Tiểu Thời - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-02-19 12:06:31
Lượt xem: 77

Mãi cho đến tận khi hừng đông, Tiểu Thời đã thiếp đi trên giường của ta rồi. Ta cụp mắt chăm chú nhìn nàng thật lâu, phát ra âm thanh nhỏ đến nỗi chỉ có mình ta mới có thể nghe được: "Tiểu Thời à, tỷ phải gả cho hắn."

Từ nhỏ ta đã lớn lên ở trong tướng phủ, là thái tử phi được thánh thượng và hoàng hậu khâm điểm, mỗi một tiếng nói, cử động đều bị vạn người để ý, bị người khác giám sát.

Đến biển cũng chưa bao giờ được nhìn thấy, nói chi là trở thành cánh chim trên biển trời.

Huống hồ, ta muốn đưa muội về nhà.

Tuy không biết vì sao, nhưng ta biết, chỉ khi ta lên làm thái tử phi, Tiểu Thời mới có thể quay trở về ngôi nhà của chính nàng, tuy nàng nói phụ mẫu không quan tâm nàng, nhưng rõ ràng ta có thể cảm nhận được nàng rất quan tâm đến người nhà của mình.

Nàng ngây thơ quá, là đích nữ của tướng phủ, làm sao có thể chạy trốn dễ dàng như vậy chứ.

Nàng bồng bột tràn đầy sức sống, nên quay về thế giới của nàng, quay trở lại cuộc đời vốn có của nàng mới đúng.

11

Nghe những việc xảy ra ở trong cung, Tôn Chiêu Dương tìm đến chỗ ta và Tiểu Thời. Sắc mặt hắn rất nghiêm túc, chẳng có cái vẻ cà lơ cà phất thường ngày kia nữa.

"Muội không muốn trở thành thái tử phi đến vậy sao?" Đây là hỏi Tiểu Thời.

Tiểu Thời đương nhiên là gật đầu không chút suy nghĩ rồi.

"Muội muốn trở thành thái tử phi đến vậy sao?" Đây là hỏi ta.

Hắn nghiêm mặt nhìn ta, muốn nhận được một đáp án, cả Tiểu Thời cũng khẩn trương nhìn về phía ta.

"Không muốn làm! Không muốn làm! Cầu xin đó! Không muốn làm!"

Nhưng cuối cùng ta vẫn phải để muội ấy thất vọng rồi.

"Đúng vậy." Ta nghe thấy giọng nói nhẹ như không của chính mình.

"Được, ta đã biết."

Nghe được câu trả lời của ta, Tôn Chiêu Dương giữ khuôn mặt bình tĩnh, xoay người rời khỏi viện của chúng ta.

12

Mẫu thân khóc lóc nói với ta rằng Tôn Chiêu Dương đã quay về Mặc Bắc rồi, bà ấy rất lo lắng.

Ta đi lên miếu xin cho hắn một lá bùa bình an, hy vọng hắn có thể sống sót thật tốt, trừ những cái này ra, trừ lần đó ra, không còn đoái hoài gì đến những gì bên cạnh nữa.

Bởi hôn kỳ của ta và thái tử sắp đến, mà khăn trùm đầu của ta vẫn chưa thêu xong.

Vì thế ta lại ngồi cả ngày trong phòng thêu khăn trùm đầu đỏ, ngày qua ngày lại quay về cuộc sống giống hệt như trước đây.

Tiểu Thời vẫn giống như trước qua ở bên cạnh, sau nhiều lần khuyên bảo không có kết quả, nàng cũng không khuyên nữa, chỉ là thường xuyên mang vẻ mặt đau thương mà nhìn ta.

"Được rồi mà, đợi đến khi tỷ tỷ của muội lên làm thái tử phi, nữ quyến trong kinh thành ai cũng sẽ nể mặt muội ba phần, muội tung hoành thế nào cũng được, sao chứ trưng cái mặt nhăn như mướp đắng này ra làm chi hử?"

Ta nhẹ nhàng xoa nắn gương mặt nàng, muốn nàng hãy vui lên một chút.

Mỗi lần thế nàng đều nhăn hết cả mặt vào, bĩu môi nói: "Hầy, tỷ chẳng hiểu cái gì cả."

13

Sau đó khăn trùm đầu của ta cũng đã thêu xong, long phượng trình tường, tinh xảo vô cùng.

Giá y cũng đã thử rồi, kích cỡ rất vừa vặn, xa hoa lộng lẫy.

Của hồi môn cũng đã kiểm kê xong, chỉ đợi hôn kỳ chạm ngõ nữa thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tieu-thoi/chuong-6.html.]

Nhưng mọi chuyện vĩnh viễn không bao giờ trôi chảy giống như chúng ta tưởng tượng.

Vĩnh Bình năm thứ sáu, ngày mười tháng tám.

Thái hậu hoăng, cả nước ai điếu, thái tử cần giữ đạo hiếu ba năm.

Sau khi nghe tin này xong, người vui vẻ nhất ở đây là Tiểu Thời.

"Tốt quá rồi tỷ tỷ ơi! Muội lại có thể ở bên tỷ thêm mấy năm nữa rồi!"

"Thật lòng xin lỗi thái hậu, con không có ý bảo ngài c.h.ế.t rất tốt ạ."

Ta vừa bất đắc dĩ vừa cười, trong ánh mắt thật ra cũng có sắc vui.

Trong lúc quốc tang, cấm tổ chức yến hội, theo lý mà nói sẽ tẻ nhạt chẳng có thú vui gì, nhưng có Tiểu Thời ở đây, ta chưa bao giờ nhàm chán cả.

Nàng kể cho ta nghe muôn vàn câu chuyện cung đấu mà nàng từng nghe qua, cái gì mà uyển uyển như khanh, lan nhân nhứ quả.

Đế vương từ xưa bạc tình biết bao, hồng nhan từ xưa bạch mệnh biết mấy.

Ta biết nàng đang thay đổi biện pháp để khuyên ta, nhưng ta không vạch trần nàng, chỉ yên lặng thầm nhuần những kỹ xảo nhỏ trong cung đấu mà nàng cứ bắt ta phải nhớ thật kỹ.

14

Năm nay mùa đông đến sớm hơn hẳn mọi năm, còn chưa lập đông tuyết đã bắt đầu rơi lả tả.

Sáng sớm tinh mơ Tiểu Thời vừa đẩy cửa đã thấy một màu trắng xoá, trên sân tích một lớp tuyết thật dày, khắp nơi bao trùm trong làn áo tuyết bạc.

Nàng mặc áo lông chồn màu đỏ ta mua cho, cực kỳ hưng phấn gõ cửa phòng ta: "Tỷ tỷ ơi! Tỷ tỷ à! Mau mau dậy thôi! Tuyết rơi rồi!"

Hàng năm kinh thành sẽ có tuyết rơi, ta đã thành thói quen từ lâu, chỉ muốn ở trong ổ chăn ấm áp thêm một lát.

Nàng thì cứ phi thẳng đến trước giường ta, hai con mắt sáng lấp la lấp lánh, cứ lắc lư tay ta không ngừng: "Dậy thôi tỷ tỷ! Lần đầu tiên muội nhìn thấy tuyết lớn như thế đó! Tỷ tỷ đi đắp người tuyết với muội đi! Muội thích nhất là tuyết rơi! Người phương bắc sao mà hạnh phúc thế! Vui quá sá là vui! Kiếp sau muội phải đầu thai làm người phương bắc."

Ta vốn định từ chối nàng, nhưng nghe những lời sau đó nàng nói cũng không nhịn được mềm lòng, đành phải đồng ý trước với nàng: "Vậy muội cứ ra chơi trước đi, ta mặc quần áo xong sẽ ra với muội."

Truyện được Mâu dịch, xin đừng bê đi đâu, bê là Mâu khóc đấy

"Oh yeah!" Vừa dứt lời nàng đã buông phắt tay ta, nhảy nhót chạy vút ra ngoài.

Đợi ta ra khỏi cửa, "bốp" một tiếng, một bụm tuyết nhỏ đã đập vào cổ ta, còn chưa kịp để ta phản ứng lại, Bích Vân cũng trúng chiêu.

Đầu sỏ gây tội còn đang đứng ở trước mặt chúng ta, vừa nắn một quả cầu tuyết vừa cười ha ha.

"Muội xong rồi, Tiểu Thời." Ta ngay lập tức khom lưng, nắm một đống tuyết xoa thành quả cầu ném về phía nàng, "vèo" một cái đánh trúng trán Tiểu Thời.

Cái miệng đang cười toe toét của nàng trong nháy mắt thu về: "Bích Vu! Lên cho em!"

Nháy mắt cả Bích Vân cũng gia nhập vào trong chiến đấu, trong viện chỉ thấy quả cầu tuyết bay tới bay lui, khung cảnh trở nên vô cùng hỗn loạn,

Tiểu Thời nhân lúc ta chạy qua tàn cây thì ôm cây rung thật mạnh, tuyết đọng ở trên rào rào rơi xuống, phủ trắng toàn thân hai người chúng ta, nàng ấy còn trông có phần trắng hơn.

Ta nhìn vẻ chật vật của nàng, cuối cùng không màng hình tượng, bật ra tiếng cười: "Ha ha ha ha ha, muội ấy, cái này gọi là trộm gà không thành còn mất nắm gạo nhé."

"Không chơi không chơi nữa! Bích Vân Bích Vu! Mau lại đây phụ em một tay! Đắp người tuyết thôi!" Nàng lắc lắc đầu, lại rung rung tuyết dính trên áo lông chồn, rồi kéo ta đi vào góc chân, nơi tuyết đọng còn nguyên chỉnh nhất.

Chúng ta mỗi người đắp một người tuyết, Tiểu Thời chỉ vào chúng nó, cười khanh khách bảo: "Đây là ta và tỷ tỷ."

Ta nhìn hai người tuyết đứng ở bên nhau, khoé miệng mỉm cười.

Đây là mùa đông vui sướng nhất trong cuộc đời ta.

 

Loading...