Tinh Linh Đoàn Sủng Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 19 Mary Sue Iga

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:30:52
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Zell một cách khoe khoang: “Bea, ngươi đến ngây kìa, vẻ soái khí của làm cho choáng váng đúng !”

Bea hổ xen lẫn bực bội đáp: “Đừng bậy! Ta chỉ là thấy bất ngờ mà thôi! Disia đang học ? Sao giờ ngươi dẫn thằng bé về ?”

Zell liền xoay , về phía hai đứa nhỏ đang dính lấy đầy thiết, bất đắc dĩ : “Chuyện , tốc độ học tập của Disia nhanh quá, thằng bé thành hết chương trình chuẩn cho ngày hôm nay .”

“Vì còn việc gì làm nên dẫn thằng bé về luôn đây.”

Bea kinh ngạc thốt lên: “Thiên phú của Disia đến ?”

Bea hiểu chị gái , một khi ngài quyết định sắp xếp việc học cho Disia ở độ tuổi , thì những gì ngài giao cho Zell chắc chắn là giáo d.ụ.c sớm đơn giản dành cho bé con, mà nhất định độ khó nhất định.

, Disia vẫn thể thành chương trình học thời hạn ?

Disia gây sự chấn động cho các tinh linh khác, bé đang nóng lòng biểu diễn cho Iga xem loại ma pháp mới học hôm nay.

Disia kéo tay Iga chạy giữa biển hoa: “Iga, ở đây nhé!”

Iga ngơ ngác vị trí Disia chỉ định, Disia bắt đầu thi triển ma pháp Lưu Phong  mới học . Dưới sự điều khiển của , những luồng gió cuộn trào khiến những cánh hoa rơi rụng trong biển hoa bay bổng lên, chúng xoay tròn quanh Iga và tạo nên một cơn mưa hoa rực rỡ giữa bầu trời.

Sắc trắng của lê, sắc vàng cam, cả sắc tím đỏ…… Những cánh hoa như tuyết rơi lả tả, khiến Iga cảm thấy như biến thành nữ chính trong mấy cuốn truyện Mary Sue thời xưa, đang bao phủ bởi làn mưa hoa lãng mạn gốc đào.

Cậu tự hỏi liệu nên giang tay xoay vài vòng tại chỗ ? Sau đó nam chính sẽ làm cho kinh diễm, từ đó đem lòng yêu và một đoạn tình cảm khắc cốt ghi tâm sẽ bắt đầu…… Iga chính những suy nghĩ tự não bổ của làm cho buồn , nhịn mà bật thành tiếng.

Disia chăm chú , cất lời khen ngợi: “Iga, đáng yêu thật đấy!”

Iga nghiêng đầu, nụ càng thêm ngọt ngào. Cậu dắt tay Disia đến bên bàn, ôm chiếc giỏ mây lòng tì khuôn mặt nhỏ nhắn lên quai giỏ hỏi: “Disia, đoán xem trong gì nào?”

Disia trả lời ngay, ánh mắt cứ dán chặt mái tóc vàng của Iga, đưa tay nhẹ nhàng nhặt một cánh hoa vướng lọn tóc đó xuống: “Cái dính tóc Iga .”

Iga lập tức lắc đầu thật mạnh mấy cái để rũ hết những cánh hoa còn xuống.

Disia chống cằm , trong lòng bỗng thấy chút tiếc nuối lạ lùng, nhưng chính cũng giải thích sự tiếc nuối đó đến từ .

Iga thúc giục: “Cậu mau đoán chứ!”

Disia chớp mắt, tinh quái đáp: “Là bánh quy nhỏ đúng !”

Iga tròn mắt ngạc nhiên: “Sao đoán ngay thế?”

Disia đắc ý khoe: “Vì tớ ngửi thấy mùi thơm mà!”

Cậu bé trèo lên ghế quỳ ngay ngắn, vẻ mặt đầy mong đợi hỏi: “Iga ơi, do tự tay làm ?”

Thấy bạn đoán , Iga cũng úp mở nữa mà mở nắp giỏ, đưa cho bạn một chiếc bánh quy hình thỏ ngại ngùng đáp: “Không hẳn là tự làm hết , chỉ tham gia một chút thôi.”

“Tôi chỉ cầm khuôn ấn tạo hình cho bánh thôi.”

Disia giơ miếng bánh lên ngắm nghía thật kỹ: “Chú thỏ do Iga ấn hình siêu cấp đáng yêu luôn!”

Cậu bé “ngoạm” một miếng rõ to, chỉ vài cái ăn xong xuôi: “Vừa giòn ngọt, siêu cấp ngon luôn! Bánh quy Iga làm là thứ ngon nhất tớ từng ăn đấy!”

Iga khen đến mức mở cờ trong bụng, đến mức đôi mắt cong như vầng trăng khuyết.

Zell và Bea thì đang thì thầm với : “Bình thường miệng lưỡi Disia cũng ngọt ngào thế ?” Tại buổi sáng ông chú như họ đối xử như chứ.

Bea ngẫm nghĩ một lát bảo: “Thằng bé ‘Cảm ơn chú’ mà.”

“Ồ~~” Hóa đây là đãi ngộ đặc biệt chỉ dành cho bạn nhỏ cùng lứa thôi , thì cũng thường thôi.

Bea đẩy đẩy : “Disia đưa về tận nhà , còn việc của ngươi nữa, ngươi thể về đấy.”

Zell túm lấy cổ tay , hừ nhẹ một tiếng: “Từ bình nguyên Thanh Ải đến đây xa như , về về mệt c.h.ế.t mất. Đêm nay về , sẽ ở đây.”

Bea cuống quýt: “Ở đây phòng dư cho ngươi ở .”

Zell bắt đầu giở trò ăn vạ: “Thế thì ngủ chung giường với ngươi, dù cũng nhất quyết về.”

Bea tức đến mức giậm chân thình thịch, trừng mắt một cái nhà.

Zell khẽ , đến bên cạnh hai đứa nhỏ xuống: “Cho xin mấy miếng bánh quy ?”

Iga liếc một cái, bưng đĩa bánh bên cạnh đưa qua.

Disia thấy thì đôi môi nhỏ lập tức trễ xuống, vẻ mặt lộ rõ sự vui.

Iga khẽ nhỏ tai : “Những cái tự tay ấn hình đều ở trong giỏ cả, còn đống là của chú Bea làm đấy.”

Khuôn mặt nhỏ của Disia lập tức rạng rỡ trở ngay tức khắc.

Zell vờ như thấy gì, bưng đĩa bánh nhỏ một phiến đá bên cạnh ung dung thưởng thức.

Vừa ăn bánh quy, Zell đưa mắt quanh để đ.á.n.h giá những đổi trong gia viên của Bea.

Trên cây cổ thụ thêm một ngôi nhà cây, gốc cây cũng mọc lên một căn nhà gỗ, bảng hướng dẫn của gia viên treo một nhành nho, phía nhành nho là Thần Hi và một chú hươu con đang thong dong gặm lá.

Zell chằm chằm Thần Hi và chú hươu con một lát, vẫy tay gọi hai đứa nhỏ gần.

Disia và Iga nắm tay tới, thắc mắc hỏi: “Thầy ơi, gọi tụi con việc gì ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tinh-linh-doan-sung-chi-muon-nam-yen/chuong-19-mary-sue-iga.html.]

Zell chỉ tay về phía hươu con hỏi: “Con hươu từ thế? Sao nó thiết với Thần Hi như ?”

Disia sang đó trả lời: “Con hươu con đó là do Thần Hi nhặt về ạ.”

Iga vội vàng bổ sung thêm: “Các bệ hạ nó là con non của Thần Lộc Vương đấy ạ!”

Hai đứa nhỏ khua chân múa tay kể bộ chuyện xảy tối qua cho Zell , Zell xong thì lẩm bẩm: “Ta ngay mà, Thần Hi đúng là cái đồ gian xảo.”

Hai đứa nhỏ ngơ ngác : “Dạ?”

Zell lập tức lảng sang chuyện khác, lấy từ trong túi nhỏ bên hông hai sợi dây thừng đưa cho hai đứa trẻ: “Cái tặng hai đứa .”

Iga và Disia đưa tay đón lấy, tò mò lật lật xem xét. Sợi dây màu xanh thanh nhã, ở giữa xỏ một vòng tròn bằng ngọc chế tác theo hình Như Ý.

Zell tùy ý giải thích: “Đây là quà gặp mặt cho hai đứa, các cạnh đều mài giũa nhẵn nhụi, sẽ làm các con trầy xước , cứ đeo mà chơi.”

Cả Iga và Disia đều thích món quà , chúng lễ phép cảm ơn giúp đeo lên đầu.

Zell thấy cổ hai đứa vẫn đang đeo sợi chỉ đỏ xỏ chiếc nhẫn bằng bạc bí ẩn, liền hỏi: “Thế thứ các con đang đeo cổ là gì ?”

Iga chạm tay chiếc nhẫn, giọng đầy hoài niệm: “Đây là nhẫn gian mà cô Jane tặng cho tụi con ạ.”

Zell hiểu vấn đề, nhảy xuống khỏi phiến đá: “Đừng cử động, để giúp cho.”

Hai đứa trẻ dừng , tò mò quan sát .

Zell tháo cả sợi dây xanh lẫn sợi chỉ đỏ xuống, ngón tay thoăn thoắt chuyển động một cách điệu nghệ đến mức Iga còn kịp rõ thì vòng ngọc tháo khỏi dây xanh và xỏ gọn sợi chỉ đỏ.

Zell đeo sợi chỉ đỏ cả nhẫn lẫn vòng ngọc cổ cho hai đứa nhỏ, vỗ tay hài lòng: “Xong đó!”

Iga và Disia nâng lên ngắm nghía, cảm thấy ý, thế là hai đứa bắt đầu màn khen ngợi lẫn kiểu “Cậu đáng yêu quá” “Cậu còn đáng yêu hơn”.

Zell mỉm chúng chợt hỏi: “Thế lúc gặp mặt Bea tặng hai đứa cái gì ?”

Hai đứa nhỏ chớp chớp mắt, với vẻ mặt vô cùng ngây thơ.

Nhìn biểu cảm đó, Zell đưa tay vỗ trán rên rỉ: “Cái tên ngốc đó lẽ quên tặng quà gặp mặt cho hai đứa ?”

“Đi thôi, dẫn hai đứa đòi!”

“Thầy Zell ơi, làm ạ……” Hai đứa nhỏ chút do dự.

Zell chẳng thèm , cứ thế thẳng về phía , thỉnh thoảng còn ngoái đầu giục: “Nhanh chân lên nào.”

Cá Mặn

Hai đứa nhỏ đành rảo bước, lạch bạch chạy theo như hai chú vịt con.

“Bea!”

Zell đẩy cửa và gọi lớn.

Bea đang bận rộn đeo tạp dề, trông như thể đang chuẩn một món ăn mới.

Nghe thấy tiếng hét của Zell, tức giận trừng mắt : “Ngươi nhỏ tiếng một chút !”

Zell lao đến mặt , chống tay xuống bàn xa: “Ngươi quên mất một việc cực kỳ quan trọng nhé.”

Bea nghi ngờ : “Việc gì cơ?”

Zell thẳng, cúi xuống, khẽ lắc lắc vòng ngọc cổ hai đứa nhỏ như nhấn mạnh: “Đây là quà gặp mặt tặng cho hai đứa nhỏ.”

Thần sắc của Bea ban đầu là ngơ ngác, đó là sực tỉnh, và cuối cùng biến thành vẻ ảo não, vội vàng giải thích: “Chú quên ! Chú chuẩn quà cho hai đứa , vốn dĩ định tặng từ hôm qua cơ! đó Iga ngã từ phòng xuống, thế là chú luống cuống quên bẵng mất……”

Lại vô tình nhắc chuyện cũ, Iga lúc bình thản vì quá quen .

Bea lau sạch tay: “Giờ chú lấy quà tặng cho hai đứa ngay đây.”

“Chờ .” Zell ngăn , bộ dạng đó rõ ràng là đang ủ mưu : “Ngươi lỡ mất thời gian gặp mặt , giờ mà vẫn tặng món quà ban đầu đó thì thành ý đủ .”

Bea trừng mắt , cố gắng tỏ vẻ đang giận dữ, nhưng biểu cảm đó gương mặt chẳng hề chút uy h.i.ế.p nào, ngược còn tạo cảm giác đang cố tỏ nguy hiểm, giống như một con thú nhỏ đang nỗ lực xù lông để tự vệ .

“Thế ngươi thế nào! Ta, cho ngươi , ngươi chừng mực thôi, bằng ……”

Zell khoanh tay ngực: “Bằng thì nào?”

“…… Ta sẽ mách bệ hạ cho xem.”

Zell phì thành tiếng, Bea hổ quá mức, nhịn mà liếc hai đứa nhỏ bên cạnh. Hai đứa trẻ đang mang bộ mặt nghiêm túc quan sát hai bọn họ, sự làm nền của Zell, chúng trông càng thêm ngoan ngoãn và đáng yêu, khiến trái tim đang tổn thương vì trêu chọc của Bea lập tức chữa lành.

Zell một lúc lâu mới lên tiếng: “Cũng chẳng làm khó gì ngươi , chỉ đề nghị thế , ngươi hãy mang hết đống bảo bối của đây để hai đứa nhỏ tự chọn lấy món quà mà chúng thích nhất thôi.”

Hóa chỉ . Bea thở phào nhẹ nhõm, cứ tưởng Zell định giở trò gì quá quắt lắm.

Bea hào phóng đồng ý: “Được chứ, Iga, Disia, theo chú  nào.”

Iga chớp mắt, làm thế thực sự nhỉ?

Disia thì chẳng nghĩ ngợi nhiều, cứ thế bước theo, Zell nhẹ nhàng đẩy vai Iga: “Mau theo .”

Iga lén liếc Zell một cái, cứ cảm thấy Bea yên tâm quá sớm , bộ dạng của Zell rõ ràng là đang kìm nén một ý đồ xa nào đó mà.

 

Loading...