Tiểu Xinh Đẹp Tăm Tối Làm Đàn Em Pháo Hôi Trong Truyện Cẩu Huyết - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-04-20 12:52:31
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Đề dù đang dùng tông giọng mềm mỏng để hỏi Kỳ Chu Miện xem , nhưng trông rõ ràng là chỉ cần " " một cái thôi, sẽ nổi giận ngay lập tức.

Kỳ Chu Miện dùng giọng điệu như thể đang ức h.i.ế.p để lên án: "Tô Đề, trưng cầu ý kiến của khác thì thể ép đối phương đáp án mà , như thế là đúng ."

Tô Đề tức đến mức nện cho Kỳ Chu Miện một cái.

Thật sự là thể giao tiếp nổi với con .

Kỳ Chu Miện liếc vết đỏ nhạt cánh tay , bờ môi mím chặt cũng chịu thỏa hiệp: "Vậy gọi ."

Tô Đề giữ vẻ mặt hình sự , lạnh nhạt gọi: "Anh Miện."

Đôi mắt đen sâu thẳm của Kỳ Chu Miện thoáng hiện lên một tia sáng nhanh chóng thu tận cùng nơi đáy mắt. Hắn gật đầu: "Sau cứ gọi như thế."

Hắn tiếp: "Tôi đồng ý khi thi đại học xong mới sửa đổi thông tin giám hộ của ."

Tô Đề thầm nghĩ, thế thì gì khác ? Cậu từ bỏ việc tranh luận với Kỳ Chu Miện, ánh mắt lướt qua tờ giấy mà tùy tiện nhét trong sách giáo khoa. Chữ rậm rạp, chẳng rõ đang cái gì.

Tô Đề cũng nhanh chóng mất ý định tìm hiểu. Cậu uống t.h.u.ố.c hạ sốt xong là chìm giấc ngủ, đó cũng chẳng còn nhớ gì đến chuyện tờ giấy đó nữa.

Việc Kỳ Chu Miện hứa sẽ để Đỗ Mạn Phỉ tham gia họp phụ cho Tô Đề cứ thế kéo dài, mãi đến tận cuối năm mới chốt lịch. Lúc đó Đỗ Mạn Phỉ mới thời gian rảnh.

Trường Khánh Nghi tổ chức họp phụ hai giữa kỳ và cuối kỳ. Đỗ Mạn Phỉ tham gia đúng đợt cuối học kỳ đó.

"Tôi , họp phụ thì kinh nghiệm mà." Đỗ Mạn Phỉ kéo chiếc áo lông mới mua , "Tôi thường xuyên tọa đàm trong tù, chắc cũng giống thôi."

cúp điện thoại của Kỳ Chu Miện, vân vê lọn tóc xoăn bên thái dương mới sang hỏi Nguyễn Diệc Thư đang giường bệnh: "Con trai ngoan, tìm chuyện gì thế?"

Đỗ Mạn Phỉ từ nhỏ xinh , ước mơ thuở thiếu thời của bà là gả cho một gã nhà giàu thật thà để an phận làm một phu nhân quyền quý. Kỳ Toại Sinh là một gã công t.ử bột tiền, dễ khống chế.

Lúc đầu bà quá ngốc khi đ.á.n.h đồng sự "ngu xuẩn" của gã với "thật thà yên phận". Kỳ Toại Sinh ngu đến mức việc Kỳ Lập Lý buôn lậu cổ vật trái phép mà gã cũng chẳng gì. Bà sớm dự cảm nhà họ Kỳ sẽ tiêu đời.

Nhà họ Kỳ chính là kẻ cầm đầu hủy hoại giấc mộng thuở nhỏ của bà, còn nhà họ Nguyễn - kẻ hợp mưu buôn lậu cổ vật - cũng chẳng khác gì tên đao phủ mưu sát tương lai của bà. Từ ngày những hoạt động bẩn thỉu của hai nhà Nguyễn - Kỳ, ngày nào bà nung nấu ý định dồn tất cả bọn họ chỗ ch·ết.

nóng lòng chờ đợi ngày hai nhà trở mặt thành thù, chờ đợi khoảnh khắc họ bàng hoàng nhận đứa con nuôi nấng bấy lâu thực chất là m.á.u mủ của kẻ thù. Cảnh tượng đó chắc chắn sẽ khiến bà vô cùng hả .

Thế nhưng, Đỗ Mạn Phỉ ngờ Kỳ Chu Miện dám bảo vệ bà sự hung bạo của Kỳ Toại Sinh. Và bà cũng chẳng ngờ chính vẫn còn sót chút lương tâm ít ỏi: khi giáng cho Kỳ Chu Miện một cái tát trời giáng, bà đoạt lấy con d.a.o trong tay , đ.â.m thẳng gã Kỳ Toại Sinh đang say rượu đến thần trí rõ, khiến đinh ninh rằng chính bà mới là kẻ tay ngay từ đầu.

"Mẹ ơi..." Tiếng đau đớn của Nguyễn Diệc Thư kéo Đỗ Mạn Phỉ trở về thực tại. Cậu nức nở: "Con..."

Gương mặt tái nhợt của Nguyễn Diệc Thư ẩn hiện sắc xanh xám, đôi mắt vằn vện tia m.á.u đỏ lòm. Nhìn thoáng qua, trông còn già nua hơn cả Đỗ Mạn Phỉ. Bàn tay siết chặt lấy mạn sườn, nơi m.á.u mủ thấm từ lớp băng gạc trắng tinh tận áo bệnh nhân.

Cứ mỗi khi mở miệng , Nguyễn Diệc Thư cảm nhận cơn đau dữ dội từ vùng eo, mồ hôi hột túa như mưa.

"Cha... ông bán thận của con chợ đen!" Đôi mắt Nguyễn Diệc Thư hằn lên sự căm hận tột độ, nắm đ.ấ.m siết chặt: "Kỳ Toại Sinh là con !"

Đỗ Mạn Phỉ ngoáy ngoáy lỗ tai để giảm bớt sự khó chịu từ tiếng gào thét của Nguyễn Diệc Thư, thờ ơ đáp: "Con trai ngoan, từng nhắc nhở con , là con chịu , thì còn cách nào khác chứ?"

Nhớ lúc , Nguyễn Diệc Thư còn đắc ý khoe khoang rằng Kỳ Toại Sinh yêu hơn cả Kỳ Chu Miện.

Chẳng cho sự thật ? Kỳ Toại Sinh hận Kỳ Chu Miện vì gã ghen tị với sự ưu tú của con trai . Còn gã "thích" Nguyễn Diệc Thư, chẳng qua là vì đủ ngu xuẩn để gã mặc sức thao túng mà thôi.

Nước mắt Nguyễn Diệc Thư ngừng rơi xuống ga trải giường, dường như còn lẫn cả sắc máu. Gương mặt chua ngoa vốn thù hận chiếm lấy, nay vì nhớ đang ở thế cầu lụy mà trở nên vặn vẹo lạ thường: "Mẹ, cứu con với, con là con trai ruột của mà."

"Con là đứa con mà cực khổ m.a.n.g t.h.a.i chín tháng mười ngày sinh ." Nguyễn Diệc Thư rống lên: "Mẹ ơi, từ nhỏ con ác ý tráo đổi, rời xa suốt mười tám năm trời. Mẹ hãy bù đắp cho con những thiếu hụt tình thương trong ngần năm ."

Đỗ Mạn Phỉ Nguyễn Diệc Thư đến nước mắt ngắn nước mắt dài với vẻ khinh bỉ tột độ.

Đứa chắc chắn giống của , hẳn là di truyền từ cái gã Kỳ Toại Sinh ngu ngốc .

Đỗ Mạn Phỉ thâm trầm mở lời: "Con trai ngoan, con đoán xem là ai tráo đổi con và Kỳ Chu Miện ?"

Nguyễn Diệc Thư bỗng khựng , nước mắt vẫn còn đọng trong hốc mắt kịp rơi xuống.

Đỗ Mạn Phỉ nhướng mày : "Chính là đấy nhé."

Nguyễn Diệc Thư lượng thông tin khổng lồ đ.á.n.h cho choáng váng, tài nào hồn nổi. Làm thể nào tự tay tráo đổi con ruột của ?

Bất cứ nào cũng con cuộc sống hơn. Chắc chắn lúc đó nhà họ Nguyễn giàu hơn nhà họ Kỳ, nên Đỗ Mạn Phỉ mới đưa môi trường hơn. Nhất định là như !

Nguyễn Diệc Thư vội vã tiếp lời: "Mẹ, con trách . Con yêu con, chỉ vì cho con thôi. Bây giờ chỉ cần chăm sóc con thật , con sẽ tha thứ cho ."

Đỗ Mạn Phỉ nhạo cắt ngang, bà tỏ vẻ vô cùng khó hiểu: "Rốt cuộc là ai với con rằng nào cũng yêu thương con thế?"

Đã cha căm hận con ruột, thì đương nhiên cũng chẳng hề yêu thương m.á.u mủ của .

Nhìn Nguyễn Diệc Thư đả kích đến mức ngây dại, Đỗ Mạn Phỉ thầm nghĩ, giáo d.ụ.c của nhà họ Nguyễn chắc đến nỗi tệ, Nguyễn Thư Nghi là thông minh thế nào. Chẳng lẽ là do Nguyễn Thư Nghi "nuông chiều để g·iết ch·ết" Nguyễn Diệc Thư, biến em trai thành một kẻ ngốc nghếch?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tieu-xinh-dep-tam-toi-lam-dan-em-phao-hoi-trong-truyen-cau-huyet/chuong-40.html.]

Có lẽ chỉ thể giải thích như . Suy cho cùng, khi Nguyễn Thư Nghi thuyết phục gánh tội để cả nhà họ Nguyễn thời gian bỏ trốn, tin sái cổ mà chẳng mảy may suy nghĩ.

Nguyễn Diệc Thư rơi sự sợ hãi tột độ. Cậu thể tìm thấy ai khác ngoài " ruột" để giúp đỡ lúc . Cậu trừng mắt Đỗ Mạn Phỉ, hung tợn đe dọa: "Bà giúp , sẽ tố cáo việc bà buôn lậu vé tàu lậu với cảnh sát! Vượt biên là phạm pháp đấy!"

Đỗ Mạn Phỉ mất sạch kiên nhẫn, bà trực tiếp mở toang cửa phòng bệnh, mỉm với hai đang bên ngoài: "Các chú cảnh sát ơi, vị chính là nạn nhân trong vụ Kỳ Toại Sinh buôn bán nội tạng đây. Tiền Kỳ Toại Sinh đưa cho , cũng nộp cho Cục Công an , chắc là liên quan gì đến nữa nhỉ?"

Cảnh sát buồn để tâm đến cách xưng hô của bà , chỉ đáp: "Bà theo chúng làm thêm một bản tường trình nữa, nếu vấn đề gì thì thể về."

"Tôi mà các chú cảnh sát, Kỳ Toại Sinh tìm mua vé tàu lậu là vì thấy thuyền trưởng cũ còn tình nghĩa, nên nảy sinh ý đồ , nhân cơ hội vượt biên lẩn trốn. Trong tay đào vé lậu cơ chứ, cứ ép mãi, chẳng còn cách nào mới lừa đại cho hai tờ vé giả thôi."

Đỗ Mạn Phỉ thề thốt: "Tôi thực sự ngờ thể mất nhân tính đến mức buôn bán nội tạng để kiếm tiền. Tôi là công dân lương thiện, luôn tuân thủ pháp luật mà."

Dưới cái của cảnh sát, Đỗ Mạn Phỉ ngượng ngùng buông tay: "Vậy giờ làm bản tường trình ngay đây."

Nguyễn Diệc Thư cảnh sát đưa . Đỗ Mạn Phỉ vẫy vẫy tay chào " con trai ngoan": "Mẹ chỉ giúp con đến đây thôi, quốc gia sẽ bỏ mặc con ."

Cảnh sát điều tra Đỗ Mạn Phỉ một lượt: Vé tàu lậu là giả, Kỳ Toại Sinh là do bà tố cáo, tiền bất chính cũng tự nguyện nộp lên từ . Đỗ Mạn Phỉ sạch sẽ thoát , ung dung chọn quần áo mới để tham gia buổi họp phụ cho " bạn nhỏ" của Kỳ Chu Miện.

Dịp Tết năm đó, Đỗ Mạn Phỉ "lương tâm trỗi dậy" gọi điện cho Kỳ Chu Miện, hỏi xem bạn nhỏ thiếu thốn tình thương của cần bà đến đón đêm trừ tịch cùng . Kết quả là Kỳ Chu Miện phũ phàng cúp máy. Đỗ Mạn Phỉ đành lủi thủi ngắm biển cùng tình mới.

"Vẫn là thuyền trưởng đó á?" Tô Đề tò mò hỏi.

Kỳ Chu Miện đưa vỏ bánh sủi cảo cho Tô Đề: "Sao chú ý đến bà thế?"

Tô Đề đón lấy vỏ bánh, chậm rãi múc nhân thịt đặt chính giữa, cẩn thận nặn mép bánh: "Hỏi một chút cũng ?"

"Không , bà chê ông thuyền trưởng già quá nên đổi sang một thủy thủ trẻ trung ." Kỳ Chu Miện đáp.

Hắn liếc khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Đề đang dính đầy bột mì: "Có lát nữa hít bột mì thôi cũng đủ no , khỏi cần ăn sủi cảo ?"

Tô Đề giờ năng lưu loát hơn nhiều, nhưng đôi tay vẫn vụng về như . Cậu vui bĩu môi, hậm hực cãi: "Tôi ăn bột mì mà."

Kỳ Chu Miện nghĩ bụng thật sự nên lấy gương cho Tô Đề soi, để tự xem chóp mũi, gò má, thậm chí cả lông mày của đang dính cái gì.

Tô Đề giơ một chiếc sủi cảo gói xong cho Kỳ Chu Miện xem: "Có ?"

Lúc đầu Tô Đề gói sủi cảo cho ít nhân, cái nào cái nấy trông gầy xọp. Sau đó, bắt đầu nhồi nhân thật mạnh tay, khiến chúng tròn căng như bục cả ngoài.

Kỳ Chu Miện đôi mắt sáng lấp lánh của Tô Đề, cúi đầu tiếp tục cán vỏ bánh: "Đẹp."

Tô Đề vui vẻ đặt chiếc sủi cảo lên tấm vải lót đầy bột, tiếp tục gói cái tiếp theo. Hai gói tổng cộng 120 cái, trong đó hai phần ba là do Kỳ Chu Miện cán vỏ gói. Kỳ Chu Miện đem luộc một nửa, còn cất tủ lạnh.

Tô Đề bao giờ ăn sủi cảo do chính tay gói. Cậu rửa sạch khuôn mặt nhỏ nhem nhuốc của ngoan ngoãn ghế, nhón chân mong chờ Kỳ Chu Miện đang thả sủi cảo nồi.

Kỳ Chu Miện thêm ba nước lạnh thì sủi cảo mới chín hẳn. Hắn rũ mắt làn khói bốc lên từ nồi nước, liếc thấy Tô Đề cứ ngừng ngó nghiêng về phía , liền tắt bếp và múc cho một bát .

Tô Đề hình dung những chiếc sủi cảo gói khi nấu sẽ hình dạng thế nào. Đến khi Kỳ Chu Miện đặt bát sủi cảo tròn ủng như những thỏi vàng kim nguyên bảo mặt, đôi mắt Tô Đề cong lên, giọng thanh mềm lộ rõ vẻ thích thú: "Sủi cảo xinh của !"

Kỳ Chu Miện tháo tạp dề, cũng bưng phần của . Đó là một bát nước lèo lộn xộn, nát bét. Tô Đề ngơ ngác chớp mắt . Kỳ Chu Miện đặt đôi đũa tay xuống: "Ăn , sủi cảo 'xinh ' của đấy."

Ăn xong, Tô Đề trịnh trọng hứa với Kỳ Chu Miện rằng chắc chắn sẽ gói những chiếc sủi cảo nát bét cho ăn nữa. Kỳ Chu Miện tin, vì trong tủ lạnh vẫn còn cả một nồi sủi cảo rách vỏ như thế đang chờ xử lý.

Kỳ Chu Miện bảo Tô Đề rửa mặt đ.á.n.h răng. Sau khi làm xong, Tô Đề leo lên giường và sờ thấy một thứ gì đó cứng cứng như giấy ở gối. Kỳ Chu Miện bước , giữ tay cho lấy nó : "Đó là bao lì xì áp tuổi, phù hộ cho bình bình an an. Sáng mai hãy mở."

Tô Đề nửa hiểu nửa gật đầu rút tay . Cậu chút trằn trọc ngủ , liền xoay nhỏ giọng hỏi Kỳ Chu Miện lúc nhắm mắt: "Tôi cần chuẩn bao lì xì cho ?"

Kỳ Chu Miện trông như ngủ say. Không nhận phản hồi, Tô Đề đành tự quyết định.

"Cậu chuẩn cho , ai chuẩn cho ?" Tô Đề ngẫm nghĩ một hồi quả quyết: "Tôi cảm thấy cũng cần bình bình an an. Kỳ Chu Miện, để chuẩn cho ."

Tô Đề nhẹ nhàng bước qua Kỳ Chu Miện đang ngủ say để xuống giường, thư phòng. Cậu và Kỳ Chu Miện dùng chung phòng làm việc . Tô Đề lờ mờ nhớ ban ngày Kỳ Chu Miện lấy những chiếc phong bao màu đỏ từ trong thư phòng .

Chắc hẳn đó chính là bao lì xì .

Tô Đề nhanh chóng tìm thấy xấp vỏ bao lì xì đỏ chói, nhưng vẻ bên trong vẫn cần đựng thứ gì đó mới đúng điệu.

Cậu nên bỏ gì , thế là bắt đầu lật tìm trong chồng sách giáo khoa của Kỳ Chu Miện. Cậu nhớ mang máng là phiếu điểm của hình như đang Kỳ Chu Miện giữ.

Tô Đề lật giở từng cuốn sách giáo khoa của . Trong cuốn Ngữ văn, dường như kẹp vài tờ giấy. Cậu tò mò lật xem.

Giữa những trang sách Ngữ văn mới tinh là những tờ giấy nháp rải rác đều. Kỳ Chu Miện làm bài vốn chẳng bao giờ cần đến giấy nháp, nên sự chú ý của Tô Đề kéo lệch . Cậu tò mò loại nan đề nào thể khiến một như Kỳ Chu Miện cũng chuẩn nháp kỹ càng đến thế.

Tô Đề rút một tờ giấy nháp. Ngay lập tức, bờ môi mềm mại của mím chặt thành một đường đỏ tươi như máu. Đôi mắt trong veo chấn động co rút kịch liệt, khí trong lồng n.g.ự.c non nớt dường như rút cạn sạch sành sanh.

Tô Đề theo bản năng nín thở, đôi mắt như đóng đinh bởi những dòng chữ đen kịt, vặn vẹo đầy ám ảnh khắc sâu tâm trí:

“Tô Đề, hôn ! Tô Đề, hôn ! Tô Đề, hôn ! Tô Đề, hôn ! Tô Đề, hôn ! Tô Đề, hôn ! Tô Đề, hôn ! Tô Đề, hôn ! Tô Đề, hôn ! Tô Đề, hôn ! Tô Đề, hôn ! Tô Đề, hôn ! Tô Đề, hôn ! Tô Đề, hôn ! Tô Đề, hôn ! Tô Đề, hôn ! Tô Đề, hôn ! Tô Đề, hôn ! Tô Đề, hôn ! Tô Đề, hôn !”

Loading...