Tinh Linh Đoàn Sủng Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 10 Kỳ lân
Cập nhật lúc: 2026-03-22 16:42:16
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Iga dắt Disia gần, cố ý dừng mặt Bea. Sau khi chào hỏi xong, liền ngước đôi mắt to tròn .
Bị một tiểu tinh linh dùng đôi mắt long lanh nước chằm chằm như , Bea cảm thấy nếu đáp thì thật quá mức vô lễ. Anh nén sự thấp thỏm trong lòng, cử động thể còn đang cứng đờ để xổm xuống. Anh lấy hết can đảm bắt chuyện với hai đứa nhỏ: "Chào hai con, là Bea".
Iga nở nụ rạng rỡ: "Con chú mà, chú là tinh linh giám hộ của con".
Bea kích động gật đầu lia lịa: " đúng! Chính là đây!".
Iga cong mắt thành hình vầng trăng khuyết chủ động ôm lấy : "Chú Bea, đầu gặp mặt, nhờ chú chiếu cố chúng con nhiều hơn nhé. Chúng hòa thuận với nha".
Cơ thể tiểu tinh linh mềm mại như bông. Sau cái ôm , gương mặt Bea đỏ ừng vì phấn khích, cảm giác như đang hạnh phúc đến mức sắp ngất .
Dàn tinh linh bên cạnh hâm mộ đến phát cuồng. Họ chẳng còn tâm trí mà giữ kẽ rụt rè nữa, vội vàng đồng loạt xổm xuống để giới thiệu bản .
"Iga, Disia, cô là Seine." "Bé con ơi, chú là Sisinnius." "Còn chú là Jeremy!" "Cô là Trieste nè." "Chú là Sawyer."
Các tinh linh lượt xướng tên xong liền dang rộng vòng tay. Ý đồ quá rõ ràng: họ cũng ôm một cái.
Iga thấy đành chiều lòng, vòng quanh ôm mỗi một lượt. Những tinh linh ôm xong lập tức lộ vẻ mặt mơ màng y hệt Bea, cảm giác như đang bay bổng chín tầng mây.
Sau khi ôm xong một vòng, Iga thấy Disia vẫn bất động. Cậu nhẹ nhàng huých tay nháy mắt hiệu cho bạn rằng đến lượt .
Disia chỉ dính lấy Iga chứ ôm ấp đám tinh linh xa lạ . Iga đang mở to mắt lườm , cho phép trốn chạy.
Disia đành chậm chạp bước lên, lượt ôm từng vị tinh linh đang xếp hàng chờ đợi.
"Hừm, sẽ hút hết ấm mà Iga trao cho họ về đây." Disia tự tìm lý do để thuyết phục bản .
Nghĩ như , bé thấy việc cũng còn quá khó chịu nữa, thái độ "kinh doanh" cũng trở nên tích cực và nhiệt tình hơn hẳn.
Không ai sự tính toán trong lòng Disia. Các tinh linh lúc chỉ đang chìm đắm trong mùi hương ngọt ngào và sự mềm mại của hai tiểu tinh linh, cả đám hạnh phúc đến mức như đang bồng bềnh giữa những bong bóng màu hồng.
Mamie cuối cùng cũng thôi đóng vai bức tranh treo tường. Cô tiến gần, khẽ tằng hắng một tiếng để nhắc nhở: "Thời gian còn sớm nữa, chúng nên khởi hành thôi".
"À , chúng cần về thôi." Các tinh linh luyến tiếc .
Iga hỏi: "Dì ơi, chúng ạ?".
Mamie xoa đầu bé giải thích: "Chúng về nơi ở của Bea để cất hành lý cho các con".
Disia vội hỏi: "Còn con thì ?".
"Con hả?" Mamie cố ý dừng một chút, tỏ vẻ đăm chiêu. Thấy Disia vì sốt ruột mà trợn tròn mắt, cô mới chậm rãi tiếp: "Tất nhiên là con cũng ở nhà Bea . Chẳng đây là yêu cầu đó của con và Iga ? Hay là hai đứa đổi ý định ?".
Disia vội lắc đầu: "Dạ , ạ".
Mamie khẽ . Sau khi xong, thần sắc cô trở nên nghiêm túc hơn: "Buổi tối hai đứa thể ở chung với . ban ngày, vì cường độ học tập khác nên lẽ sẽ tách , thể lúc nào cũng dính lấy ".
"Ta cho hai đứa , dù nhớ đến mấy thì cũng quấy phá chuyện . Phải nghiêm túc học tập, rõ ?" Mamie chằm chằm Disia. Qua mấy ngày quan sát, cô nhận tiểu tinh linh phần dính hơn.
Disia mấy bận tâm: "Dạ ạ dì Mamie. Lúc con luyện tập ma pháp, cô Jane cũng bảo Iga chỗ khác để học bay quanh Cây mà. Chúng con vẫn luôn như ạ".
Mamie thầm nghĩ, cường độ chương trình học của Jane thể so sánh với đẳng cấp mà Bệ hạ sắp xếp ... thôi, giờ nên thì hơn, kẻo làm hai đứa nhỏ sợ phát khiếp.
Cứ đợi đến lúc chúng bắt đầu nhặng xị lên tính .
Cả đoàn tinh linh cùng hướng về phía chỗ ở của Bea. Bea cậy là giám hộ tương lai nên đ.á.n.h bạo đưa tay , đề nghị với Iga: "Ta thể... nắm tay con ?".
Cá Mặn
Iga ngạc nhiên một cái híp mắt : "Dạ ạ".
Cậu đưa bàn tay còn trống cho Bea. Thế là ba Disia, Iga và Bea cùng song hành bước .
Đi một lúc, Bea bắt đầu cảm thấy mỏi. Lý do là vì... tiểu tinh linh thấp quá. Để thể nắm tay , buộc khom lưng lù khù cho tầm.
Thấy , Disia liền đưa tay chọc chọc Iga: "Iga ơi, chú đường khổ sở quá kìa. Cậu đừng dắt chú nữa, để chú tự ".
Iga đầu Bea buông tay . Cậu gãi gãi mũi, lảng tránh ánh mắt của : "Con xin nhé ... chú, giờ con mới nhận ".
Bea vội vàng xua tay: "Ta mệt chút nào!".
Nghĩ lời bé, thêm: "Iga , con cũng nên gọi là chú nhé".
Iga gương mặt trông chỉ như thiếu niên mười bảy, mười tám tuổi của , cực kỳ gian nan mới thốt : "... Dạ, chú Bea".
Bea xong thì sướng rơn. Anh rướn thẳng lưng, tinh thần phấn chấn hẳn lên.
Đám tinh linh cùng cũng vội vàng đồng thanh: "Iga, Disia, bọn cũng là chú là dì cả đấy, chị nha".
Được , . Iga dở dở , đành gọi một lượt để dỗ dành đám " lớn" cho họ vui lòng.
Đường từ cấm địa đến Vương Đình khá dài. Đi một quãng, Mamie hỏi: "Iga, Disia, đoạn đường còn dài lắm, các con bộ sẽ mệt đấy. Có cần các cô chú bế ?".
Disia lắc đầu: "Con cần , con tự ".
Iga tất nhiên cũng đồng ý: "Con cũng tự ạ".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tinh-linh-doan-sung-chi-muon-nam-yen/chuong-10-ky-lan.html.]
Bea bắt đầu thấy hối hận. Rõ ràng là giám hộ mà nghĩ đến chuyện tiểu tinh linh sẽ mỏi chân. Lẽ tinh tế hơn mới đúng.
Bea nhận thấy các tiểu tinh linh bế, ngẫm nghĩ một lát nảy một ý .
Anh đưa ngón tay lên môi thổi một tiếng huýt sáo. Tiếng còi ngân vang, trong trẻo, truyền thật xa.
Hai tiểu tinh linh đồng loạt đầy tò mò. Disia cũng bắt chước đưa ngón tay lên môi thổi mấy cái, nhưng chỉ phát những tiếng "phì phì", khác hẳn với tiếng còi của Bea.
Disia hoang mang hỏi: "Tại con thổi tiếng giống chú?".
Bea đắc ý mặt: "Cái cần kỹ thuật. Nếu con học, từ từ sẽ dạy cho!".
Disia gật đầu lia lịa: "Con học ạ!".
Iga thì tò mò tại Bea đột nhiên thổi sáo. Bea mỉm bí hiểm, đợi một lúc bảo: "Hai con phía kìa".
Iga và Disia cùng đầu về phía . Tiếng vó ngựa "lộc cộc" vang lên. Từ góc rẽ của hành lang hoa dài dằng dặc, một chú ngựa trắng với bộ lông mượt mà bước tới... Không, đó ngựa trắng...
Iga trợn tròn mắt, kinh ngạc thốt lên: "Kỳ lân!".
Bộ lông của con vật bóng loáng và rực rỡ như phủ một lớp hào quang. Trên trán nó là một chiếc sừng trắng muốt, vô cùng bắt mắt và xinh .
Nó bước đầy nhã nhặn, tựa như một sinh linh bước từ truyện cổ tích, diễm lệ huyền ảo.
Chú Kỳ lân tiến đến mặt các tiểu tinh linh. Nó cúi đầu xuống nhẹ nhàng ngửi mùi hương chúng ngẩng lên hí vang vài tiếng, vẻ hưng phấn.
Bea : "Thần Hi thích hai con đấy".
"Thần Hi là tên của nó ạ? Tên quá, hợp với nó." Ánh mắt Iga dính chặt lấy Thần Hi, giấu nổi vẻ yêu thích.
Bea biểu cảm của là làm đúng: "Thần Hi, hãy chở Iga và Disia lưng nhé".
Thần Hi thấy lời liền ngoan ngoãn rạp xuống. Mắt Iga sáng rực lên, liếc Disia một cái cả hai cùng vỗ cánh bay lên, đáp gọn gàng lưng Thần Hi.
Bea hiệu bảo hai đứa nắm lấy bờm của Thần Hi. Iga chút lo lắng hỏi: "Nắm thế làm bạn đau ạ?".
Bea trấn an: "Không , các con cứ nhẹ tay thôi, cần dùng sức là ".
"Dạ, chúng con sẽ nhẹ tay, thật nhẹ tay ạ."
Các tiểu tinh linh cẩn thận túm lấy túm bờm ngựa. Đợi chúng vững, Thần Hi mới dậy và bắt đầu cõng hai đứa bước .
Tốc độ của Thần Hi hề chậm nhưng êm ái. Hai tiểu tinh linh lưng nó vô cùng vững chãi, chẳng hề cảm thấy rung lắc chút nào.
Lúc đầu các bé còn căng thẳng, nhưng dần dần cũng thả lỏng và lộ rõ vẻ nhẹ nhõm, vui sướng.
Nhìn thấy dáng vẻ hạnh phúc của hai tiểu tinh linh, Seine huých tay khuỷu tay Bea, vẻ mặt đầy sự ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị: "Sao cơ trí thế , kìa, trái tim của các bé con thu phục mất ".
Jeremy thở dài một tiếng đầy khoa trương, thất vọng : "Ta vốn còn định tiếp cận xem , các tiểu tinh linh thích đổi ý chọn làm giám hộ thì . Giờ xem hết hy vọng thật ".
Bea khoe khoang đắc ý: "Các mau từ bỏ ý định đó thôi. Mị lực của Thần Hi là thể cưỡng . Nhìn các bé thích nó kìa!".
"Cái đồ nhà !"
Bea hừ hừ đầy tự đắc: "Hừ hừ, tất nhiên ".
Có lẽ, việc lúc đầu Jane từ chối yêu cầu của Bệ hạ cũng hẳn là chuyện . Nếu Bea trở thành giám hộ chỉ vì mệnh lệnh của Bệ hạ, chắc chắn sẽ luôn thấp thỏm, lo lắng liệu đủ tư cách .
giờ thì khác, trở thành giám hộ vì may mắn trùng khớp với sở thích của tiểu tinh linh. Điều giúp đón nhận việc một cách tự nhiên hơn, còn cảm thấy bất an và thể thong dong đối diện với các bé.
Mamie thầm nghĩ, như quả thật .
Cô khẽ nhón chân, đôi cánh lông vũ dang rộng: "Tốc độ của Thần Hi nhanh lắm, chúng cũng mau bay theo thôi, đừng để nó bỏ xa quá".
Được cô nhắc nhở, các tinh linh cũng vội vàng vỗ cánh đuổi theo.
Trong cung hội nghị, Tinh Linh Vương cùng hai mươi hai vị trưởng lão đang thảo luận về việc sắp xếp nghi thức "Lễ Thánh Khai Mầm" cho các tiểu tinh linh.
"Lễ Thánh Khai Mầm" là nghi lễ mà tộc Tinh linh tổ chức để chúc mừng sự đời của các tiểu tinh linh. Đáng lẽ buổi lễ diễn từ ba năm , nhưng vì các bé cần lưu cấm địa để nuôi dưỡng linh hồn nên trì hoãn đến tận bây giờ.
Hiện tại các tiểu tinh linh ba tuổi, tuy qua cái tuổi "Mầm non" theo quy chuẩn của tộc Tinh linh, nhưng khi bàn bạc, các trưởng lão đều thống nhất rằng nghi thức nhất định bù đắp.
Dù đây cũng là hai tiểu tinh linh quý giá mà tộc Tinh linh mong mỏi suốt bao nhiêu năm trời. Các tinh linh hận thể dâng tất cả những gì nhất cho chúng. Mọi tinh linh đều "Lễ Mầm Non Thánh", nên các bé đương nhiên cũng .
Không những , mà còn tổ chức thật long trọng.
Trong lúc các trưởng lão đang hào hứng thảo luận về cách bài trí buổi lễ, Ishgard nhẹ nhàng dặn dò quan thư ký: "Aak, hãy dùng vương ấn của để soạn sáu bức thư mời gửi đến sáu bộ tộc. Nhắc nhở họ rằng, trong đoàn đại biểu đến xem lễ của mỗi bộ tộc, ít nhất một vị Pháp Thánh cùng".
Ishgard rũ mắt: "Ta dự định sẽ tổ chức 'Nghi thức Thức tỉnh' cho các tiểu tinh linh ngay trong buổi 'Lễ Thánh Khai Mầm' ".
Aak ghi chép cẩn thận: "Tuân lệnh Bệ hạ".
"Nghi thức Thức tỉnh" chính là buổi kiểm tra thiên phú.
Cho đến nay, Ishgard mới chỉ tiết lộ việc Disia tư chất của kế vị vương triều, còn thiên phú sáu hệ của bé vẫn ngài giữ bí mật.
Ngài chuẩn sẽ để tất cả các tinh linh tận mắt chứng kiến thiên phú kỳ tích của đứa trẻ đó trong một tình huống bất ngờ.