
Freya gọi với theo: “Bảo bảo, dì nhiều linh quả hệ băng lắm , lấy một ít ?”
Iga lắc đầu nguầy nguậy: “Không cần dì ơi, con tự trồng mà!”
Nói đến trồng trọt, Iga mới nhớ hôm nay cho Lục Lục ăn ma lực. Cậu quanh lều một lượt tìm thấy Lục Lục ở bên bậu cửa sổ.
Iga suy nghĩ một chút ôm Lục Lục ngoài.
Bea vội vàng theo hỏi: “Iga, con thế?”
Iga giải thích: “Chú Bea, con tìm Disia và In-In.”
Bea : “Đi theo chú, chú dẫn con .”
“Dạ ~”
Bea quanh ngoài lều dẫn Iga đến một bãi đất trống. Iga đang thắc mắc thì Bea đưa tay che mắt một lát. Khi ông bỏ tay , Ingrid và Disia hiện mắt.
Disia đang bệt đất, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ ấm ức Ingrid chuyện. Vì kết giới nên Iga thấy gì. Cậu một lúc đưa tay gõ nhẹ kết giới.
Tiếng gõ vang lên “thùng thùng” như đang gõ cửa.
Ingrid và Disia thấy tiếng động liền . Thấy Iga ở bên ngoài, Disia vội vàng bò dậy, nghiêm chỉnh mặt Ingrid.
Ingrid mở một lỗ nhỏ kết giới đủ cho bé con chui qua. Iga đưa Lục Lục cho Bea bế ghé chui trong.
Disia vui vẻ chạy tới đỡ bạn: “Iga, cũng tới đây thế ~”
Iga leo qua kết giới thành công, nhận Lục Lục từ tay Bea đáp: “Tôi tới xem học bài mà ~”
“À ~” Disia dặn dò: “Vậy học với In-In đây. Cậu ngoan ngoãn đây nhé, nếu đói thì lấy bánh ngọt trong túi ăn.”
“Được ! Cậu Disia, nhớ học hành chăm chỉ đấy nhé.”
“Tôi ~” Disia vui vẻ xong liền tung tăng chạy chỗ Ingrid, hào hứng bảo: “In-In, chúng bắt đầu học thôi nào!”
Một bé con mới đây còn bệt đất la lối lóc, giờ bỗng chốc trở nên tích cực và chủ động học tập.
Cái điệu bộ phảng phất như cùng một . Dù Ingrid thừa mối quan hệ thiết giữa hai đứa trẻ, nhưng ông vẫn thường xuyên kinh ngạc tốc độ đổi sắc mặt của Disia. Ông chỉ bất đắc dĩ khẽ một tiếng, bắt đầu buổi học cho bé.
Những bài luyện tập Lôi hệ ma pháp thường tạo động tĩnh lớn. May mà Ingrid sớm thiết lập kết giới, nên dù bên trong rung chuyển đến thì bên ngoài cũng tài nào phát hiện .
Iga chống hai tay đôi má phúng phính, chăm chú quan sát họ một lúc. Sau đó, cũng bắt đầu phóng thích ma lực, cần mẫn "hầu hạ" Lục Lục. Kể từ khi biến thành bồn cảnh, Lục Lục lúc nào cũng ủ rũ, chẳng những còn hoạt bát mà cũng buồn tương tác với bé con nữa. Iga chút lo lắng cho nó, nên cố ý thi triển bộ ma pháp "Sum Suê" mới học , nỗ lực truyền ma lực cho cây.
Dưới sự kiên trì của Iga, Lục Lục cuối cùng cũng thoát khỏi trạng thái héo hon. Những nhành cây của nó khẽ cử động, một nữa quấn lấy ngón tay .
Iga vui mừng reo lên: "Lục Lục, ngươi hồi phục sức lực ?"
Lục Lục hiểu lời , nhưng những đầu cành cong , khẽ gãi gãi lòng bàn tay bé con. Thấy nó khôi phục ma lực, Iga liền yên tâm. Cậu lấy một chút Nước Thần Nguyên Thủy từ nhẫn gian , cẩn thận tưới cho nó.
Làm xong việc, nhẹ nhàng vuốt ve nhánh cây của Lục Lục, dịu dàng dặn dò: "Lục Lục ngoan, ngươi tự chơi một lát nhé. Bây giờ thúc cho một gốc nho nhanh lớn để lát nữa còn ủ rượu."
Nói xong, mở túi hạt giống tùy tìm hạt nho. Sau khi lấy dụng cụ đào một cái hố nhỏ mặt đất, vùi hạt giống xuống. Tuy điều kiện chút đơn sơ nhưng Iga giờ là pháp sư sơ cấp, ma lực dồi dào hơn nhiều. Chỉ dựa sức , thể thoải mái thúc đẩy một hạt nho bình thường trưởng thành và quả.
Cậu bắt đầu thi triển ma pháp. Những điểm sáng xanh nhạt từ lòng bàn tay bay xuống, nhưng ngay khi sắp chạm đất, chúng bỗng một luồng lực khác kéo , bay thẳng về phía bên cạnh.
Iga ngẩn . Cậu thì phát hiện bộ ma lực đều Lục Lục ở bên cạnh hấp thụ sạch sẽ.
"Lục Lục!" Iga nghiêm giọng dặn: "Ma lực là để cho cây nho quả mà! Hôm nay cho ngươi ăn , nên ngươi tranh phần nữa ."
Sau khi dạy dỗ Lục Lục với gương mặt nghiêm nghị, Iga tiếp tục truyền ma lực cho hạt nho. Thế nhưng, ma lực một nữa Lục Lục kéo mất.
Iga tin mắt . Cậu bê bồn cây Lục Lục đặt một góc thật xa hạt nho, đó mới tiếp tục. Do cách xa nên hiệu suất kéo ma lực của Lục Lục giảm đáng kể. Lần hạt nho cuối cùng cũng hấp thụ một chút, nhưng phần lớn vẫn Lục Lục hút sạch.
Để tranh giành ma lực, Lục Lục cũng vô cùng nỗ lực. Mấy nhánh cây thưa thớt gồng thẳng về phía Iga, thậm chí còn tự uốn thành một góc vuông trông tức .
Iga giận buồn . Cậu tới xổm mặt nó, sức thương lượng: "Lục Lục , ngươi tham ăn như . Ngươi ăn hết ma lực thì thể làm cho nho quả . Không quả thì ủ rượu để tặng quà cho các chú dì dì."
"Ngươi ngoan nhé, chỉ cho cây nho ăn một lúc thôi. Chờ nó kết quả , phần ma lực còn sẽ cho ngươi hết, ?"
Khi tiến gần, Lục Lục mới chậm rãi bẻ các nhánh cây về vị trí cũ. Nó quấn chặt lấy tay Iga cho rời . Trong lúc Iga còn đang bối rối làm , thì nhành cây đang quấn tay bỗng nhiên nảy nhẹ một cái lòng bàn tay, giống như thứ gì đó dính da thịt .
Ngay đó, Lục Lục thu các cành cây.
Iga xòe tay . Trong lòng bàn tay xuất hiện một viên kết tinh màu xanh lục, nhỏ hơn cả con kiến, mỏng dính và trông vô cùng mỏng manh.
Iga chằm chằm mảnh xanh nhỏ bé một hồi. Liên tưởng đến những lời với Lục Lục, chợt ngẩn . Cậu nắm chặt lòng bàn tay , vội vàng chạy thẳng đến bên cạnh Ingrid.
Ingrid khẽ gạt luồng điện phát khi Disia đang luyện tập ma pháp sang một bên, cúi xuống Iga hỏi: "Bảo bảo, chuyện gì thế?"
Iga kích động ông, giơ nắm tay nhỏ xíu lên: "In-In, Lục Lục hình như kết quả !"
Ingrid sững sờ mất một lúc lâu. Ông bồn cây Lục Lục ở phía xa, bé con mặt, xuống hỏi: "Sao con ? Con thấy trái cây của Lục Lục ?"
Iga gật đầu lia lịa với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. Cậu cẩn thận xòe tay , để lộ mảnh kết tinh màu lục mỏng manh cho Ingrid xem.