Tỉnh Dậy Sau Giấc Ngủ, Tôi Mang Thai Con Của Cương Thi - Chương 56: Trung Sơn Quốc 3
Cập nhật lúc: 2026-04-30 13:28:59
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Theo lời Hoa Đình kể, lúc đó trong phòng bao của Tề Chỉ Nhung, chào hỏi Ly Thù, Ly Thù vẻ mặt lạnh lùng căn bản giống như đang một xa lạ. Sau đó Tề Chỉ Nhung khách sáo bảo Tề Tu tiễn ngoài.
“Tề thúc lúc đó đến muộn, đấu giá xong đồ là lập tức rời .” Lục Phong đưa cuốn vựng tập cho , “Đây là món đồ Tề thúc đấu giá, tay quyết đoán, đẩy giá lên cao, bộ quá trình đến mười phút. Nếu Tiểu Đình thấy Ly Thù, em căn bản Ly Thù cũng ở đó.”
Cuốn vựng tập là đồ đặt làm riêng của buổi đấu giá. Lục Phong lật đến trang cuối cùng, là một khối ngọc bích màu trắng ấm, bên phần giới thiệu ngắn gọn: Thời Chiến Quốc hoặc thể sớm hơn, tương truyền là vật sở hữu của Hoàn Công, một trong những vị quốc quân vĩ đại nhất của Trung Sơn Quốc.
“Trung Sơn Quốc trải qua Nhung Địch, Tiên Ngu cuối cùng mới xưng là Trung Sơn, là một tiểu quốc của dân tộc thiểu , hưng thịnh và diệt vong đổi liên tục. Nổi tiếng nhất chính là lấy yếu thắng mạnh và vị Hoàn Công .” Hoa Đình phổ cập thông tin về Trung Sơn, : “Tài liệu nghiên cứu về tấm bản đồ trộm vẫn còn giữ. Gần đây mới phát hiện đường vòng. Tấm bản đồ đó hai phương hướng, một là Thiểm Bắc ngày nay, một nơi khác là khu vực gần Thạch Gia Trang, Hà Bắc ngày nay. Hai nơi đều từng là quốc đô của Trung Sơn Quốc, Thiểm Bắc thể truy ngược về thời gian sớm hơn một chút.”
Trương Khâu đối với những thứ đều hứng thú, chỉ nhanh chóng tìm thấy Ly Thù.
Hoa Đình sự lo lắng của Trương Khâu, : “Chắc em cũng , mời Ly Thù xuống hố. Người chính là Tề thúc. Bây giờ xem nơi Tề thúc thể đến chính là hai địa điểm , còn bản đồ cũng khả năng là của Tề thúc trộm .”
“Tề thúc sống ở ?” Trương Khâu hỏi.
Lục Phong một địa chỉ: “Vô dụng thôi, ở đó nhân viên an ninh nghiêm ngặt, lời mời của chủ nhân thì sẽ cho .” Ngập ngừng một chút, “Nếu là , với giao tình của mấy nhà chúng thì đến thăm hỏi vẫn . từ khi Tề thúc từ nước ngoài trở về thì đổi lớn, bây giờ lôi kéo giao tình tác dụng nữa .”
Lòng Trương Khâu chùng xuống, đối diện với ánh mắt quan tâm của , bình tĩnh : “Tôi sẽ làm bậy , dù Ly Thù vẫn c.h.ế.t, tin là gặp .”
Đợi gặp thì tay ! Trương Khâu trong lòng nghiến răng.
Buổi tối Lục Phong và Hoa Đình mời khách ăn lẩu nồi đồng. Trương Khâu Ly Thù bình an vô sự thì thả lỏng . Còn về chuyện Ly Thù mất trí nhớ nhớ , Trương Khâu trong lòng hừ hừ, chỉ dựa cái tảng băng Ly Thù đó, cho dù gần cũng sẽ đông cứng đến rụng tay rụng chân, mới thèm lo.
Thế là ôm lấy Tiểu Cương híp mắt hôn hai cái rõ to: “Con trai ngoan, hôm nay chúng ăn chực nhà giàu!”
“Ăn chực nhà giàu!” Tiểu Cương học theo, để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ sắc nhọn.
Buổi tối hẹn cả Bùi Thanh và Linh Đang. Một tháng gặp, Linh Đang trở nên trắng trẻo mịn màng, sắc mặt , giống một con ma chút nào, cũng Bùi Thanh làm cách nào. Linh Đang mặc chiếc áo sơ mi màu hồng viền ren ở cổ và một chiếc quần bò bó sát, vốn dĩ thanh tú đáng yêu, ăn mặc như chút giống thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi, vô cùng dễ thương.
Linh Đang thấy , ngượng ngùng nở nụ : “Anh trai mua cho em đấy, ?”
Bùi Thanh vội vàng ôm lấy Linh Đang, miệng khen ngợi ngớt: “Đẹp, Linh Đang nhà là nhất.”
Tiểu Linh Đang liền đặc biệt vui vẻ.
Trương Khâu:...
Tôi còn thể gì nữa, hai vui là . Đừng thấy Bùi Thanh cong , nhưng thẩm mỹ vẫn thẳng nam.
Bọn họ đặt phòng bao. Nếu bên ngoài, với dung mạo của Hạ Bì Huệ Vương và sự ngon miệng của Tiểu Linh Đang, bọn họ đừng hòng nghĩ đến chuyện ăn cơm, Bùi Thanh và Trương Vu Thủy xắn tay áo hung hăng canh một bên trừng mắt mất.
Thịt dê nhúng lẩu nồi đồng của Bắc Kinh quả thực chuẩn vị. Trương Khâu ăn đến mức mồ hôi đầm đìa, đây là bữa cơm ăn sảng khoái nhất trong hơn một tháng qua.
Tiểu Cương kéo tay áo ba, nũng nịu : “Ba ơi, con cùng Hoa Hoa ngoài chơi cầu trượt.”
“Lát nữa ba cùng con.” Trương Khâu trong miệng nhét một miếng thịt dê, chuyện cũng lưu loát.
Linh Đang vô cùng chu đáo : “Để em dẫn hai đứa chơi cho, đừng vội.” Đối với thức ăn của con , ăn cũng . Trước khi khỏi cửa, trai chuẩn cho nhiều hương nến với đủ loại mùi vị khác , bây giờ bụng no căng .
Bùi Thanh cùng, thực sự là vệ sinh thì Tiểu Linh Đang bắt mất, suýt nữa dọa c.h.ế.t .
“Không cần trai, ngay trong nhà hàng thôi mà.”
Tiểu Cương ưỡn n.g.ự.c vô cùng nghiêm túc: “Còn em nữa mà!”
Bùi Thanh lập tức chọc : “Được.” Anh liếc Linh Đang hai mắt sáng rực, Linh Đang cũng chơi, đang suy tính ngày mai dẫn Linh Đang khu vui chơi , ở nhà còn một bộ đồ con thỏ nhỏ, thể dỗ Linh Đang mặc .
Khu vui chơi ! Vậy trong vòng đu ... Bùi Thanh vẻ mặt đắn dặn dò: “Có chuyện gì thì chạy ngay nhé.”
Tiểu Linh Đang vẫn nỗi đau đớn ngọt ngào của ngày mai, vui vẻ gật đầu, dẫn Tiểu Cương và Hoa Hoa ngoài quậy.
“Em ăn từ từ thôi, bao no!” Hoa Đình thấy Trương Khâu ăn vui vẻ, gọi thêm hai đĩa thịt dê.
Trương Khâu nuốt thức ăn trong miệng xuống, uống một ngụm sữa chua mát lạnh, hì hì : “Sư moah moah!”
Thịt dê thái mỏng nhúng nồi nước dùng trong vắt, chấm với nước sốt mè đậm đà, một đũa đưa miệng, Trương Khâu sướng đến mức sắp bay lên trời . Hạ Bì Huệ Vương bên cạnh thấy, bất giác cũng cầm đũa lên. Y luôn chỉ ăn no bảy phần, cũng từng cùng một đám gắp thức ăn trong cùng một nồi, nhưng sự lây nhiễm của bầu khí , y ăn thêm chút nữa.
Thân phận của những đây đều khác , lúc trò chuyện nghĩ đến gì nấy. Trương Vu Thủy từ khi trọng sinh thì hiểu nhiều hơn. Bản vốn phong thủy phù lục, bây giờ bẩm sinh thêm truyền thừa bí pháp thượng cổ nhiều hơn thường. Kể chuyện ma quỷ mà Trương Khâu cũng say mê.
“... Chấp niệm hóa thành quỷ, chia làm lệ quỷ và quỷ bình thường. Quỷ bình thường ngày qua ngày, đợi đến một ngày nào đó chính nó cũng nhớ chấp niệm là gì nữa thì sẽ về địa phủ báo danh. Còn lệ quỷ thì sẽ càng ngày càng tồi tệ, oán khí nặng nề hơn.” Trương Vu Thủy đến đây thì chuyển hướng câu chuyện, “Còn một trường hợp, chấp niệm sâu nặng nhưng chắc là lệ quỷ, điều trường hợp hiếm.”
“Vậy loại là gì?” Trương Khâu đến say mê, đũa cũng đặt xuống.
Trương Vu Thủy một tiếng: “Anh cũng là trong truyền thừa. Người c.h.ế.t oan, tập hợp oán khí của đất trời, trải qua luân hồi trùng trùng, âm sai dương thác chuyển thế thành chấp niệm. Loại chấp niệm lẽ chính bản đó cũng là gì, nhưng bản năng sẽ về tìm kiếm.”
Lục Phong thấy lời của Trương Vu Thủy, trong lòng đột nhiên động đậy: “Có điều gì ?”
“Ừm.” Trương Vu Thủy suy đoán của cho , “Mặc dù từng gặp Tề thúc mà , nhưng miêu tả như , quả thực giống với những gì . Loại chấp niệm sâu nặng nhất từ kiếp , cũng thể phán đoán tuyệt đối là , chỉ thể tùy cơ ứng biến thôi.”
Đang chuyện, Tiểu Cương đột nhiên vội vã xông , ôm lấy đùi Trương Khâu, hai mắt đỏ hoe, một bộ dạng cố nhịn .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trương Khâu từng thấy dáng vẻ tủi đáng thương của Tiểu Cương, lập tức bế bổng con trai ôm lòng, xoa má con: “Tiểu Cương thế? Nói cho ba .”
Tiểu Cương kìm nước mắt , cúi gầm mặt lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tinh-day-sau-giac-ngu-toi-mang-thai-con-cua-cuong-thi/chuong-56-trung-son-quoc-3.html.]
Phía Linh Đang bế Hoa Hoa , thấy Tiểu Cương tủi , nhỏ giọng với Trương Khâu: “Vừa nãy bọn em đang chơi, thấy Ly Thù đại nhân. Tiểu Cương đặc biệt vui mừng chạy tới ôm chân Ly Thù đại nhân gọi ba, Ly Thù đại nhân lạnh lùng đẩy Tiểu Cương ...”
Linh Đang việc Ly Thù còn câu ‘Ta ba của ngươi’.
Tiểu Cương lập tức ngẩn , đáng thương chạy về ôm Trương Khâu, chỉ sợ hai ba đều cần nữa.
Trương Khâu xong thì nổ tung, biểu cảm ngập ngừng của Tiểu Linh Đang và dáng vẻ tủi đáng thương của Tiểu Cương, nghĩ cũng thể nghĩ là chuyện gì. Lập tức ôm Tiểu Cương tức giận xông ngoài, phản trời tên khốn Ly Thù!
Ông đây tin là trị !!!
Trương Khâu ôm Tiểu Cương hùng hổ xông ngoài, vặn chạm mặt Ly Thù đang tới. Bước chân Trương Khâu khựng . Một tháng gặp, sự xa cách sống chớ gần Ly Thù còn lạnh lẽo hơn cả đầu tiên gặp mặt. Tóc cắt ngắn, vô cùng gọn gàng, ở đó chỉ một ánh mắt cũng như thể đóng băng .
Trong lòng lạnh, Trương Khâu nghĩ ông đây ngay cả dáng vẻ cởi truồng của cũng từng thấy , còn sợ cái rắm!
Thế là bình tĩnh đến mặt Ly Thù, giả vờ như quen , lạnh lùng mở miệng: “Vị , nãy chọc con trai .”
Ánh mắt Ly Thù dời đến Trương Khâu, dời đến trong lòng Trương Khâu, mặt cảm xúc: “Nó nhận nhầm .” Nói xong định .
Trương Khâu bước tới chặn mặt Ly Thù. Ly Thù chằm chằm Trương Khâu mặt, rõ ràng vẫn là khuôn mặt cảm xúc, nhưng Trương Khâu thể sự mất kiên nhẫn của Ly Thù. Cậu lùi bước, híp mắt : “Tiên sinh, chọc con trai , định làm chút gì đó bồi thường ? Cái kiểu xách quần lên chạy giống hệt chồng cũ của đấy!”
“Bồi thường cái gì?” Giọng vô cùng lạnh lùng.
Trương Khâu làm bộ làm tịch suy nghĩ một chút, hỏi Tiểu Cương trong lòng bồi thường cái gì. Tiểu Cương buồn bã gục đầu lên vai ba, Trương Khâu vuốt lưng con trai, ngẩng đầu Ly Thù.
“Anh cũng thấy đấy, con trai đang buồn, như , dành một ngày thời gian chơi cùng con trai một ngày, dỗ nó vui là .”
Ly Thù nãy còn bình tĩnh mặt cảm xúc lập tức nhíu mày, đối diện với ánh mắt của Trương Khâu, gật đầu một cái: “Ngày mai.”
Trương Khâu ngờ Ly Thù thật sự đồng ý, trong lòng ha ha nửa ngày, ngoài mặt công tư phân minh hỏi Ly Thù xin điện thoại.
“Ta thứ đó.” Khí tức của Ly Thù càng lạnh hơn, “Tám giờ sáng mai ở cửa cửa hàng .”
Có một đàn ông mặc vest tới, khách sáo hỏi Ly Thù: “Tiên sinh, gặp chuyện gì ?” Ánh mắt mấy thiện quét về phía Trương Khâu đang chặn đường bên cạnh.
Ánh mắt Ly Thù dời đến đàn ông, lạnh lùng : “Không .”
“Tề chuyện hỏi ngài, mời ngài qua đó.” Thái độ của đàn ông mặc vest cung kính.
Trương Khâu nhận câu trả lời ý, vác con trai nhà phòng bao, một miếng thịt dê của còn ăn !
Ly Thù một nửa đột nhiên đầu bóng lưng Trương Khâu, lông mày nhíu chặt. Vừa nãy tại đồng ý yêu cầu , còn nữa, mùi vị đàn ông quen thuộc.
Buổi tối về đến biệt thự, Trương Khâu cùng Tiểu Cương ngâm bồn tắm. Chơi đùa với nước cùng Tiểu Cương trong bồn tắm một lúc, cầm con vịt vàng nhỏ ngày trêu Tiểu Cương, khoa tay múa chân : “Lúc con còn nhỏ xíu thế , thích nhất là cưỡi vịt vàng nhỏ trôi lềnh bềnh trong bồn tắm chơi đấy.”
Tiểu Cương bĩu môi: “Rõ ràng là ba lớn hôn ba, cho con xem mới thả con bồn tắm, hứ.”
Trương Khâu hổ, ngờ Tiểu Cương nhỏ thế chuyện hôn hít , xem thật sự mua căn hộ hai phòng ngủ thôi. Ngoài mặt đắn coi như hiểu Tiểu Cương gì, xoa mái tóc xoăn của con trai: “Không giận nữa, ba lớn cố ý quên Tiểu Cương , ba sẽ nhớ thôi.”
“Ba ơi, ba giận ba lớn ?” Tiểu Cương cúi đầu nghịch nước, cuối cùng nhịn ngẩng đầu lên ba, “Nếu ba cứ quên chúng mãi thì làm ?”
Trương Khâu hì hì : “Sẽ .” Tin tưởng ba con , dùng đủ cách cũng làm cho Ly Thù nhớ . Lúc thể ở bên thì gọi là cục cưng bé nhỏ, bây giờ quên là quên, đời làm gì chuyện như .
Tiểu Cương sự quả quyết của Trương Khâu lây nhiễm, chẳng mấy chốc vui vẻ trở , chống nạnh trong bồn tắm.
“Ba ơi, chúng mau ngủ thôi! Ngày mai thể đến sớm một chút.”
“Gào!!!”
Trương Khâu dùng khăn tắm quấn lấy con trai, theo tiếng khanh khách của Tiểu Cương lao lên giường.
Sáng sớm hôm Tiểu Cương tỉnh dậy. Thằng bé tự tụt xuống giường ngoan ngoãn đ.á.n.h răng, thu dọn chiếc balo nhỏ của , ngoan ngoãn đợi ba. Trương Khâu ngáp ngắn ngáp dài, vớ bừa một chiếc áo phông, lúc rửa mặt tiện tay vuốt tóc vài cái.
Tối qua mơ cả một đêm, đủ loại chuyện lộn xộn, cứ như phim truyền hình dài tập .
Vác con trai xuống lầu, Trương Khâu chào hỏi sư : “Hôm nay cần lo cho hai ba con em , hai ba con em quẩy một ngày.”
Hoa Đình hai hẹn với Ly Thù, đặc biệt vui mừng Trương Khâu: “Chơi vui vẻ nhé, bảo tài xế đưa hai xuống đó, ở đây khó gọi xe lắm.”
Đến quán lẩu, Trương Khâu thời gian vẫn còn mười phút, bế con trai sang hàng ăn sáng bên cạnh mua bánh bao. Tiểu Cương vội, sợ bọn họ đến muộn ba lớn mất, kéo quần Trương Khâu : “Không ăn bánh bao , ba ơi con thích ăn bánh bao.”
“Ba ăn.” Trương Khâu đưa tiền, xách túi bánh bao, “Yên tâm, .”
Đợi hai qua đó thì muộn ba phút. Từ xa thấy cửa quán lẩu Ly Thù tỏa khí lạnh, đường đều vội vã vòng qua.
Tiểu Cương vẫn còn hổ, trong tay cầm một chiếc bánh bao mềm xèo, xoắn xuýt một lúc nhỏ, vẫn chống đỡ nổi lạch bạch đến bên cạnh Ly Thù, giơ cao chiếc bánh bao mềm xèo trong tay: “Ba lớn... ăn !”
Trương Khâu trong lòng thót , chỉ sợ Ly Thù nể mặt Tiểu Cương, vội vàng tới. Đang định xòa ăn đủ, thì thấy Ly Thù dùng hai ngón tay kẹp lấy chiếc bánh bao Tiểu Cương bóp đến biến dạng.
“Cảm ơn.” Giọng càng giống tảng băng hơn.
Ha ha ha ha ha ha, Ly Thù cũng ngày hôm nay!
Tiểu Cương đặc biệt vui vẻ, hào hứng lục lọi trong balo nửa ngày lấy một con vịt vàng nhỏ, giơ lên cao: “Ba lớn, đây là quà ạ!”
Trương Khâu đến mức eo sắp thẳng lên nổi nữa, liên tục gật đầu: “Ba lớn, quà vịt con đấy!”