Tiểu Xinh Đẹp Tăm Tối Làm Đàn Em Pháo Hôi Trong Truyện Cẩu Huyết - Chương 24
Cập nhật lúc: 2026-04-11 13:25:49
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Xúc xích nướng mới lò nóng hổi, mỡ nước tràn trề, khiến đôi môi Tô Đề bóng lưỡng. Tô Đề quanh những sạp hàng bán gà con rực rỡ sắc màu các bậc phụ mang theo trẻ nhỏ vây kín mít, “Bọn họ mua gà con làm cái gì?”
Kỳ Chu Miện ngẩng đầu một chút, kiệm lời như vàng, “Nuôi.”
Tô Đề đầu Kỳ Chu Miện, “Nuôi gà con làm gì?”
Kỳ Chu Miện đáp lời, “Nuôi lớn, ăn.”
Tô Đề nhíu nhíu mày, hiểu lắm, xem tiếp. Gà con nhuộm màu rực rỡ bán chạy, vịt con lông vàng xù lông cũng hoan nghênh kém.
“Mua vịt con?” Tô Đề hỏi tiếp.
“Nuôi.”
Tô Đề mím môi, “Nuôi lớn?”
“Ăn.”
Tô Đề trầm mặc, nữa, cúi đầu ăn xúc xích nướng của . Vị ngọt cuối cùng trong miệng Kỳ Chu Miện biến mất, xúc xích của Tô Đề chỉ còn hơn phân nửa.
Kỳ Chu Miện lên tiếng, “Tô Đề, nuôi là vì cái gì?”
Tô Đề ngẩng đầu, đ.â.m đôi mắt đen thẳm của Kỳ Chu Miện. Kỳ Chu Miện cau mày, vẻ sự khó chịu do phát bệnh vẫn tan hết. Ánh mắt Tô Đề thanh tú trong veo, rơi từ vết thương nơi thái dương lành hẳn của Kỳ Chu Miện xuống đôi môi mỏng của .
Kỳ Chu Miện rũ mắt, “Không ?”
Cậu nên , nuôi cũng mục đích.
Tô Đề nhón chân, tiến tới cọ cọ khóe môi Kỳ Chu Miện. Trong khoang miệng Kỳ Chu Miện nồng đậm mùi m.á.u tươi. Kỳ Chu Miện chằm chằm Tô Đề một lát, lấy khăn giấy lau miệng cho Tô Đề, lau lớp mỡ dính môi , “Có ?”
Tô Đề há miệng ăn nốt miếng xúc xích cuối cùng, phồng má gật đầu.
Thứ Bảy, Tô Đề vẫn theo Kỳ Chu Miện học bù, tiến độ học tập từ cấp hai bắt đầu lâm đình trệ. Cũng may kiến thức cấp hai một phần trùng khớp với cấp ba. Trong một đợt thi tháng, thành tích của Tô Đề cuối cùng là 0 điểm, mặc dù kết quả vẫn t.h.ả.m hại.
Khi thầy giáo Toán ngang qua văn phòng Lương Thanh Tứ, liền vỗ vai Tô Đề : “Câu Toán làm cũng , thêm các bước thì cũng thể điểm.”
Bài thi Toán của Tô Đề chỉ làm hai câu đại đề, quy trình đều ngắn gọn, một câu đúng, câu còn đáp án sai. Xét thấy thành tích đó, thầy Toán đương nhiên cho rằng Tô Đề đ.á.n.h lụi câu đúng, còn câu sai là vì làm, nên thầy bảo hãy theo các bước để kiếm điểm. Tô Đề tính cách lầm lì, thầy Toán mong đợi đáp , lấy nước xong liền .
Lương Thanh Tứ xem bài thi Ngữ văn của Tô Đề, khen ngợi: “Tô Đề, bài thi Ngữ văn em làm tồi, phần thơ cổ đều lấy điểm.”
Ba câu thơ cổ phần chính tả theo khả năng hiểu đều là những câu Tô Đề học thuộc, chữ cũng sai. Lương Thanh Tứ chọn lọc bỏ qua việc điểm của Tô Đề vẫn còn kém mức đạt chuẩn nhiều, ôn nhuận mở lời, đùa vui: “Gần đây em chăm chỉ, mấy thiên thi văn đều dài, lớp ít bạn làm sai, mà em thể mà sai chữ nào. Tô Đề, sự nỗ lực của em uổng phí .”
Tô Đề nghiêm túc gật đầu, còn phát biểu cảm nghĩ: “Mấy thiên dễ hiểu.”
Mấy thiên dài thì Tô Đề hiểu, mấy thiên ngắn thì ngược hiểu lơ mơ.
Lương Thanh Tứ , “Bạch Cư Dị là thi nhân chủ nghĩa hiện thực, sáng tác theo đuổi sự thông tục dễ hiểu. Mỗi thơ xong, ông đều cho các bà lão chữ , nếu họ hiểu, Bạch Cư Dị sẽ tiếp tục cải biên, cho đến khi họ hiểu mới chốt bản thảo.”
Tô Đề Lương Thanh Tứ kể câu chuyện nhỏ về thi nhân xong liền bày tỏ nguyện vọng của : "Hy vọng mỗi thi nhân đều thể làm chữ hiểu thơ."
Cậu nghiêm túc. Lương Thanh Tứ nhịn , đưa tay che miệng khẽ. Dương xuân bạch tuyết (thơ ca tao nhã) tiết mục cây nhà lá vườn (thơ ca dân gian) đều là những hình thức sáng tạo khác , mỗi tác giả đều phong cách biểu đạt riêng.
Nguyện vọng của Tô Đề hiển nhiên thể thực hiện , Lương Thanh Tứ cũng giải thích quá nhiều. Tóm , học sinh nào cũng việc học trở nên dễ dàng hơn một chút, điều đó chẳng gì đáng trách.
Thấy Tô Đề qua, Lương Thanh Tứ thu liễm nụ , hắng giọng hỏi: "Tô Đề, hiện tại em thi đại học ? Đối với tương lai quy hoạch gì ?" Nếu Tô Đề mục tiêu, sẽ sự đổi lớn như . Lực đẩy từ bên ngoài xa thể bằng lực kéo từ bên trong.
Tô Đề nghĩ ngợi một lát hỏi: "Kỳ Chu Miện thi trường đại học nào ạ?"
Khóe môi Lương Thanh Tứ chùng xuống đôi chút: "Em tuyển thẳng Đại học Kinh Kỳ, em thi trường đó ?" Lương Thanh Tứ lướt gương mặt đang đăm chiêu của Tô Đề: "Đại học Kinh Kỳ là đại học đầu, với thành tích hiện tại của em thì chút khó khăn."
"Bất quá, còn một năm nữa mới thi đại học, đến cuối cùng ai dám chắc chắn điều gì?" Lương Thanh Tứ khích lệ ý tưởng của Tô Đề, tiện tay trả bài thi Ngữ văn cho : "Từ giờ trở nỗ lực hơn nữa, Tô Đề."
Kế hoạch học tập của Tô Đề đều do Kỳ Chu Miện sắp xếp, bản rõ cần nỗ lực như thế nào nữa. Lương Thanh Tứ mở sách Ngữ văn , tìm phần bài thi văn cổ: "Tô Đề, phần văn cổ em vẫn học thuộc đúng ? một chữ, phạt chép nguyên văn ba ."
Tô Đề nhận lấy, liền Lương Thanh Tứ gọi : "Ngồi đối diện thầy, ngay bây giờ." Thầy đưa cả vở và bút cho . Tô Đề cầm bút, bắt đầu chép phạt bài văn cổ bảy phần.
Chữ của Tô Đề đổi gì lớn, tốc độ nhanh hơn một chút nhưng vẫn gọi là nhanh. Khi chép đến thứ ba, Nguyễn Diệc Thư tìm đến chỗ Lương Thanh Tứ.
Nhìn thấy Tô Đề đang đối diện Lương Thanh Tứ, Nguyễn Diệc Thư cố gắng tỏ bình tĩnh, nhưng vẻ hoảng loạn vẫn lộ rõ. Lương Thanh Tứ dừng việc giáo án , hỏi: "Có chuyện gì ?"
Nguyễn Diệc Thư nuốt khan, dịu giọng khô khốc, đè nén nhịp tim đang đập loạn hỏi: "Chú nhỏ, gần đây trong trường thầy gì ạ?"
Lương Thanh Tứ dừng tay, ngẩng đầu, gương mặt ôn hòa thoáng vẻ khó hiểu: "Chuyện gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tieu-xinh-dep-tam-toi-lam-dan-em-phao-hoi-trong-truyen-cau-huyet/chuong-24.html.]
Nguyễn Diệc Thư mở lời thế nào. Tại trong cái thời đại kỳ thị đồng tính , bịa đặt chuyện của và Lương Thanh Tứ?
Người thậm chí rõ Lương Thanh Tứ quan hệ huyết thống với . Thật là đặt điều từ hư . Còn chuyện từng chơi bời phóng túng khi nước ngoài càng là vô căn cứ, nguyên chủ vốn dĩ từng nước ngoài.
Nguyễn Diệc Thư sợ hãi chuyện bản là đồng tính luyến ái và thích đàn ông. Kiếp , việc yêu thầm cấp thẳng nam khiến mất mạng. Cậu vận may sống một , nhưng trong cái thời đại khắc nghiệt , ý định lừa dối một cô gái vô tội để kết hôn sinh con, càng ý định theo đuổi một đàn ông. Cậu chỉ an an sống hết đời .
Nguyễn Diệc Thư định thần , lời ấp úng: "Chỉ là trong trường rộ lên vài lời đồn thôi ạ."
Lương Thanh Tứ từ nơi khác về học tập hai ngày nên rõ lời đồn đó là gì. Nếu chỉ là lời đồn, Lương Thanh Tứ khuyên Nguyễn Diệc Thư cần để tâm, "giả thành thật, thật thành giả". Thái độ bình thản của thầy khiến nỗi hoảng loạn của Nguyễn Diệc Thư giảm bớt đôi chút. Cậu và Lương Thanh Tứ vốn dĩ chẳng gì. Ai bịa đặt về họ chứ? Lương Thanh Tứ là giáo viên, chắc những lời đồn nhảm nhí sẽ sớm biến mất.
"Chú nhỏ, cháu..." Nguyễn Diệc Thư ngập ngừng. Cậu ở thế giới chỉ thể thổ lộ với Lương Thanh Tứ, nhưng sợ bản quá nhiều sẽ làm phiền đến thầy. Lương Thanh Tứ bao dung : "Có chuyện gì cháu cứ ."
Nguyễn Diệc Thư chỉ là kẻ xuyên thư đơn độc đến thế giới , đôi khi cảm thấy cô độc, đặc biệt là khi cốt truyện nguyên tác thể đổi, thứ ngày càng tệ , cần để giãi bày. tất cả những việc , thể với Lương Thanh Tứ.
Nguyễn Diệc Thư giấu một phần sự thật, với Lương Thanh Tứ: "Chú nhỏ, con thích một cô gái, con ý định yêu sớm, chỉ là lặng lẽ bảo vệ cô , đợi đến khi nghiệp sẽ tỏ tình."
Thực cũng chẳng ý định tỏ tình. Kiếp chỉ đơn thuần yêu thầm, cấp tăng ca bồi, cấp làm kế hoạch tận lực tìm liệu, bất kể là việc gì, dù việc của , đều làm hết. Cậu nghĩ đến việc cấp tâm ý sẽ từ chối, nhưng ngờ nhận về sự khinh miệt là "ghê tởm".
"Con giúp cô ghi chú học tập, bồi cô học tiết tự học buổi tối, nhưng cô vẫn thích con." Nguyễn Diệc Thư xúc động, "Chú nhỏ, con hiểu, tại con thể xử lý mối quan hệ, cả tình yêu lẫn tình bạn?" Kỳ Chu Miện lấy lòng, đám từng theo nguyên chủ cũng tránh như tránh tà.
Lương Thanh Tứ an ủi Nguyễn Diệc Thư nữa, ngược chút trách móc nặng nề: "Có lẽ hảo tâm của cháu đối với cô là một loại gánh nặng. Bị từ chối mà vẫn buông tay, đối với theo đuổi mà , chính là dây dưa phiền phức."
Giọng điệu của Lương Thanh Tứ lạnh lùng và cứng rắn, trái ngược với ngày thường.
Nguyễn Diệc Thư chợt tái mặt, "Có ... là như ạ?"
Cậu che giấu sự thấp thỏm bất an trong lòng, miễn cưỡng nở một nụ , cố tỏ nhẹ nhàng: "Con gái quả thực nhát gan hơn một chút, con nên đối xử với cô quá nhiệt tình, chắc chắn là dọa đến cô ."
Lương Thanh Tứ gật đầu: "Nếu chuyện gì nữa thì con học , lời đồn con cũng đừng quá để ý, nếu là giả thì chẳng mấy chốc sẽ tự lắng xuống."
Nguyễn Diệc Thư thất thần rời khỏi văn phòng của Lương Thanh Tứ.
Lương Thanh Tứ sang đối diện, Tô Đề cũng chép xong ba phạt xiêu vẹo giao nộp. Lương Thanh Tứ lật xem qua loa, đột nhiên một ký ức lóe lên, "Tô Đề, ngày đầu tiên thầy gặp em, chủ nhiệm khối bắt em bản kiểm điểm, hình như em nộp cho thầy nhỉ?"
Tô Đề lắc đầu: "Không chuyện đó ạ."
Lương Thanh Tứ cũng chắc chắn lắm về trí nhớ của đối với Tô Đề, qua lâu như , nhớ rõ cũng là chuyện bình thường. Lương Thanh Tứ nhướng mày, quyết định nương tay, "Dựa theo tốc độ chữ của em, 6000 chữ chắc mất ba tiếng đồng hồ, thôi bỏ , 6000 chữ đó nhớ cho kỹ đấy."
"Tô Đề, ở trường học tập thật , tuân thủ kỷ luật." Lương Thanh Tứ, hiểu rõ học sinh nhất, chúng dễ học cái nhưng cũng dễ học cái , nên thường xuyên cảnh giác dặn dò: "Nếu , đợi khi nào em phạm , thầy sẽ bắt em trả cả gốc lẫn lãi 6000 chữ đó."
Tô Đề từng thầy cô dạy dỗ kiểu , da đầu tê rần, nhỏ giọng sửa : "Là 3000 chữ ạ."
"Cái gì?" Lương Thanh Tứ sửng sốt, khi phản ứng thì buồn : "Tô Đề, bây giờ em học cách lừa thầy ?"
Rốt cuộc là ai nãy còn khẳng định chắc nịch là chuyện đó?
Vành tai Tô Đề đỏ bừng, mím môi mặt nơi khác. Lương Thanh Tứ làm khó đứa nhỏ sắp "bốc hỏa" nữa, "Được , về , từ hôm nay bắt đầu học thuộc văn cổ ."
Lương Thanh Tứ đưa tập văn cổ chuẩn sẵn cho Tô Đề.
"Cảm ơn thầy Lương." Tô Đề nhận lấy, cầm theo tập tài liệu thầy chú giải cẩn thận rời khỏi văn phòng.
Kỳ Chu Miện đang chờ ở bên ngoài.
"Đi thôi." Kỳ Chu Miện thu dọn cặp sách cho Tô Đề, "Sao hôm nay muộn thế?"
Bị thầy giáo gọi nên tan học mới . Tô Đề lắc lắc cổ tay đau nhức, kể chuyện phạt chép bài. Cậu để tâm đến việc học, "Kỳ Chu Miện, thầy dạy Toán bảo các bước mới lấy điểm."
Kỳ Chu Miện ở chỗ quan tâm đến việc lấy điểm theo bước, đáp án của luôn đúng. Hiện tại xem , phương pháp của áp dụng cho Tô Đề.
Kỳ Chu Miện : "Vậy thì các bước ."
Tô Đề cảm thấy khó khăn, " chữ chậm, các bước thì làm kịp bài thi."
Kỳ Chu Miện Tô Đề chữ chậm nên khi làm bài tập bao giờ thúc giục, luôn cho thời gian đầy đủ. Đáng tiếc là thời gian thi là cố định.
Kỳ Chu Miện dừng một chút, "Vậy thì cứ làm đúng hết , làm đúng thì trực tiếp cho điểm tối đa, cần điểm trình bày."
Tô Đề thành thật , "Hiện tại làm."
Đây là một vòng lặp c.h.ế.t. Viết chậm, các bước thì làm kịp bài thi, lấy điểm; thẳng đáp án thì tốc độ thể nhanh hơn, nhưng Tô Đề làm.
Kỳ Chu Miện hiếm khi rơi im lặng, bắt đầu suy nghĩ về vấn đề nan giải . Tô Đề ở phía , mái tóc đen ôm lấy đôi tai trắng nõn, đó một vệt đỏ tươi vô cùng bắt mắt. Kỳ Chu Miện giơ tay chạm , nóng rực.
"Cậu làm chuyện ." Kỳ Chu Miện thu tay , khẳng định .