Tinh Linh Đoàn Sủng Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 11 Một phen hú vía

Cập nhật lúc: 2026-03-23 16:19:51
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thần Hi cõng lưng Iga cùng Disia nhẹ nhàng sải bước chạy . Những kiến trúc vương đình mang đậm phong cách tự nhiên cùng các bức tượng suối phun hình dáng khác lạ lượt lướt qua tầm mắt hai đứa trẻ. Những đóa ma thực rực rỡ sắc màu cũng nhanh chóng lùi phía .

Các tinh linh nhỏ thể dừng để ngắm kỹ lưỡng cảnh sắc vương đình. Tuy nhiên chỉ một thoáng qua đó cũng đủ để ấn tượng sâu đậm trong lòng chúng. Disia hưng phấn nắm lấy tay Iga. Cậu bé hẹn với bạn rằng khi cất xong hành lý, cả hai sẽ cùng tới đây “thăm dò”.

Cuối cùng, họ tới vùng sâu nhất của vương đình. Thần Hi nhẹ nhàng nhảy qua một bức tường vây dừng một sườn núi nhỏ. Xung quanh sườn núi là một hàng ma thụ đầy gai nhọn bao bọc lấy như một vòng tròn bảo vệ. Thần Hi dừng hàng cây phát tiếng hừ hừ đầy vẻ sốt ruột.

Iga và Disia hiểu chuyện gì đang xảy nên cũng chẳng dám cử động. Hai đứa trẻ ngoan ngoãn bám chặt lấy bờm của Thần Hi để chờ các tinh linh trưởng thành tới nơi. Chẳng bao lâu , nhóm của Mamie và Bea cũng đuổi kịp.

Bea vẫy tay một cái. Đám bụi gai ma thụ cảm nhận thở của liền cử động cành lá và nhường một lối rộng chừng bốn năm mét. Thần Hi lúc mới bình tĩnh . Nó cõng hai bạn nhỏ xuyên qua lối để tiếp tục tiến bên trong.

Iga đang căng thẳng bỗng thở phào nhẹ nhõm. Cậu tò mò hỏi: "Chú Bea ơi, Thần Hi làm thế ạ?".

Bea ôn tồn giải thích: "Hàng cây bụi gai đó là những bảo vệ gia viên của . Bình thường Thần Hi thể tự do , nhưng hôm nay nó cõng các con. Đám ma thụ đầu thấy các con nên nhận diện thở, vì chúng mở lối cho nó qua."

Iga gãi đầu . Hóa chuyện là như .

Cả nhóm xuyên qua hàng rào gai để lên đến đỉnh núi. Tầm mắt của hai đứa trẻ bỗng chốc trở nên rộng mở. Dưới chân núi là một thung lũng khổng lồ trồng đầy các loại ma thực đang đua nở rộ. Những hoa yêu tinh nhỏ bằng bàn tay đang bay lượn nô đùa khắp nơi tạo nên khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

Cá Mặn

Phía cuối thung lũng một hồ nước nhỏ trồng các loại cây thủy sinh. Một vài hoa yêu tinh còn ngắt lá cây làm thuyền để chèo chơi mặt nước. Giữa thung lũng và hồ nước là một t.h.ả.m cỏ xanh mướt. Trên cỏ mọc lên từng chùm nấm siêu to mọng nước cùng một cây cổ thụ khổng lồ cao chọc trời.

Tán cây cổ thụ tỏa rộng với những chiếc lá màu tím mờ ảo. Trên những cành cây to nhất treo mấy “trái cây” khổng lồ đang phát ánh sáng lung linh. Những “trái cây” đó ngay lập tức thu hút sự chú ý của hai đứa trẻ. Disia chằm chằm một lúc nuốt nước miếng, kéo áo Mamie hỏi: "Dì ơi, quả gì mà to và thế ạ? Nó ngon dì?"

Mamie mỉm dịu dàng. Cô bế hai đứa trẻ lên vỗ cánh bay đến những quả cầu ánh sáng đó cho chúng rõ. Khi gần, những chiếc lá rủ xuống bỗng lay động và lộ một lối trang trí bằng dây leo. Hai đứa trẻ tò mò ngó đầu trong thì mới nhận đây thực chất là một ngôi nhà nhỏ.

"Oa ——"

Hai tiếng cảm thán đồng thanh vang lên đầy kinh ngạc. Mamie đặt hai đứa trẻ xuống đất nhẹ nhàng đẩy lưng chúng: "Đây là phòng của hai đứa , xem thử nào."

Hai bạn nhỏ ngơ ngác bước trong. Trên sàn phòng trải một tấm t.h.ả.m hoa hướng dương lớn cùng nhiều đồ đạc làm từ trái cây và cánh hoa. Có bộ bàn ghế trông giống như những miếng cam mọng nước. Có những chiếc đèn hoa đăng quấn quanh cột gỗ, giá bồn hoa t.ử đằng, và cả móc treo đồ bằng cành cây.

Sát tường là một chiếc giá sách hình dáng như một quyển sách đang mở . Một chiếc đồng hồ báo thức hình chú chim nhỏ đang đậu ngăn kệ. Cạnh giá sách là một bức tường làm bằng cánh hoa. Khi hai đứa trẻ qua, những cánh hoa mềm mại tự động mở để lộ một ban công nhỏ xinh xắn. Ngoài ban công đặt hai chiếc ghế sofa và một chiếc bàn tròn hình đám mây.

Ở góc trong cùng của căn phòng còn một nụ hoa lớn màu vàng nhạt đang khép hờ. Disia tò mò chọc nhẹ đó. Nụ hoa bỗng chuyển động và xòe cánh . Bên trong trải t.h.ả.m nhung và những chiếc gối ôm hình hạt giống. Đây hóa hoa mà là một chiếc giường êm ái.

Iga và Disia há hốc miệng vì ngạc nhiên. Cuộc sống ở cấm địa vốn đơn giản, cô Jane cũng cầu kỳ những việc . Đây là đầu tiên hai đứa trẻ thấy một căn phòng tràn đầy sự thú vị và màu sắc đến thế. Chúng thực sự hoa mắt vẻ .

Các tinh linh nhưng vẻ vẫn hài lòng lắm. Họ quanh căn phòng bình phẩm: "Nội thất ít quá, trông đơn điệu thật đấy."

Bea vội giải thích: "Tôi đợi hai đứa nhỏ đến mới dẫn chúng chọn đồ theo sở thích."

Một tinh linh khác lên tiếng: "Sao trong phòng đặt giá sách to thế ? Chúng còn nhỏ mà, để nhiều đồ chơi mới đúng chứ."

Bea thấy cũng lý nên nhỏ giọng đáp: " cô Mamie hai đứa nhỏ thích sách mà."

"Bea , nhớ luôn mấy cái đèn nhé. Đèn nụ hoa thời , giờ chuộng đèn ngôi để buổi tối ngủ như giữa bầu trời ."

"Được, nhớ !"

"Còn cả bàn trang điểm và tủ trang sức nữa. Tôi định từ lúc mới gặp , để hai đứa nhỏ ăn mặc đơn giản thế ! Bộ váy xám xịt chẳng lấy một viên đá quý nào cả!"

" thế, đúng thế."

Đám tinh linh xúm bàn tán xôn xao cho đến khi Mamie lên tiếng răn đe: "Da dẻ trẻ con mỏng manh. Đeo quá nhiều trang sức lúc chạy nhảy trầy xước thì ?!"

Bea cuống quýt ghi chép: "Tôi sẽ chú ý việc ."

Mamie thèm chấp đám tinh linh ồn ào. Cô sang hỏi hai đứa nhỏ: "Iga, Disia, hành lý cô Jane chuẩn cho các con ? Lấy để các chú các dì phụ giúp sắp xếp nào."

Iga và Disia tháo dây chuyền đưa cho cô dặn kỹ: "Dì ơi, lát nữa nhớ trả dây chuyền cho tụi con nhé."

Mamie sợi dây thừng bện tỉ mỉ là ngay tâm ý của Jane. Cô mỉm đáp: "Dì ."

Mamie lấy hành lý từ gian lưu trữ giao cho trang trí. Đồ đạc của hai đứa nhỏ nhiều. Chỉ vài bộ quần áo để , tấm t.h.ả.m và gối quen thuộc, cùng một ít đồ chơi do Jane làm và mấy cuốn bách khoa thư về ma thực.

Đồ đạc nhanh chóng sắp xếp xong xuôi nhưng căn phòng vẫn cảm giác trống trải. Bea cảm thấy vẫn đủ nên xổm xuống mặt hai đứa trẻ: "Các con ít đồ quá. Hay là để chú dẫn dạo phố mua thêm thật nhiều đồ mới về nhé?"

Iga sang Disia. Cô bé đang nhăn mặt vì vẻ ngoài lúc .

Iga lắc đầu từ chối: "Chú Bea ơi, hôm nay tụi con ạ."

Mamie khẽ: "Chuyện đồ đạc vội. Cứ để hai đứa nhỏ làm quen với môi trường mới . Khi nào cần chúng sẽ tự bảo chúng thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tinh-linh-doan-sung-chi-muon-nam-yen/chuong-11-mot-phen-hu-via.html.]

Bea gãi đầu ngượng nghịu: "Tôi hiểu ."

Mamie bắt đầu lệnh "đuổi khách": "Được , Seine, Jeremy, giúp xong thì về thôi."

Mấy tinh linh chút luyến tiếc: "Tụi còn kịp trò chuyện với hai đứa nhỏ mà."

"Chúng ở đây thì thiếu gì cơ hội. Hôm nay hãy để hai đứa nghỉ ngơi."

Nghe Mamie , dám cãi nữa. Họ miệng thì về nhưng chân cứ chậm rì rì.

Iga vẫy tay chào: "Tạm biệt các chú các dì. Ngày mai tới nữa ạ?"

Đám tinh linh đang buồn bã bỗng trở nên phấn chấn hẳn lên: "Bé con, con tụi chú tới ?"

Iga tươi: "Nếu tới, con và Disia sẽ mời ăn trái cây ạ. Cảm ơn giúp tụi con dọn đồ nhé!"

Disia lúc đang lôi đống hạt giống mang từ cấm địa khoe: "Tụi con sẽ trồng ngay bây giờ. Ngày mai là quả ăn luôn ạ."

Nghe tin hai đứa nhỏ tự tay trồng quả mời khách, các tinh linh cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Chút lý trí còn sót khiến họ cố gắng từ chối: "Ngoan nào, các con cứ nghỉ ngơi ."

Disia băn khoăn đáp: "Không nghỉ ạ. Thầy Jane bảo ngày nào cũng luyện tập ma pháp, lười biếng."

Mấy vị tinh linh sang Mamie và Bea: "Vậy... ngày mai tụi tới nhé?"

Mamie xua tay: "Bọn nhỏ mời thì cứ tới ."

Đám tinh linh thỏa mãn chào tạm biệt Iga và Disia hớn hở về. Iga tới mặt Mamie. Cậu ngước bẽn lẽn hỏi: "Dì ơi, dì đúng ạ?"

Mamie hỏi : "con dì ở ?"

Iga ngại ngùng gật đầu: "Vâng ạ..."

Hai đứa nhỏ vẫn thuộc với Bea cho lắm. Có Mamie ở bên cạnh, chúng sẽ cảm thấy tự nhiên và an tâm hơn nhiều.

Mamie mỉm đáp: “Dì tạm thời . Cô Jane dặn dì giám sát hai đứa luyện tập ma pháp mỗi ngày, phép lười biếng đấy.”

“A!”

Mamie bảo: “Chẳng hai đứa trồng trái cây để chiêu đãi các chú các dì ? Mau thôi.”

“Vâng ạ ~”

Hai bạn nhỏ nắm tay hăng hái chạy thẳng cửa. Thế nhưng ngay đó, cả hai bất ngờ bước hụt chân và rơi thẳng xuống .

“A ——!”

Tiếng thét chói tai non nớt của trẻ con vang lên. Sắc mặt Mamie và Bea trong nháy mắt sợ đến trắng bệch. Cả hai lập tức vỗ cánh bay ngoài. Họ thấy Disia đang túm chặt lấy tay Iga để treo lơ lửng giữa trung. Cậu bé dốc hết sức bình sinh để vỗ đôi cánh nhỏ khiến khuôn mặt đỏ bừng vì gắng sức.

“ Cánh! Iga, mau dùng cánh !” Disia hét lớn nhắc nhở bạn.

Iga sợ đến mức mặt còn giọt máu. Cậu bé triệu hồi cánh nhưng vì quá hoảng loạn nên nhất thời thể làm . Cũng may Thần Hi đang nô đùa phía kịp thời thấy. Nó bay vút tới ngậm lấy cổ áo Iga, đưa bé đáp xuống đất một cách vững vàng.

Mamie và Bea thở phào nhẹ nhõm vội vàng bay xuống theo.

Disia buông tay thút thít oán giận: “Iga ơi, nặng quá mất.”

Iga vẫn còn hồn cú ngã. Nghe bạn phàn nàn thì lập tức đỏ mặt, vội nắm lấy cổ tay Disia để xoa bóp cho bạn: “Cảm ơn nhé Disia. May mà lúc nãy giữ , nếu ngã xuống đất .”

Disia vốn nghĩ đây là chuyện gì to tát. Tuy nhiên ánh mắt ngập nước đầy vẻ cảm kích và sùng bái của Iga khiến phấn khích. Disia bắt đầu cảm thấy lâng lâng tự hào: “Tôi mà, sẽ bảo vệ !”

Iga cảm động cực kỳ. Hai đứa trẻ nhanh chóng quấn quýt lấy như từng chuyện gì xảy .

Trái ngược với khí hòa hợp của hai đứa nhỏ, tâm trạng của hai vị tinh linh trưởng thành lúc vô cùng nặng nề.

Bea cảm thấy sắp ngất đến nơi. Ngay ngày đầu tiên đón các tinh linh nhỏ về, suýt chút nữa để chúng ngã từ cao xuống. Thật may là Disia và Thần Hi phản ứng nhanh nhạy nên mới kịp giữ Iga. Cả hai đứa trẻ đều thương tích gì.

Nếu hôm nay các tinh linh nhỏ mệnh hệ nào, chắc sẽ tự tìm một vách đá để nhảy xuống mất thôi.

Mamie cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu. Cô vốn tự nhận trọng và chu , kết quả để xảy chuyện . Thật may là các bạn nhỏ , và cô Jane cũng mặt ở đây.

Mamie im lặng một hồi lâu bên cạnh sang bảo Bea: “Đổi sang một căn nhà mặt đất .”

Bea gật đầu lia lịa: “Tôi chuẩn ngay lập tức!”

 

Loading...