Tỉnh Dậy Sau Giấc Ngủ, Tôi Mang Thai Con Của Cương Thi - Chương 72: Đường Tàm Tùng 6
Cập nhật lúc: 2026-04-30 13:29:45
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiệc rượu bắt đầu lúc tám giờ tối. Trương Khâu quẩy cả một buổi chiều, đồng hồ gần bảy giờ , vẫn mua âu phục, lập tức đau đầu. Tề Tây hừ một tiếng, : “Đáng đời , ai bảo chạy nhanh thế, ghi hình chương trình đây.”
“Mặt ?” Bộ dạng , Trương Khâu thật Tề Tây xuất hiện tivi kiểu gì, thể nào vũ trang chứ?
Ly Thù ở bên cạnh liếc Trương Khâu, nhạt giọng : “Tôi dùng nhiều sức, với thể cách của một tiếng nữa là sẽ tan thôi.”
Thế mà còn dùng nhiều sức?! Tề Tây tức đến chịu , đôi mắt kính râm đảo một vòng, đột nhiên híp mắt : “Tiểu Khâu Khâu ngay là lo lắng cho mà, dù ai bảo thế . Tối về chườm giúp nhé, ha ha ha ha đây.”
Thấy khuôn mặt trầm xuống của Ly Thù, Tề Tây liền vui vẻ thôi, vội vàng co cẳng bỏ chạy, cho đ.á.n.h ông đây !
Trương Khâu:...
Lúc còn đào hố cho , còn quan tâm gì đến đồ diễn sâu nữa, chính là con lợn!
“Ha ha, đột nhiên nhớ âu phục dự tiệc vẫn mua, dẫn Tiểu Cương mua quần áo đây.” Trương Khâu bế Tiểu Cương co cẳng định chuồn. Cổ áo phía Ly Thù kéo , cả dựa lồng n.g.ự.c cứng ngắc của Ly Thù.
Ly Thù cúi đầu, ánh mắt tối sầm, : “Quần áo chuẩn xong , đưa .”
“Chuẩn xong ? Ây da, mặc size gì... đợi đừng kéo, khó chịu.” Trương Khâu Ly Thù kéo về phía khách sạn, vội vàng la hét. Ly Thù khó chịu quả nhiên buông tay . Trương Khâu thở phào nhẹ nhõm, liền cảm thấy bên eo một cánh tay mạnh mẽ ôm lòng, đó xốc về phía khách sạn.
Tiểu thúc thúc nhà hình như trở nên bá đạo .
mà hi hi hi hi thích.
Trong phòng khách của phòng suite quả nhiên treo ba bộ âu phục, một bộ màu đen hai bộ màu trắng. Bộ màu trắng một lớn một nhỏ, bộ nhỏ là của Tiểu Cương còn một chiếc nơ bướm siêu dễ thương. Tiểu Cương thích làm điệu, bò dọc theo cánh tay Trương Khâu xuống, lạch bạch chạy tới, để lộ lúm đồng tiền chỉ quần áo : “Ba ơi, của con.”
“Quần áo là của con, ba con...” Ly Thù về phía Trương Khâu một tiếng.
Trương Khâu tiền đồ suýt nữa tiếp lời là của , nhưng thấy Ly Thù đưa bộ màu trắng còn cho : “Bộ của .”
“Tại là màu trắng, mặc màu đen.” Màu trắng luôn cảm giác như tiểu sinh bột phấn, Trương Khâu vẫn thích mặc nam tính một chút, là nhân lúc Ly Thù mất trí nhớ đổi vị trí mà.
Ánh mắt Ly Thù đ.á.n.h giá Trương Khâu một lượt. Trương Khâu thế mà cảm thấy nóng lên, dạo hình như động một tí là , làm nữa.
“Size của mặc .” Ly Thù sờ một bên mặt Trương Khâu, dùng giọng điệu Trương Khâu dỗ Tiểu Cương : “Ngoan, quần áo .”
Trương Khâu đầu óc choáng váng cầm quần áo phòng ngủ. Tiểu Cương nhảy nhót tung tăng ôm bộ quần áo nhỏ của theo : “Ba ơi, con cũng .” Ly Thù véo má Tiểu Cương, tâm trạng tồi, : “Ba lớn giúp con .”
Thay xong quần áo Trương Khâu ở cửa thế mà cảm giác căng thẳng như Ly Thù đang đợi ở ngoài để kết hôn . Cậu cũng cảm giác từ mà đến, đây từng mặc âu phục tham gia tiệc rượu.
“Dạo hình như lòng mềm yếu , còn thích ảo tưởng giống như con gái ...” Trương Khâu nhỏ giọng lẩm bẩm, tay kéo cửa . Vừa thấy Ly Thù và Tiểu Cương trong phòng khách. Ly Thù mặc một bộ âu phục màu đen phác họa vóc dáng chuẩn, đôi chân dài, vai rộng eo thon, n.g.ự.c bụng phẳng lì, nhưng cởi quần áo vóc dáng đến mức nào. Tiểu Cương giống như một bé bưng hoa cưới , hớn hở hỏi : “Ba ơi, con trai .”
Là siêu cấp đáng yêu.
Trương Khâu dám đáng yêu. Tiểu Cương dạo con trai gọi là trai , gật đầu nghiêm túc : “Đại soái ca.”
Tiểu Cương xong vui đến mức suýt vẫy đuôi , tiền đề là nó một cái đuôi.
Trương Khâu cố ý phớt lờ ánh mắt nóng bỏng như làm tan chảy phóng về phía ở phía . Cuối cùng thực sự chống đỡ nổi nữa, da đầu tê dại đến phát nóng, ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt của Ly Thù, trong lòng thót , đôi đồng t.ử màu đỏ thẫm giống như thể hút trong.
“Không, ?” Cậu cảm thấy cũng tồi mà, khá thanh xuân trai.
Ly Thù bước tới, vươn tay ôm lấy eo Trương Khâu, giọng trầm thấp mang theo một tia khàn khàn gợi cảm: “Hối hận vì chọn bộ cho .” Tôn lên làn da trắng trẻo xinh của Trương Khâu, vòng eo thon gọn và bờ m.ô.n.g tròn trịa vểnh cao khiến xúc động xé nát quần áo.
Trương Khâu nhũn chân, treo Ly Thù, căn bản Ly Thù gì.
Cốc cốc...
Tiểu Cương vui vẻ : “Là Nhị bá bá, con mở cửa.” Lạch bạch chạy mở cửa.
Ngoài cửa là tiếng Trương Vu Thủy và Hạ Bì Huệ Vương khen ngợi Tiểu Cương. Trương Vu Thủy nhân cơ hội ôm lấy Hạ Bì Huệ Vương : “Em xem Tiểu Cương đáng yêu kìa, quả trứng phượng hoàng của chúng chắc chắn cũng đáng yêu.”
“Nhị bá bá Tiểu Cương là trai nha!” Tiểu Cương nhấn mạnh.
Trương Vu Thủy nhấn mạnh giọng: “Quả trứng phượng hoàng chắc chắn cũng trai giống Tiểu Cương.”
“Anh sinh thì .” Hạ Bì Huệ Vương liếc mắt tủm tỉm lên, đến mức Trương Vu Thủy suýt nữa làm chuyện thiếu nhi nên xem, bất giác hắng giọng, với hai đang ôm chặt bên trong: “Xe đến , về ôm tiếp.”
Mặt Trương Khâu đỏ bừng, là Ly Thù , cơ thể t.ì.n.h d.ụ.c cuộn trào, đành đè nén cảm giác ngứa ngáy xuống, vội vàng lên tiếng : “Đến đây.” Vừa mở miệng chính cũng giật , giọng khàn khàn.
Hạ Bì Huệ Vương tủm tỉm sang, : “Người trẻ tuổi vẫn nên tiết chế.”
“Nhị tẩu giống như bảy tám mươi tuổi .” Trương Khâu dung mạo diễm lệ của Nhị tẩu, một chút cũng già.
Hạ Bì Huệ Vương một tiếng, nhiều.
Trước cửa khách sạn đỗ hai chiếc xe. Tiểu Linh Đang và Bùi Thanh ở xe . Hôm nay Tiểu Linh Đang cũng mặc màu trắng, so với sự thanh xuân trai của Trương Khâu, Tiểu Linh Đang giống Tiểu Cương mềm mại đáng yêu, non nớt ngon miệng. Không thấy hai tay Bùi Thanh đều nỡ buông , hận thể để Tiểu Linh Đang Âm Hồn Châu, nhưng nỡ để Tiểu Linh Đang vì sự chiếm hữu của mà mất nhiều niềm vui, thế là đành nhịn.
Tám giờ đúng giờ đến cửa nhà họ Cao. Cửa lớn mở rộng, ô tô tiến , trong sân đèn đuốc sáng rực, bên trong tiếng nhạc du dương và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ.
Mấy Trương Khâu xuống xe. Vừa cửa lớn, ánh mắt bên trong đều quét tới, thực sự là dung mạo của Hạ Bì Huệ Vương và Ly Thù quá xuất sắc. Trương Khâu quen với những ánh mắt . Cao Chí Hào đang chuyện với trong đám đông lập tức rút lui tới.
“ là mong mãi các mới đến, hôm nay chơi cho vui nhé, cần gì cứ tìm .” Cao Chí Hào híp mắt , cuối cùng trong mắt mang theo thâm ý liếc Ly Thù, “Người em Ly Thù chơi cho vui nhé, còn việc, lát nữa tìm các chuyện.”
Khách sáo xong, Cao Chí Hào tiếp đón những vị khách khác.
Trương Khâu đến đây chính là để ăn uống. Đầu bếp nhà họ Cao mời đến tồi. Mấy bọn họ cũng quen những trong tiệc rượu , cho dù tò mò về phận của bọn họ, cũng ai dám qua đây, thực sự là khí thế Ly Thù thể dọa lùi một đám .
Một lúc , Trương Vu Thủy và Hạ Bì Huệ Vương dậy. Trương Khâu trong mắt mang theo sự mờ ám, ồ ồ trêu chọc, Nhị ca chọc trán: “Trong đầu nghĩ cái gì thế!”
“Chúng hội kiến tên thầy bùa ngoại lai.”
Trương Khâu thu nụ : “Cùng ?”
“Đông phức tạp, hai chúng là .” Trương Vu Thủy xong kéo Hạ Bì Huệ Vương thong dong ngoài.
Trương Khâu ở đây ăn no thì chán ngủ. Tiểu Linh Đang và Tiểu Cương dạo khắp sân , Bùi Thanh yên tâm theo. Trương Khâu thấy cũng vui vẻ để Bùi Thanh tiện tay chăm sóc Tiểu Cương, thế là quản nữa. Cao Chí Hào khá cách làm việc, trong sân chuẩn các thiết vui chơi cho trẻ em, giăng đèn kết hoa chăm sóc, những đứa trẻ đến đây đều chơi ở đó, tiếng đáng yêu.
Ly Thù thấy Trương Khâu sô pha ngủ gật, một tiếng, : “Buồn ngủ thì về thôi.”
“Chuyện đường Tàm Tùng vẫn , về vội.” Trương Khâu lúng búng . Đột nhiên thấy tiếng trẻ con hét chói tai bên ngoài, dọa Trương Khâu giật một cái, lập tức tỉnh táo , “Tiểu Cương!” Vội vàng chạy ngoài.
Những con trong phòng khách cũng phản ứng đều chạy ngoài.
Đợi đến sân, ít đứa trẻ quần áo xộc xệch bò mặt đất hu hu , đứa bịt mắt hét lên ma đáng sợ quá ơi các kiểu.
Trương Khâu thấy Tiểu Cương bình tĩnh xích đu, còn ợ một cái no nê, liền con trai nhà ăn thêm bữa phụ .
“Chắc là Nhị ca bọn họ giải quyết xong tên thầy bùa, mấy con quỷ c.h.ế.t oan trong thả .” Ly Thù lên tiếng, “Mắt trẻ con sạch sẽ, dọa sợ .”
Cao Chí Hào cũng , vẻ mặt sốt ruột lo lắng: “Sao thế ? Mau chuẩn chút đồ uống nóng, cho bọn trẻ ép kinh.”
Những đến đây đều là tiền mặt mũi ở Thành Đô, lúc đều ôm con nhà dỗ dành. Bọn trẻ gì cũng chịu ở đây, đòi về nhà hu hu thương tâm, cứ một mực ma, mặt là sự kinh hoàng, đứa còn đến ngất xỉu.
“Hôm nay thật sự xin , xảy chuyện như , là đưa bọn trẻ về nhà khám bác sĩ .” Cao Chí Hào cũng lúc giữ những , nhiệt tình lo lắng sắp xếp cho rời .
Không lâu tiệc rượu vốn dĩ náo nhiệt trở nên vắng vẻ. Cao Chí Hào lau mồ hôi trán, tới.
“Xin mấy vị.”
Ly Thù bế Tiểu Cương, nghiêm trang mở mắt dối: “Con trai cũng dọa sợ , về đây.”
Trương Khâu Tiểu Cương mới ăn no tinh thần sảng khoái căn bản liên tưởng đến việc dọa sợ gì cả.
“Về !” Cao Chí Hào do dự, “Thực mời mấy vị đến là chuyện, nếu vội, đưa đứa bé đến phòng khách nghỉ ngơi một lát , bác sĩ gia đình cũng ở đây, nhờ khám giúp xem .”
Vì sợ Ly Thù từ chối, Cao Chí Hào cố ý lấy lý do khám cho Tiểu Cương . Ly Thù ngoài mặt tỏ thật sự lo lắng cho Tiểu Cương, thế là gật đầu đồng ý.
Đợi đến đại sảnh, Nhị ca và Nhị tẩu sô pha, giống như từng rời , thấy bọn họ hỏi: “Vừa nãy ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tinh-day-sau-giac-ngu-toi-mang-thai-con-cua-cuong-thi/chuong-72-duong-tam-tung-6.html.]
“Không chuyện gì lớn, Trương cũng ở đây, cùng thôi.” Cao Chí Hào bảo con trai tiễn những vị khách còn về, ông dẫn đường đưa bọn họ đến phòng sách lầu hai.
Phòng sách của Cao Chí Hào lớn, sách để ít, nhưng đều mới tinh, bày biện ít đồ cổ.
Bọn họ sô pha, Cao Chí Hào trầm tư một lát, : “Mấy vị cũng là sảng khoái, cũng vòng vo nữa. Danh tiếng lẫy lừng của Ly Thù trong giới , còn cả Bùi Thanh, bộ đội đặc nhiệm xuất ngũ, Trương là tay cừ khôi về phong thủy...”
Cao Chí Hào khen ngợi mấy một lượt , ánh mắt luân chuyển đến Trương Khâu thì khựng , : “Tiểu công t.ử nhà họ Trương học thức uyên bác.”
Trương Khâu cảm thấy hai chữ uyên bác chẳng quan hệ gì với , thổi phồng khiến nóng mặt, trời mới thi đỗ nghiên cứu sinh là nhờ may mắn.
“Tôi là bẩm sinh tính hiếu kỳ nặng, thương nhân mà, chút bốc đồng liều lĩnh thể làm nên sự nghiệp như hiện tại?!” Cao Chí Hào : “Mấy ngày tình cờ thu mua một tấm bản đồ, nhờ nghiên cứu qua, trong lòng cứ ngứa ngáy chịu . Chỉ là để thỏa mãn lòng hiếu kỳ, nếu thật sự tìm bảo bối gì, là đầu tiên quyên góp cho quốc gia...”
Trương Khâu từng thấy ai mục đích trộm mộ cao cả như . Cao Chí Hào vẻ mặt chính nghĩa đều khâm phục , ngờ Nhị ca còn nhanh hơn , híp mắt : “Cao lão bản tấm lòng như , thật khiến khâm phục.” luôn cảm thấy trong giọng của Nhị ca luôn châm chọc .
Cao Chí Hào cũng mặc kệ hiểu , ha hả gật đầu: “Quá khen , chúng chuyện chính, chính là nhờ mấy vị nổi tiếng trong giới giúp đỡ một tay.”
“Giúp đỡ?” Trương Vu Thủy nhướng mày.
Trương Khâu thầm nghĩ Nhị tẩu còn bảo tăng giá, Cao Chí Hào đúng là xảo quyệt, mục đích cao cả như , đưa việc giúp đỡ là xuất bạc ? Nhị ca ở đây, mặc cả nâng giá đều là tay cừ khôi.
“Đâu , lòng , tự nhiên sẽ bạc đãi .” Cao Chí Hào vô cùng sảng khoái : “Nể tình chúng quen , trả thêm hai thành so với giá trong giới.”
Trương Vu Thủy một con . Trương Khâu trong lòng nín xa, đây là giá mà Tề Chỉ Nhung trả cho Ly Thù.
Cao Chí Hào gật đầu chấp nhận: “Không nhiều nhiều, của ...”
“Là mức giá trả cho Ly Thù .” Trương Vu Thủy vô cùng hòa ái.
Trương Khâu liền thấy biểu cảm thể tin nổi của Cao Chí Hào. Có lẽ cảm thấy dáng vẻ của quá mất mặt, nhanh phản ứng mặt nở nụ , nhưng rõ ràng còn thong dong tự tại như nãy nữa, suy nghĩ một lúc : “Được, mức giá thiết nghĩ thủ của em Ly Thù là xứng đáng.”
Bàn xong mức giá, Trương Vu Thủy còn giúp Trương Khâu đòi tiền đầu . Mặc dù nhiều, nhưng hơn Linh Đang. Cao Chí Hào dáng vẻ trắng trẻo mịn màng của Linh Đang, tưởng là em trai của Bùi Thanh, căn bản tính trong đó.
Ở chỗ Cao Chí Hào vớ một mẻ lớn, còn âm thầm giải quyết tên thầy bùa, Cao Chí Hào là tài lưỡng , lúc về tâm trạng đều tồi. Tiểu Cương cũng ăn thêm bữa phụ no nê , lười biếng bò trong lòng Trương Khâu ngủ gật.
Lúc ngang qua nhà họ Lâm, Trương Khâu cảm thấy một trận gió, liền Linh Đang nhỏ giọng : “Tiểu Lâm đến nhà họ Lâm .”
“Không cần quản , dù cũng triệt để hết hy vọng.” Trương Vu Thủy .
Trương Khâu cũng cảm thấy đầu t.h.a.i đối với Tiểu Lâm khá . Lâm Gia Hòa là thể gánh vác, hai đàn ông đều lùi bước đến mức , càng đừng đến bây giờ Tiểu Lâm c.h.ế.t .
Sáng sớm hôm , Trương Khâu vẫn đang ngủ, liền gõ cửa, mở cửa , là Tiểu Lâm.
“Trương Khâu, đến chào tạm biệt , .” Tiểu Lâm .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trương Khâu mới ngủ dậy phản ứng , ngẩn một lúc mới Tiểu Lâm ý gì, đầu t.h.a.i . Cậu Tiểu Lâm, Tiểu Lâm với một cái, kiểu thanh thản. Trương Khâu nhất thời nên lời, cuối cùng vỗ vỗ vai Tiểu Lâm, : “Có duyên gặp .”
Không tối qua Tiểu Lâm ở nhà họ Lâm thấy gì, thể khiến hôm nay đưa quyết định .
“Thiếu gia sống vui vẻ, tiểu thư nhà họ Tô vô cùng dịu dàng xinh , hai trông xứng đôi.” Không giống , là một đàn ông còn là một con ma, ở đời còn tác dụng gì lớn nữa . Tiểu Lâm nhỏ giọng .
Hóa tiểu thư nhà họ Tô tối qua ở nhà họ Lâm, chắc là cùng Lâm Gia Hòa làm gì đó Tiểu Lâm thấy.
Trương Khâu vô thanh thở dài một . Nhị ca Tiểu Lâm đầu thai, đặc biệt mua thỏi vàng các loại tiền giấy hương nến.
“Có tiền mua tiên cũng , giúp Tiểu Lâm lo lót cho , xuống tranh thủ thể đầu t.h.a.i một chỗ .”
Trương Khâu mở mang tầm mắt , Tiểu Cương vẻ mặt thụ giáo bên cạnh.
Mọi trong phòng khách âm u, rèm cửa bốn phía kéo kín. Trương Vu Thủy vẽ trận pháp, Tiểu Lâm ở giữa. Trong trận pháp đặt một cái chậu, bên trong đốt thỏi vàng tiền âm phủ, ngọn lửa màu xanh nuốt chửng, một chút khói cũng . Trương Khâu Nhị ca qua, đây chính là bên nhận hối lộ của .
Bóng dáng Tiểu Lâm từ từ tan biến, khi một tiếng cảm ơn.
Tiễn Tiểu Lâm , bùi ngùi. Lúc ăn cơm mới xem tin tức địa phương, nhà họ Lâm và nhà họ Tô cường cường liên thủ kết hợp, ngày cưới ngay trong ba ngày tới, khó trách Tiểu Lâm vội vã .
“Tôi ngay , các ăn cơm đều ngon mà.”
Phía vang lên giọng vô cùng lẳng lơ. Trương Khâu cần đầu cũng là Thất Hỷ cái đồ diễn sâu đến . Đối phương tự nhiên chỗ trống, quét mắt một vòng: “Hôm nay đông đủ đấy, hiếm khi Bùi Thanh và Linh Đang cũng ở đây, đúng Tiểu Lâm ?”
“Đi đầu t.h.a.i .” Trương Khâu .
Tề Tây ngẩn một chút, thấy tiêu đề tờ báo trong tầm tay, hiểu rõ một tiếng: “Tình cảm là thứ gì, làm tổn thương ghê gớm, cũng .”
Trương Khâu liếc Tề Tây, là Tiểu Lâm là chính . Nói xong như chuyện gì vui vẻ gọi thêm ba lồng há cảo hấp và cháo loãng, xì xụp ăn như lợn .
Thật nên để các fan nữ của Thất Hỷ xem.
Ăn cơm xong, Tề Tây chuyện ngọc bích, biểu cảm nghiêm túc : “Tính một suất.”
Trương Khâu nghĩ đến cái c.h.ế.t của lão Giải Trãi cũng liên quan đến ngọc bích nên cũng từ chối. Ly Thù liếc Tề Tây, Tề Tây nãy còn vẻ mặt nghiêm túc hì hì đảm bảo: “Anh yên tâm, tuyệt đối tránh xa Tiểu Khâu Khâu nhà một chút.”
Chuyện bàn bạc xong , chỉ đợi tin tức bên Cao Chí Hào. Con cáo già khối ngọc bích trong tay căn bản từng cho bọn họ xem qua, chỉ đến lúc đó ông dẫn đường. Bây giờ qua hai ngày cũng thấy tin tức.
Mãi đến trưa ngày thứ ba, Trương Khâu đang cùng Ly Thù hai hẹn hò. Cậu chủ động mời, vì thế còn nhét Tiểu Cương cho Nhị tẩu, giả vờ thấy biểu cảm đen mặt đ.ấ.m của Nhị ca.
Tối hôm Trương Khâu làm ít công tác chuẩn mạng, hôm nay ăn diện đàng hoàng một phen, dọc đường tỷ lệ đầu ít. Tự tin mười phần đối diện Ly Thù, thề hôm nay hạ gục Ly Thù.
“Tiểu thúc thúc thịt đặc biệt mềm, ngon lắm.” Trương Khâu bán manh chỉ miếng bít tết trong đĩa, chỉ thiếu điều cũng là tiểu thịt tươi tươi non ngon miệng mau ăn .
Ly Thù biểu cảm thản nhiên, ồ một tiếng, động tác cắt bít tết nhẹ nhàng nhưng sắc bén, cắm một miếng đưa miệng, ánh mắt chằm chằm Trương Khâu.
Cái đệt rốt cuộc là ai quyến rũ ai?!
Trương Khâu tiền đồ nuốt một ngụm nước bọt, tiểu thúc thúc nhà bây giờ thật sự quá chơi .
“Mùi vị tồi.” Ly Thù nhếch môi .
Trương Khâu hì hì: “Thực ...”
“Lâm Thanh ở chỗ các ?”
Giọng phía ngắt lời Trương Khâu cũng ngon. Trương Khâu đầu giật một cái. Lâm Gia Hòa vốn dĩ nên ở hiện trường hôn lễ mặc âu phục tóc tai bù xù cách đó xa, rõ ràng là vội vã chạy tới.
Anh bước tới hai bước, đáy mắt là sự bi thương và mong chờ đậm đặc, giọng khàn khàn: “Lâm Thanh c.h.ế.t ?”
“Sao ?”
Cơ thể Lâm Gia Hòa lảo đảo một cái, giống như sắp ngất xỉu. Trương Khâu vội vàng đỡ để xuống ghế . Lâm Gia Hòa ôm trán, một lúc lâu chuyện, Trương Khâu thấy những giọt nước mắt lặng lẽ rơi mặt Lâm Gia Hòa.
Sớm làm gì .
miệng .
“Tôi nên đưa em bộ đội, nên.” Lâm Gia Hòa nhỏ giọng : “Em , tại em giấu chọn rời làm vệ sĩ, thụ hưởng của em tại là , cần tiền em lấy mạng đổi lấy làm gì, cần những thứ đó làm gì...”
Tiền tuất của Tiểu Lâm.
Người đầu tiên Trương Khâu nghĩ đến chính là Tề Chỉ Nhung, nhưng Tề Chỉ Nhung một ông chủ lớn vì tiền tuất của Tiểu Lâm mà chạy một chuyến đến Thành Đô ?!
Lâm Gia Hòa tâm trạng sa sút, lẩm bẩm tự ngữ. Trên vai luôn gánh vác trọng trách của gia tộc, lấy vợ sinh con, kế thừa gia nghiệp đây là con đường họ vạch sẵn cho từ sớm. khi thấy tên tờ đơn thụ hưởng tiền bồi thường t.ử vong của Lâm Thanh, những quan niệm mà Lâm Gia Hòa luôn nhồi nhét, tự tê liệt bản đều sụp đổ.
Anh lấy vợ, sinh con, kế thừa gia nghiệp, chỉ Lâm Thanh, chỉ Lâm Thanh còn sống, mặt .
Lâm Gia Hòa nghĩ đến đêm đó, nửa tỉnh nửa mê hình như thấy Lâm Thanh. Cậu đang với , giống như đây gọi là thiếu gia, bảo đừng sợ, sẽ bảo vệ thiếu gia.
“Lâm Thanh...” Giọng Lâm Gia Hòa trầm khàn nghẹn ngào, nhắc đến tên Lâm Thanh cả đều sụp đổ, một lúc mới : “Em từng đến đây ? Tôi gặp em ...”
Chuyện buồn nhất đời lẽ chính là hối hận .
thường thì