Tiểu Xinh Đẹp Tăm Tối Làm Đàn Em Pháo Hôi Trong Truyện Cẩu Huyết - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-04-15 14:14:00
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa vặn ở hạng 10 khối, Tề Ngật nhanh chóng quyết định đổi chủ đề: "Tô Đề ?"

Hồ Hâm Hâm cũng rõ: "Chắc là làm bài tập Kỳ Chu Miện giao cho . Lúc nãy giờ giải lao, Kỳ Chu Miện để cho một đống bài tập lớn lắm."

Tề Ngật định gì đó thì tiếng chuông điện thoại cắt ngang. Sau khi "cải tà quy chính", đổi di động mới, ít . Tề Ngật bắt máy.

Đầu dây bên là Kỳ Chu Miện.

"Hôm nay về , dẫn Tô Đề ăn cơm . Ăn xong thì đến tiệm t.h.u.ố.c Đông y, địa chỉ sẽ gửi qua cho ." Kỳ Chu Miện ngắn gọn, súc tích.

Tề Ngật cảm thấy ngữ khí lệnh của Kỳ Chu Miện vấn đề gì, nhưng cách dùng từ cứ như thể coi Tô Đề là vật sở hữu của riêng khiến mà thấy khó chịu. Rõ ràng đây Tô Đề đều theo cơ mà.

Tề Ngật đáp giọng cứng nhắc: "Tôi tự lo cho Tô Đề, cần nhọc lòng dẫn ."

Kỳ Chu Miện chỉ một câu: "Tô Đề thiếu máu."

Tề Ngật nghẹn họng một lúc mới đáp: "... Cậu gửi địa chỉ qua đây."

Sau khi gửi địa chỉ cho Tề Ngật, Kỳ Chu Miện thu hồi điện thoại trả cho Nguyễn Thư Nghi.

"Cảm ơn." Kỳ Chu Miện khách khí .

Nguyễn Thư Nghi nhận điện thoại, lướt qua nhật ký cuộc gọi thì thấy Kỳ Chu Miện cẩn thận xóa dấu vết. Cô vẫn giữ nụ đổi: "Tiểu Miện gọi điện cho bạn học ? Em bạn như thật , giống Diệc Thư tính tình lầm lì, chẳng mấy bạn chân tình."

Nguyễn Diệc Thư nhớ Kỳ Chu Miện bạn nào ở trường cả. Tiếc là lúc nãy Kỳ Chu Miện gọi điện khá xa nên rõ đối phương là ai.

"Chị, chị đừng trêu em nữa." Nguyễn Diệc Thư ngượng ngùng mở lời. Cậu vốn là làm, gần 30 tuổi đầu , thể chơi chung với mấy nhóc nam sinh mười mấy tuổi nếm sự đời chứ.

"Thư Nghi, gọi các em ăn cơm ." Mẹ Nguyễn dịu dàng bảo con gái.

Nguyễn Thư Nghi gật đầu, gọi Nguyễn Diệc Thư và Kỳ Chu Miện bàn ăn. Hôm nay cha Nguyễn bận việc ở công ty nên kịp về.

Đào Du ở ghế chủ tọa, gương mặt tươi rạng rỡ nhưng khó để nhận nét gượng gạo ẩn đó: "Tiểu Miện, những món hợp khẩu vị con ? Mẹ con thích ăn gì nên bảo đầu bếp làm nhiều món một chút."

Thực tế, Đào Du đối mặt với Kỳ Chu Miện như thế nào. Bà ghét cay ghét đắng đàn bà tên Đỗ Mạn Phỉ . Giờ đây hai đứa con của bà, một đứa Đỗ Mạn Phỉ nuôi lớn, đứa còn là con ruột của ả ; chỉ cần nghĩ đến thôi bà thấy ghê tởm như nôn hết chỗ thức ăn trong bụng.

Thái độ của Kỳ Chu Miện vẫn nóng lạnh: "Cảm ơn."

Đào Du nghẹn họng nữa. Trong lòng bà dâng lên sự bực bội, cái tính cách của Kỳ Chu Miện cũng giống hệt Đỗ Mạn Phỉ.

Thấy khí quá căng thẳng, Nguyễn Diệc Thư vội mặt giảng hòa: "Mẹ bảo làm mấy món đều ngon, bạn học Kỳ chắc chắn cũng thích lắm. Hôm nay vất vả ạ."

Ánh mắt Đào Du Nguyễn Diệc Thư dịu đôi chút. May mà Diệc Thư do bà nuôi lớn nên tính cách giống bà nhiều hơn, điều khiến bà thấy dễ chịu phần nào.

Bà gắp thức ăn cho Nguyễn Diệc Thư: "Ngon thì con ăn nhiều . Đừng gọi 'bạn học Kỳ' nữa, con và Tiểu Miện đều là con của , nhà họ Nguyễn nuôi nổi cả hai. Từ giờ con là , Tiểu Miện là em, xưng hô như cho thiết, đừng để ngoài chê."

Nguyễn Diệc Thư dĩ nhiên là , vội vàng đồng ý: "Con sẽ cùng em ... chung sống ."

Vừa lúc đó, chạm đôi mắt lạnh lẽo như đầm nước đóng băng của Kỳ Chu Miện. Cái sắc lẹm khiến nuốt ngược chữ trong, theo bản năng cúi đầu né tránh.

Trong nguyên tác, Đào Du là một phụ nữ phân biệt rõ ràng. Bà yêu quý đứa con độc ác là nguyên chủ hơn, còn đối với đứa con ruột là Kỳ Chu Miện thì chẳng thèm ngó ngàng. Nguyễn Diệc Thư xoa dịu mối quan hệ con , nhưng việc thể vội vàng, tính toán từng bước một.

Dù Kỳ Chu Miện đồng ý hiến gan cho ông nội Nguyễn giống như cốt truyện, nhưng trong sách, ông nội qua đời khi kịp tiến hành phẫu thuật. Ông nội là duy nhất trong nhà họ Nguyễn đối xử với Kỳ Chu Miện ngay từ đầu, nghĩ Kỳ Chu Miện chắc chắn cũng ông qua đời sớm như . Việc đồng ý hiến gan là minh chứng rõ nhất.

Nghĩ đến đây, Nguyễn Diệc Thư kìm mà nhấc chén rượu lên, cảm động với Kỳ Chu Miện: "Cảm ơn đồng ý hiến gan cho ông nội."

Kỳ Chu Miện ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên, im lặng lùa cơm trong bát.

Không nhận sự đáp từ Kỳ Chu Miện, Nguyễn Diệc Thư rơi tình cảnh quẫn bách. Anh chỉ đành ngửa cổ uống cạn chén rượu trắng, cay đến mức ho sặc sụa.

Đào Du xót xa vỗ nhẹ lên lưng : "Uống thì đừng cố. Đó cũng là ông nội con, cũng may nhờ con tìm Tiểu Miện, nếu ông nội lẽ chẳng sống nổi qua mùa đông ."

Hốc mắt Nguyễn Diệc Thư đỏ hoe. Ông nội Nguyễn đối xử với , thế nên mới vội vàng báo tin cho gia đình. Cho dù hiện tại vẫn xây dựng quan hệ với Kỳ Chu Miện, thậm chí còn nguy cơ ghi hận đuổi khỏi nhà bất cứ lúc nào, nhưng tất cả những chuyện đó đều quan trọng bằng tính mạng của ông nội.

Nguyễn Thư Nghi đột nhiên lên tiếng: "Diệc Thư, ông nội ruột của em hiện đang bệnh nặng trong phòng hồi sức tích cực (ICU). Ăn cơm xong em hãy cùng Tiểu Miện thăm ông cụ ."

Đào Du nhíu mày định ngăn cản, bà dính dáng gì đến nhà họ Kỳ nữa. Diệc Thư và Kỳ Lập Lý vốn chẳng chút tình cảm nào, gì mà thăm với nom.

Nguyễn Thư Nghi tiếp: "Đừng để đồn thổi nhà họ Nguyễn hiểu lễ nghĩa, làm ảnh hưởng đến thanh danh. Nhà chúng dạy dỗ con cái vốn mà."

Đào Du ngẫm lời con gái thấy cũng lý. Chẳng lẽ bà cứ giữ khư khư con đẻ của nhà họ Kỳ cho về thăm thì thể thống gì?

sang bảo Nguyễn Diệc Thư: "Để bảo quản gia chuẩn xe, lát nữa con cùng Tiểu Miện nhé."

Nguyễn Diệc Thư dĩ nhiên từ chối. Nhìn thấy vẻ thấp thỏm của , Đào Du trấn an: "Đi sớm về sớm, con mãi mãi là con cái nhà họ Nguyễn."

Nguyễn Diệc Thư cảm kích bà: "Con cảm ơn ."

Sau bữa ăn, hai cùng lên chiếc xe mà Nguyễn chuẩn sẵn. Đào Du vì bà thật sự dính líu đến Kỳ gia, Nguyễn Thư Nghi còn bận công việc nên cũng ở .

Trong xe chỉ còn Kỳ Chu Miện và Nguyễn Diệc Thư. Vừa lên xe, Kỳ Chu Miện nhắm mắt dưỡng thần, khiến Nguyễn Diệc Thư bắt chuyện cũng chẳng cơ hội.

Xe chạy nửa đường, Kỳ Chu Miện bất ngờ bảo tài xế dừng . Gã tài xế đang nịnh bợ vị chủ nhân tương lai của nhà họ Nguyễn, liền hỏi han: "Cậu về trường ? Để đưa về tận nơi."

Kỳ Chu Miện mở mắt , đáp lời nịnh nọt mà chỉ : "Cứ để xuống đây là ."

Dù phu nhân dặn đưa cả hai đến bệnh viện, nhưng Kỳ Chu Miện việc, tài xế cũng chẳng dám ép buộc. Đợi Kỳ Chu Miện xuống xe xong, gã mới gương chiếu hậu hỏi: "Tiểu thiếu gia, vẫn đến bệnh viện chứ?"

Nguyễn Diệc Thư nghĩ thầm chắc Kỳ Chu Miện việc riêng thật. hiện tại thế sáng tỏ, với tư cách là "nguyên chủ", cần dùng phận mới để thăm ông nội ruột của : "Cứ lái xe , tự một ."

Ánh mắt Kỳ Chu Miện dõi theo chiếc xe dần xa, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên ống quần. Một lúc lâu , mới thu hồi tầm mắt, bắt xe buýt đến tiệm t.h.u.ố.c Đông y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tieu-xinh-dep-tam-toi-lam-dan-em-phao-hoi-trong-truyen-cau-huyet/chuong-30.html.]

Lúc tại tiệm thuốc, An Hồi Xuân thấy Tô Đề hứng thú với việc bắt mạch nên nhân lúc buổi chiều ít khách tranh thủ chỉ dạy cho vài chiêu. Thế nhưng, kết luận cuối cùng của An Hồi Xuân dành cho Tô Đề chỉ gói gọn trong bốn chữ: "Tay chân vụng về!"

An Hồi Xuân bên cạnh chỉ trỏ ngớt: "Cậu dùng chút lực chứ, đang gãi ngứa cho nó đấy ?"

Cảm nhận đầu ngón tay lạnh mềm của Tô Đề đang mơn trớn nhẹ nhàng da thịt , vành tai Tề Ngật nóng bừng như bốc cháy. Hắn nhịn mà gật đầu tán thành, đúng là ngứa thật.

Tô Đề tăng thêm lực ở đầu ngón tay, đè mạnh xuống cổ tay Tề Ngật, sang nhỏ với An Hồi Xuân: "... Vẫn chẳng thấy gì ạ."

An Hồi Xuân chả lấy một chút kiên nhẫn của thầy giáo gì cả, tính tình so với Lương Thanh Tứ thì còn kém xa vạn dặm.

"Cậu đè chặt thế thì mạch nó chả tắc tị , sờ thấy mới là lạ đấy!" An Hồi Xuân tức đến mức tóc tai cũng rối bù cả lên.

Tô Đề vội vàng buông tay , lén xem Tề Ngật còn thở .

Hôm nay những đường châm cứu xuất thần nhập hóa của An Hồi Xuân làm cho chấn động, còn ông nhồi nhét đầu một đống tên huyệt vị kỳ quái. Cậu chỉ sợ lỡ tay ấn nhầm đó Tề Ngật làm đời nhà ma luôn.

An Hồi Xuân trừng mắt: "Tôi bảo là cái mạch của nó đè c.h.ế.t , chứ bảo c.h.ế.t! Cái đồ ngốc !"

"Đến tỏi còn lột chẳng xong, ông bắt bắt mạch, ông cũng chẳng thông minh hơn là bao ." Giọng của Kỳ Chu Miện vang lên đều đều. Tô Đề thấy liền lập tức dậy, lẻn trốn lưng .

An Hồi Xuân tức nghẹn mà chẳng làm gì . Kỳ Chu Miện bình thường cứ như câm, nhưng hễ mở miệng là độc địa đến mạng cũng khó giữ, bình thường căn bản cãi nổi .

An Hồi Xuân thèm chấp nhặt với Kỳ Chu Miện, chỉ hừ hừ hai tiếng: "Cậu coi là bảo mẫu trông trẻ cho đấy ? Đi mà giờ mới về?"

Kỳ Chu Miện vươn tay nắm lấy cổ tay mảnh dẻ của Tô Đề, kéo nhẹ sang một bên.

Tô Đề trốn cũng chẳng nhúc nhích. Trong đầu vẫn còn ám ảnh lời An Hồi Xuân về những huyệt vị gì đó mà chỉ cần chạm sẽ lăn đùng c.h.ế.t, nên chẳng dám giãy giụa gì.

Kỳ Chu Miện thoáng chút chần chừ Tô Đề, đầy ẩn ý: "Hôm nay ngoan gớm nhỉ."

Tô Đề khó hiểu chớp chớp mắt .

An Hồi Xuân thì khá đồng tình với ý đó. Không quậy phá thì đúng là thật, nhưng chân tay vụng về cũng là thật nốt.

Lúc Tô Đề chỉ mất hai tiếng để nhận diện hai trăm loại thảo d.ư.ợ.c khác , ông ngỡ gặp thiên tài Đông y. Thế nhưng khi chứng kiến loay hoay suốt hai tiếng đó mà vẫn chẳng tìm thấy mạch , An Hồi Xuân đành ngậm ngùi đập tan cái kế hoạch tỉ mỉ định bồi dưỡng Tô Đề của .

Kỳ Chu Miện hỏi An Hồi Xuân: "Sức khỏe của thế nào ?"

An Hồi Xuân cau chặt mày, đôi mắt già nua thoáng hiện vẻ hoang mang: "Theo lý mà thì là ."

Kỳ Chu Miện tiếp lời: " ạ?"

An Hồi Xuân đáp:

An Hồi Xuân đáp: "Tình trạng vẫn y hệt đầu tiên dẫn nó đến đây bắt mạch, chẳng chút chuyển biến nào cả."

Điều thật vô lý. Nhìn đôi gò má hồng hào, ánh mắt sáng ngời là Tô Đề chăm sóc , mạch tượng vẫn chẳng chút biến chuyển nào?

An Hồi Xuân nghĩ mãi .

Kỳ Chu Miện rũ mắt lướt qua vẻ mặt đang thẫn thờ của Tô Đề, gì thêm mà chỉ hỏi: "Về chứ?"

Tô Đề thầm nghĩ tinh thần lực của mãi chẳng tăng lên , mạch tượng lẽ vĩnh viễn sẽ đổi. Nghe thấy Kỳ Chu Miện hỏi, theo bản năng gật đầu.

"Đợi chút," An Hồi Xuân gọi giật bọn họ , "Vừa lúc sắc xong t.h.u.ố.c cho cả ba đứa , uống hết hãy ."

An Hồi Xuân lượt chỉ từng bát: "Bổ thận, bổ máu, thanh nhiệt."

Tề Ngật ngượng ngùng: "Thần y, thận của vấn đề gì , thật đấy, ông tin ."

"Đừng tâng bốc ." An Hồi Xuân xua tay, "Thiếu niên mà suốt ngày thức đêm đúng ? Cậu thể gạt , chứ mạch tượng thì lừa ai . Đừng giấu bệnh sợ thầy, thanh niên trai tráng thế , uống hai ngày là bảo đảm bồi bổ ngay."

Tề Ngật chỉ đành bấm bụng chấp nhận.

Tô Đề cũng sột soạt sờ lên vị trí thận của . Cậu thức đêm lâu , thận của chắc là vẫn khỏe mạnh chứ nhỉ?

Kỳ Chu Miện khẽ nhíu mày: "Tôi thanh nhiệt?"

An Hồi Xuân vẻ bậc cao nhân: "Cái miệng độc như , sớm nên trị ."

Tô Đề vô cùng thấu hiểu điều , gật đầu đồng tình lia lịa. Ngày nào Kỳ Chu Miện cũng giám sát làm bài tập, hễ chút động tác nhỏ nào là bắt quả tang nhanh chuẩn.

Nhận ánh mắt của Kỳ Chu Miện đang rơi , cái cổ mảnh khảnh của Tô Đề bỗng chốc cứng đờ. Kỳ Chu Miện liền thu hồi câu lúc nãy.

An Hồi Xuân bưng những bát t.h.u.ố.c Đông y màu nâu đắng ngắt : "Uống hết về."

Kỳ Chu Miện uống như thể vị giác. Tô Đề thì kén chọn, đức tính thậm chí thể hiện cả trong việc uống t.h.u.ố.c đắng. Chỉ Tề Ngật là sắp uống đến mức nôn ngoài.

Thấy Tô Đề mặt đổi sắc bưng bát t.h.u.ố.c uống cạn, Tề Ngật đau khổ : "Tô Đề, t.h.u.ố.c của ngọt đúng ? Cho nếm thử một chút , t.h.u.ố.c của đắng c.h.ế.t ."

Tô Đề ngẩng đầu lên khỏi bát thuốc, l.i.ế.m vệt nước t.h.u.ố.c còn dính khóe môi: "Cũng đắng lắm."

Tề Ngật tin, Tô Đề đành để nếm thử.

Tề Ngật đón lấy bát, theo bản năng xoay miệng bát, cho đến khi vị trí dấu môi ướt át của Tô Đề xoay đến ngay mặt . Đôi mắt Tề Ngật bất ngờ chạm hình ảnh làn môi đỏ mọng mềm mại của đối phương, khiến cảm thấy như bỏng, vành tai cũng nóng ran lên vì nhận hành động của .

"Thuốc Đông y uống chung, sẽ ảnh hưởng đến d.ư.ợ.c tính." Kỳ Chu Miện uống xong liền đặt bát xuống, thản nhiên .

Ánh mắt Tề Ngật thoáng d.a.o động, vội vàng trả "củ khoai lang bỏng tay" cho Tô Đề. Hắn cũng hiểu vì , nhưng Tô Đề trong mắt thật sự khác biệt so với những khác.

Hắn thể bá vai bá cổ những nam sinh khác, nhưng đối mặt với Tô Đề, luôn cân nhắc kỹ lưỡng vì sợ bàn tay thô kệch của lỡ chạm đó làm đau, càng sợ sẽ dọa sợ hãi.

Loading...