CHƯƠNG 4: HOA NHÀI TRONG BÃO TỐ
Sức ảnh hưởng của Lục Cẩn Niên tại thành phố S và các tỉnh lân cận lớn đến mức chỉ cần một cái gật đầu, thể đổi trắng đen. Chỉ trong vòng ba ngày kể từ màn đối đầu tại tiệm hoa, Thẩm Nhất Chu bắt đầu cảm nhận sự "bao vây" nghẹt thở.
Các đầu mối cung cấp hoa từ Đà Lạt các trang trại lớn đều đồng loạt gọi điện hủy đơn hàng với những lý do mơ hồ: xe hỏng, thiếu hàng, hoặc đơn giản là " thể hợp tác". Thậm chí, chủ nhà cũng tìm đến tiệm với vẻ mặt khó xử, rằng họ lấy mặt bằng để bán cho một tập đoàn lớn với giá cao gấp năm .
"Nhất Chu, vẻ như đàn ông đó thực sự triệt đường sống của chúng ." Lâm T.ử Hiên xoa vết bầm khóe miệng, thở dài những kệ hoa trống rỗng.
Nhất Chu mím chặt môi, đôi mắt vốn dịu dàng giờ hiện lên vẻ kiên định đến lạ lùng. Cậu rõ tính cách của Lục Cẩn Niên. Anh luôn coi thế giới là một bàn cờ, và chỉ là một quân phép rời khỏi vị trí.
"Anh T.ử Hiên, xin vì kéo chuyện ." Nhất Chu cúi đầu. " em sẽ về. Nếu hoa nhập khẩu, em sẽ tự tìm nguồn hoa dại và hoa lẻ từ các hộ dân nhỏ lẻ. Nếu mất mặt bằng, em sẽ bán hoa xe đẩy."
Đêm đó, trời đổ mưa tầm tã. Lục Cẩn Niên trong căn hộ cao cấp ngay đối diện khu phố của Nhất Chu, tay là ly rượu vang đỏ thẫm. Anh xuống con đường vắng lặng, hy vọng sẽ thấy bóng dáng mảnh khảnh chạy đến gõ cửa, lóc và thừa nhận rằng thể sống thiếu sự che chở của .
thứ thấy là một cảnh tượng khác.
Dưới làn mưa xối xả, Thẩm Nhất Chu cùng T.ử Hiên đang hì hục khuân những chậu cây cuối cùng lên một chiếc xe tải nhỏ cũ kỹ. Cậu mặc chiếc áo mưa mỏng manh, ướt sũng, đôi chân run rẩy vì lạnh nhưng vẫn kiên trì dừng .
Mùi gỗ tuyết tùng trong phòng bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Lục Cẩn Niên siết chặt ly rượu đến mức gân xanh nổi đầy mu bàn tay.
"Thẩm Nhất Chu, em thà chịu khổ thế cũng chịu cúi đầu ?" Anh nghiến răng, độc thoại trong căn phòng trống.
Anh nhớ hai năm , mỗi khi trời mưa, Nhất Chu sẽ luôn chuẩn sẵn khăn tắm ấm và một bát canh gừng đợi ở cửa. Cậu sợ lạnh, cực kỳ sợ lạnh. Vậy mà bây giờ, tắm trong cơn mưa buốt giá chỉ để chạy trốn khỏi .
Một cơn đau nhói bất chợt chạy qua tim Lục Cẩn Niên. Đó là sự tức giận, mà là một cảm giác xót xa đầu tiên xuất hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tin-hieu-ti-the-muon-mang-voyt/4.html.]
Sáng hôm , Nhất Chu ngã bệnh.
Cơn sốt cao khiến mê man chiếc giường nhỏ ở căn gác xép thuê tạm. Trong cơn mê, liên tục lầm bầm tên , nhưng là tiếng gọi yêu thương mà là những tiếng nấc nghẹn ngào: "Cẩn Niên... đừng ghét ... đau lắm..."
T.ử Hiên hốt hoảng mua thuốc, nhưng khi khỏi cửa, hai đàn ông mặc vest đen chặn . Lục Cẩn Niên bước từ chiếc xe sang trọng, gương mặt hốc hác vì cả đêm ngủ.
"Cút chỗ khác." Lục Cẩn Niên lạnh lùng , bước thẳng lên gác xép.
Bingolinhdan
Khi thấy Nhất Chu co quắp, gương mặt trắng bệch vì sốt, lòng tự trọng và sự kiêu ngạo của Lục Cẩn Niên sụp đổ. Anh lao đến, bế thốc lên. Mùi hoa nhài lúc yếu ớt đến mức gần như tan biến, đó là mùi t.h.u.ố.c tây và thở nóng rực của bệnh.
"Nhất Chu, Nhất Chu!" Anh gọi tên , giọng lạc .
Nhất Chu hé mắt, thấy gương mặt mờ ảo của yêu thầm suốt bảy năm. Cậu thều thào, thở nóng hổi phả cổ : "Cẩn Niên... là ? Anh ... đến để ép ký giấy tờ gì nữa ?"
Lục Cẩn Niên khựng . Trái tim như một bàn tay vô hình bóp nát. Hóa trong mắt hiện tại, sự hiện diện của chỉ gắn liền với những áp bức và tổn thương.
"Không... đưa em bệnh viện."
Anh bế xe, mặc kệ những ánh mắt hiếu kỳ của hàng xóm. Suốt dọc đường đến bệnh viện, Lục Cẩn Niên ôm chặt Nhất Chu lòng, liên tục tỏa tin thể gỗ tuyết tùng ở mức độ dịu nhẹ nhất để xoa dịu một Omega đang trong trạng thái hoảng loạn.
Bác sĩ kiểm tra xong, Lục Cẩn Niên với ánh mắt trách móc: "Cậu là Alpha của đúng ? Cậu kiệt sức, suy nhược thần kinh và dấu hiệu trầm cảm nhẹ do căng thẳng kéo dài. Ngoài , tuyến tin thể của đang tổn thương vì thiếu sự đ.á.n.h dấu và vỗ về từ Alpha của . Cậu làm cái gì mà để vợ nông nỗi ?"
Lục Cẩn Niên c.h.ế.t trân tại hành lang bệnh viện. Trầm cảm? Căng thẳng kéo dài?
Anh luôn nghĩ là ban phát ân huệ cho , nghĩ rằng việc làm phu nhân họ Lục là một vinh hạnh. Anh bao giờ tự hỏi, trong căn nhà rộng lớn đó, chịu đựng sự cô độc đến nhường nào để héo úa như một bông hoa thiếu nắng.
Lục Cẩn Niên xuống ghế chờ, vùi mặt hai bàn tay. Lần đầu tiên trong cuộc đời của một Alpha đỉnh cao, cảm thấy là một kẻ thất bại t.h.ả.m hại.