Tiểu Xinh Đẹp Tăm Tối Làm Đàn Em Pháo Hôi Trong Truyện Cẩu Huyết - Chương 53
Cập nhật lúc: 2026-05-09 04:45:09
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Đề nghiêng đầu, tầm mắt rơi xuống những hình ảnh đang phát màn hình.
Đoạn video đủ sắc nét, nhưng vẫn thể nhận vài nhân vật chính bên trong. Ngồi ở vị trí chủ tọa là một đàn ông chỉ lộ đôi chân. Phủ phục chân là một đàn ông khác, khắp loang lổ vết thương, m.á.u thịt be bét và vô cùng thê thảm. Cạnh đó là một phụ nữ tóc tai bù xù đang quỳ đất, vòng tay ôm chặt lấy một bé lòng.
Máy rung lắc vài nhịp, khiến xem cảm thấy hoa mắt chóng mặt khi lấy sự định.
Người cất tiếng đầu tiên là gã đàn ông ở chủ tọa, vì Tô Đề hề thấy những khác trong hình ảnh cử động khuôn miệng. Hắn nhấc chân, đôi giày da đắt tiền đạp lên bàn tay đầy vết máu: "Chọn , chọn cô ?"
"Đây là đoạn phim tình cờ ." Giọng của Nguyễn Chí Tốn vang lên cùng lúc, dường như xuyên qua thời để đan xen và chồng lấp lên âm thanh trong video, "Đây là một câu chuyện cảm động."
Lúc , Nguyễn Chí Tốn sắm vai một bề đang kể chuyện xưa cho hậu bối.
Tô Đề chằm chằm màn hình.
"Người đàn bà vì chồng và con trai mà lựa chọn hy sinh bản ." Giọng điệu của Nguyễn Chí Tốn thoáng sự tiếc nuối, "Thật là một phụ nữ bản lĩnh và quyết đoán, tinh thần vô tư sợ hãi khiến thực lòng kính nể."
Như để minh chứng cho lời của Nguyễn Chí Tốn, ông dứt lời thì phụ nữ trong video đẩy đứa trẻ trong lòng , cầm lấy khẩu s.ú.n.g nhắm thẳng n.g.ự.c trái bóp cò.
Trong chớp mắt, một đóa hoa m.á.u b.ắ.n tung tóe n.g.ự.c bà .
Cậu bé ngã mặt đất, đôi mắt dại , kịp phản ứng cảnh tượng kinh hoàng . Người đàn ông đầy m.á.u me như phát điên bò về phía phụ nữ, nắm lấy bàn tay buông thõng của bà, suy sụp ôm lấy t.h.i t.h.ể lòng và phát những tiếng gào thành tiếng.
Màng nhĩ của Tô Đề chấn động bởi những âm thanh sắc nhọn , chịu nổi mà mặt chỗ khác.
Nguyễn Chí Tốn thấy liền cầm điều khiển tắt đoạn video.
"Bà thể hy sinh chính vì bà yêu để họ sống tiếp." Ánh mắt Nguyễn Chí Tốn đ.á.n.h giá Tô Đề, "Tô Đề , Tiểu Miện vì cháu mà đem cổ vật phi pháp giao cho Hà Tố Quang để đổi lấy suất tuyển thẳng, đó cũng là một sự hy sinh."
Âm lượng của Nguyễn Chí Tốn cao nhưng áp lực tỏa vô cùng nặng nề: "Hà Tố Quang điều tra vì tội thiếu trách nhiệm, còn Tiểu Miện trở thành nghi phạm buôn lậu cổ vật. Dù nó là Thủ khoa chăng nữa thì cũng thể ở trong nước , nó mang danh kẻ đào tẩu để nước ngoài thành việc học."
Nguyễn Chí Tốn thở dài: "Đó vẫn còn là kết quả , điều tồi tệ hơn là sợ Tiểu Miện thể thuận lợi lên máy bay nước ngoài."
Nguyễn Chí Tốn thể phái đ.â.m Kỳ Chu Miện khi tìm thấy nơi cất giấu cổ vật của Nguyễn gia để thăm dò xem phát hiện thêm chứng cứ nào khác , thì cũng thể giả dạng làm một cha thương con, ép buộc một vô tội khác hy sinh vì con trai .
Ông kết thúc chủ đề một cách đúng lúc: "Tất nhiên những chuyện đó đều quan trọng, thể đưa cả Tiểu Miện và cháu cùng nước ngoài học tập."
Tô Đề về phía Nguyễn Chí Tốn: "Ông làm gì?"
Nguyễn Chí Tốn nở nụ càng thêm thiết: "Đứa trẻ thông minh."
"Cháu từng bắt nạt Tiểu Miện nhưng nó tha thứ cho cháu. Nó màng hiềm khích cũ để giúp cháu thi đại học, vì giúp cháu suất tuyển thẳng mà lâm cảnh tù tội."
Nguyễn Chí Tốn đổi giọng, "Nó làm vì cháu nhiều như , cháu hy sinh một chút cho nó chắc cũng chẳng gì to tát nhỉ?"
"Sự đ.á.n.h đổi đến từ hai phía." Nguyễn Chí Tốn như .
Tô Đề lờ mờ đoán dụng ý của ông . Ánh mắt sắc bén của Nguyễn Chí Tốn dừng Tô Đề nhanh chóng thu liễm: "Cháu hãy giúp Tiểu Miện kìm chân cảnh sát để nó thể thoát nước ngoài, sẽ để cháu chịu thiệt."
Tô Đề im lặng.
Nguyễn Chí Tốn cho Tô Đề thời gian suy nghĩ, và ông chắc chắn sẽ đồng ý. Ông lệnh cho dẫn Tô Đề .
Tô Đề một nữa đưa trở căn phòng trống . Sự canh phòng của Nguyễn Chí Tốn còn nghiêm ngặt hơn cả Lương Thanh Tứ. Cửa phòng của luôn vệ sĩ túc trực ca 24/24.
Cứ thế, Tô Đề nhốt trong phòng ngày qua ngày, ngoại trừ ba bữa ăn mỗi ngày, gần như thấy bóng dáng ai khác.
Thú tiêu khiển duy nhất của Tô Đề là loanh quanh trong phòng, hoặc xem mấy quyển sách ngoại văn dịch thuật khô khan, khó hiểu.
"Tiểu thiếu gia." Đám vệ sĩ ngoài cửa lên tiếng chào Kỳ Chu Miện.
Âm thanh bình thường vốn thể lọt qua cánh cửa dày nặng khả năng cách âm cực . Kỳ Chu Miện dừng mắt tại những họa tiết phù điêu kiểu Pháp cửa lớn, trong, nhưng nơi đáy mắt thoáng hiện một chút nhu hòa khó nhận .
Bước chân Tô Đề vốn nhẹ, huống hồ là ở trong căn phòng như thế , nhưng Kỳ Chu Miện vẫn thể thấy tiếng bước chân quẩn quanh của . Tuy nhiên, dừng lâu mà lướt qua cánh cửa, thẳng về phía thư phòng của Nguyễn Chí Tốn.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi.
Tô Đề rõ Kỳ Chu Miện dừng ngoài cửa bao nhiêu , sắp xong mấy quyển sách trong phòng , dù thực tế chẳng hiểu bao nhiêu.
"Tô Đề." Một giọng rõ giới tính vang lên trong tâm trí , xa xăm mà mờ mịt.
Tô Đề đang mơ màng ngủ nông liền lập tức tỉnh táo hẳn: "Hệ thống ?"
"Năng lượng đầy ?" Cậu hỏi.
Hệ thống trả lời: "Có luồng năng lượng d.a.o động bất thường, là từ mà đó theo sai."
Lúc Tô Đề mới nhớ luồng năng lượng từng cảm nhận Nguyễn Diệc Thư. Hệ thống cho nhiều thời gian phản ứng, chỉ : "Cậu nên rời thôi."
Tô Đề mím môi, chút cố chấp đáp: "Tôi ở thêm một thời gian nữa."
Hệ thống giận, giọng điệu vẫn nhạt nhẽo: "Cậu nhốt ở đây năm ngày , còn thấy chán ?"
Tô Đề vốn ý thức về thời gian trôi qua, liền về phía mấy quyển sách đầu giường. Cậu sờ đầu , cảm thán: "Hóa tinh thần lực tăng trưởng là thật, năm ngày mà hết tận ba quyển sách cơ đấy."
Hệ thống: "..." Đây là chuyện quan trọng ?
"Cậu còn nhớ nhiệm vụ khi đưa tới đây ?" Hệ thống nhắc nhở, "Cậu bỏ dở nửa chừng để thi đại học ."
Tô Đề vẫn còn nhớ. Cậu dời mắt , lảng tránh vấn đề khiến chột .
"Hình thái tinh thần lực của là gì?" Hình thái tinh thần lực của Tinh tế thường liên quan mật thiết đến thiên phú chủng tộc, hệ thống khỏi hoài nghi: "Có lẽ nên giao nhiệm vụ cho một đứa trẻ ' núi trông núi nọ' như ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tieu-xinh-dep-tam-toi-lam-dan-em-phao-hoi-trong-truyen-cau-huyet/chuong-53.html.]
Đôi lông mày thanh tú của Tô Đề cau , đính chính: "Hệ thống , ngài dùng sai thành ngữ cổ Trái Đất ."
Hệ thống hiếm khi im lặng trong giây lát, nhịn mà vặn : "Chuyện đó quan trọng ?"
Tô Đề mím môi, vui mặt : "Không tự ý hỏi về hình thái tinh thần lực của khác, đó là quyền riêng tư."
Hệ thống vốn khái niệm đạo đức, càng ý thức bảo vệ quyền riêng tư. Tô Đề chớp mắt, thấy mặt bỗng nhiên xuất hiện một bàn tay quầng sáng mờ ảo, vỗ nhẹ lên trán .
Những ngón tay hệ thống huyễn hóa thon dài, đầu ngón tay bao quanh bởi những điểm sáng vàng nhạt, mang cảm giác mềm mại và ấm áp.
Hệ thống vươn những sợi chỉ vàng li ti đ.â.m giữa mày Tô Đề, và nó thấy trong não bộ của một khối trắng trẻo, mập mạp, mềm oặt... , là một giọt?
"Một giọt nước ?" Có lẽ tiếng kinh ngạc của hệ thống quá rõ ràng.
Vành tai trắng nõn của Tô Đề lập tức đỏ bừng. Cậu nhanh chóng gạt tay hệ thống , hổ thẹn vùi đầu trong chăn, giọng nghẹt mũi: "Tôi thương nên tinh thần lực mới còn bấy nhiêu thôi, nó sẽ lớn lên mà, nó lớn hơn nhiều lắm đấy!"
Tô Đề cố gắng biện minh cho tinh thần lực đáng thương của . Hệ thống từng thấy trường hợp nào như .
Người Tinh tế dù thương thì tinh thần lực vẫn giữ nguyên hình thái ban đầu ở trạng thái ngủ đông, chứ kiểu cụ thể hóa nhỏ đến mức nhận hình dạng như Tô Đề thì đúng là từng .
Hệ thống bất đắc dĩ vỗ vỗ lên Tô Đề đang trốn trong chăn làm "rùa rụt cổ". Nó cũng gì mà giở tính trẻ con thế .
"Lúc mới đưa tới đây, ngoan lắm mà." Hệ thống khó hiểu, "Bây giờ tính tình nhiều đấy."
Tô Đề thèm đếm xỉa đến hệ thống. Hệ thống chỉ thể đổ tại nam chính tính cách quá tệ, Tô Đề tiếp xúc nhiều với tinh thần lực của nam chính nên cũng "lây" tính . Đây là chuyện bất khả kháng, bởi tinh thần lực vốn dĩ sẽ ảnh hưởng lẫn .
"Ba ngày, chỉ cho ngươi ba ngày." Hệ thống : "Nếu lâu hơn, sẽ nam chính vây giữ ở thế giới , thể về Tinh tế nữa."
Tô Đề lột chiếc chăn , lộ mái tóc đen mềm mại rối bời cùng đôi mắt trong trẻo thâm trầm. Sau khi đáp ứng, bắt đầu tỏ ngoan ngoãn.
"Ngoan một chút." Hệ thống đưa tay xoa mái tóc đen của Tô Đề, giọng phần nghiêm nghị: "Tô Đề, thuộc về nơi ."
Cho nên nhất định rời .
Tô Đề trân trối hệ thống hóa thành những điểm sáng tan biến trung. Cậu đưa tay quờ quạng giữa hư nhưng chẳng còn chạm thấy một chút ấm nào từ những điểm sáng nữa.
Ba ngày là thời gian hệ thống cho phép Tô Đề từ biệt. Dù trong cảnh Tô Đề chẳng thể gặp bất kỳ ai, hệ thống vẫn để cho ba ngày ngắn ngủi.
Vượt qua thời gian mưa dầm dề, mấy ngày nay trời hửng nắng gắt, rực rỡ đến chói mắt. Ánh nắng như những thanh kiếm sắc bén rạch tan bầu khí âm u, chiếu rọi đến từng ngõ ngách khiến thứ trở nên sáng sủa hẳn lên.
"Tiểu thiếu gia." Hai tên vệ sĩ vẫn đó canh gác như những vị hộ pháp.
Kỳ Chu Miện khẽ chau mày, trái tim trong lồng n.g.ự.c đập liên hồi một cách bất an. Hắn chăm chú cánh cửa trắng đang đóng chặt, theo bản năng đặt tay lên tay nắm cửa bằng đồng nhưng vệ sĩ phía ngăn : "Tiểu thiếu gia, đang đợi ngài ở thư phòng."
Cuối cùng, Kỳ Chu Miện đành buông tay.
Tô Đề cũng đang ở bên ngoài, mà chính cũng chẳng nào tới đây cũng thấy tiếng bước chân của .
Có lẽ vì sắp đến giai đoạn kết thúc nên dây thần kinh của trở nên nhạy cảm hơn. Kỳ Chu Miện xoay về phía thư phòng của Nguyễn Chí Tốn.
Bên trong, Nguyễn Chí Tốn đang cầm điếu xì gà hút nhả khói: "Không cần báo cáo với nữa, chỉ cần nó c.h.ế.t là ."
Kỳ Chu Miện đẩy cửa bước . Tên trợ lý định lên tiếng bèn ngậm miệng , gật đầu với Kỳ Chu Miện: "Nguyễn tổng, xin phép ngoài ."
Nguyễn Chí Tốn phẩy tay hiệu.
Kỳ Chu Miện thẳng vấn đề: "Có là sắp xếp chuyện nước ngoài ?"
"Chuyện con với , suy nghĩ kỹ ." Đáy mắt Nguyễn Chí Tốn hiện lên một tia tán thưởng, "Con đúng, cảnh sát để mắt đến , khi thoát cần thu xếp thỏa việc."
Sắc mặt Kỳ Chu Miện vẫn bình thản.
Nguyễn Chí Tốn mỉm , đôi mắt già nua tóe lên những tia sáng tinh quái: "Con trai nuôi của hiến cho một kế mọn ."
Kỳ Chu Miện khẽ nâng mí mắt sang, vẫn biểu lộ cảm xúc gì.
"Một nó nhận tội thì thể bảo cho cả hai cha con ? Huống hồ dù Lương Thanh Tứ thể kéo dài thời gian thì nó cũng là con nuôi của , thể tránh khỏi liên can." Nguyễn Chí Tốn dí tắt điếu xì gà, "Phải tìm một kẻ liên quan thì mới thể đ.á.n.h lạc hướng cảnh sát, phân tán lực lượng của bọn chúng."
Kỳ Chu Miện bỗng nhiên cau mày. Nguyễn Chí Tốn tỏ hài lòng phản ứng .
"Đừng như , chuyện hứa với con sẽ nuốt lời." Nụ của Nguyễn Chí Tốn chạm đến đáy mắt, "Có điều, kẻ bắt nạt con, ba ba cho nó một bài học."
Tiếng sảng khoái của Nguyễn Chí Tốn vang vọng khắp thư phòng, khiến cảm thấy rợn .
"Đừng căng thẳng thế chứ." Nguyễn Chí Tốn vỗ vai Kỳ Chu Miện, hạ thấp giọng: "Chỉ là một bài học nho nhỏ thôi, sẽ để nó lành lặn nước ngoài hội hợp với con."
Trong lòng Kỳ Chu Miện dậy sóng. Hắn xác định đây chính là bài kiểm tra của Nguyễn Chí Tốn dành cho .
Ông đang thử xem rốt cuộc sẽ lời ai, ai mới là quan trọng hơn trong lòng , và liệu dám làm trái uy quyền của cha .
Mình manh động. Kỳ Chu Miện tự nhủ với bản hết đến khác.
"Ông trừng phạt bắt nạt ?" Kỳ Chu Miện đột ngột bật dậy, quát tháo đầy thất khống: "Lúc bắt nạt ông ở , bây giờ mặt trút giận cho ? Ông làm là quá muộn ! Trước khi ông giúp , chỉ giúp đỡ thôi!"
Nguyễn Chí Tốn ngẩn thái độ đổi xoành xoạch của Kỳ Chu Miện, cơn giận tên bùng lên dữ dội trong lồng ngực.
"Ngăn nó !" Nguyễn Chí Tốn phắt dậy, lồng n.g.ự.c phập phồng.
Kỳ Chu Miện chẳng màng tất cả mà lao thẳng ngoài, nhắm thẳng tới căn phòng hai tên vệ sĩ canh gác nghiêm ngặt.
Sự việc xảy quá bất ngờ khiến hai tên vệ sĩ kịp phản ứng. Họ ngờ tiểu thiếu gia đón về và hết mực sủng ái đột nhiên xông nên quên mất việc ngăn cản.
Căn phòng bên trong sắp xếp vô cùng ngăn nắp, nhưng trống trơn một bóng .