Tiểu Thời - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-02-19 12:05:36
Lượt xem: 99

Nhưng mỗi khi ta ra ngoài xem nàng học hành thế nào, nàng vẫn ngồi im dưới đất học lễ nghi.

Có lẽ chỉ thấy ngoan ngoãn được ở vẻ bề ngoài, chung quy ma ma giáo dưỡng vẫn bị nàng làm cho tức đến nỗi không biết bao lần nhắc với mẫu thân rằng bà ấy phải về cung ngay bây giờ.

Ta đã từng trải qua rồi, đương nhiên cũng biết muốn học thành thạo những cái này nào có dễ dàng như vầy.

Nhìn gương mặt héo như cà phơi sương của Tiểu Thời, ta cũng có hơi đau lòng, buổi tối thường xuyên lén lấy thêm cơm cho nàng, lấy thuốc mỡ bôi lên bàn tay sưng đỏ cho nàng, còn kéo Bích Vân qua giúp nàng xoa bóp vai cổ, chân tay.

Vì thế ngày hôm sau lại là một Tiểu Thời sức sống phơi phới, sắc xuân tưng bừng rồi.

Hai tháng sau, cuối cùng ma ma giáo dưỡng cũng không chịu nổi nữa, đánh tiếng từ chức với mẫu thân ta: "Nhị tiểu thư đã học được tám chín phần mười, lão thân không còn gì để dạy tiểu thư nữa, xin phép được cáo lui."

Mẫu thân còn định đưa cho bà ấy một túi tiền thật đầy, nhưng bà ấy đến đầu cũng không ngoảnh lại, vội vàng như chạy trốn nhảy vào xe ngựa nghênh ngang mà đi.

"Tỷ tỷ! Cuối cùng muội cũng được giải phóng rồi!" Tiểu Thời cuối cùng cũng lộ ra nụ cười tươi tắn nhất bấy lâu nay, còn mẫu thân thì buồn đến độ rụng thêm vài cọng tóc.

"Tỷ tỷ cứ yên tâm, ma ma về chắc chắn sẽ cáo trạng với hoàng hậu là ta không thể trở thành thái tử phi được khà khà." Nàng cầm điểm tâm nhét vào trong miệng, hai quai hàm căng phồng lên.

Ta cầm cốc sữa bò đặt trước mặt nàng, có hơi buồn cười hỏi: "Sao muội lại không muốn trở thành thái tử phi đến vậy?"

Nàng nhăn mày nhỏ giọng lầm bầm đáp: "Muội đã thấy thái tử bao giờ đâu, đến hắn tròn hay dẹp còn chẳng biết, tại sao phải gả cho hắn?"

"Hơn nữa tui còn phải về nhà nữa, đợi Chiêu Nguyệt gả cho thái tử xong là tui có thể trở về nhà rồi hi hi."

Câu sau là nàng nói ở trong lòng.

Không biết bao lần ta nghe được nàng nói muốn về nhà, nhưng chỗ này là nhà của nàng rồi mà, không biết nàng ấy muốn về chốn nào nữa.

Theo những gì ta biết, dưỡng phụ dưỡng mẫu của nàng cũng chính là phụ mẫu ruột của ta, lúc trước đã định bán nàng đổi lấy tiền, chuẩn bị cho nhi tử ruột của họ đón dâu.

Hiện giờ hai người đã bị phụ thân bắt bỏ vào đại lao c.h.é.m đầu, còn gã nhi tử kia cũng đã bị sung nô, Tiểu Thời càng không thể quay về đó được.

Ta còn chưa kịp hỏi nàng, vì trong cung truyền tới lời, hoàng hậu nương nương muốn gặp ta và Tiểu Thời.

8

Tôn Chiêu Dương đích thân điều khiển xe ngựa đưa chúng ta vào cung, dọc đường không nói năng gì với ta cả, chỉ là trước khi vào cung có nói một câu: "Cố mà biểu hiện cho tốt."

Có thể tưởng tượng được Tiểu Thời đang chửi mắng sa sả như mưa tát nước, đương nhiên, là ở trong lòng.

Hoàng hậu nương nương vẫn giống hệt như lúc trước, ung dung hoa quý, ôn tồn lễ độ.

"Thần nữ xin được thỉnh an hoàng hậu nương nương, hoàng hậu nương nương vạn phúc."

Ta và Tiểu Thời quỳ xuống hành lễ về phía bà ta, nhưng hình như Tiểu Thời đã quên sạch những gì mình học trong vòng hai tháng, lúc đập đầu m.ô.n.g như sắp vểnh lên tận trời, cơ thể còn run lẩy bà lẩy bẩy.

Hoàng hậu nhìn nàng không khỏi nhíu chặt hàng lông mày.

"Đứng dậy đi, ban ghế ngồi."

"Tạ hoàng hậu nương nương." Ta chậm rãi đứng dậy, đi qua đó cùng với Tiểu Thời rồi ngồi xuống.

"Chiêu Nguyệt, lâu lắm rồi ta mới gặp lại con. Kia là Tiểu Thời đúng không, con mau lại đây để ta nhìn xem nào." Hoàng hậu cười chuyện trò với hai ta, nhìn thì rất bình dị gần gũi, giống một người thiện lương vô cùng.

Đương kim thánh thượng chỉ có duy nhất một người con trai là thái tử, còn lại tất cả là công chúa. Hễ trong cung có nam hài được sinh ra, nếu không phải sinh ra không được bao lâu thì cơ thể yếu đuối không sống nổi, thì có lớn thêm được vài tuổi cũng c.h.ế.t vì đủ thể loại chuyện.

Hoàng hậu lương thiện ư? Có cho tiền ta cũng không tin.

Ta hướng về phía nương nương nhoẻn miệng cười, lại phát giác Tiểu Thời đang thất thần: "Quán quân cung đấu, lợi hải đỉnh của đỉnh, lần đầu thấy quán quân cung đấu sống sờ sờ thế này. À đâu, thái hậu mới là quán quân cung đấu chứ nhỉ..."

Thấy thế ta lập tức mở miệng nhắc nhở nàng, cắt ngang suy nghĩ của Tiểu Thời: "Thần nữ cũng rất nhớ hoàng hậu nương nương. Tiểu Thời, nương nương đang gọi muội qua đó kìa." Ta lặng lẽ không dấu vết đẩy tay Tiểu Thời một cái.

"Ah! Đây đây!" Cuối cùng nàng cũng hồi thần, nhưng bước về phía hoàng hậu với cái dáng đi hết sức quái dị, như thể mỗi một bộ phận trên cơ thể đều đang run lên, run ra run rẩy, bộng dáng muốn nói sợ hãi bao nhiêu thì sợ hãi bấy nhiêu.

Đến trước mặt hoàng hậu nương nương rồi bỗng nhiên chân nàng mềm nhũn, đột nhiên vấp ngã một cái, ngã lăn quay ra đất.

Ta cuống quýt đứng dậy, đi đến bên cạnh Tiểu Thời quỳ xuống: "Nương nương, có lẽ từ sáng đến giờ Tiểu Thời chưa dùng bữa, nên nàng ấy có hơi hoa mắt chóng mặt ạ."

Ánh mắt của hoàng hậu nương nương nhìn về phía Tiểu Thời càng nhuốm vẻ khinh thường, xua xua tay nhàn nhạt đáp: "Nếu hoa mắt chóng mặt, vậy về chỗ ngồi nghỉ đi."

"Vâng." Toàn thân ta ướt đẫm mồ hôi lạnh, cùng Bích Vân đỡ Tiểu Thời đứng dậy quay về chỗ ngồi.

"Hừ, tui đây không cần say rượu ba chén cũng có thể diễn đạt đến mức người người rơi lệ. Cảnh này có là ai nhìn cũng ngỡ là đồ nhà quê không trải sự đời lần đầu gặp quý nhân hén. Cái thằng anh từ trên giời rơi xuống còn bảo mình biểu hiện cho tốt, nằm mơ đê! Cuối cùng cũng có thể thanh thản ngồi im một chỗ làm đồ trang trí rồi."

Ta yên lặng nghe tiếng lòng của Tiểu Thời, bỗng thấy nắm đ.ấ.m cưng cứng rồi.

Thôi lát về chỉnh nàng ấy một trận sau.

Sau đó quả nhiên hoàng hậu không nhắc đến Tiểu Thời nữa, cả buổi chỉ nắm tay ta hỏi han ân cần, còn hỏi ta khăn trùm đầu đã thêu đến đâu rồi.

9

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tieu-thoi/chuong-5.html.]

Từ cung của hoàng hậu đi ra ngoài, chúng ta chạm mặt thái tử.

Nói lại thì cũng phải mấy tháng rồi ta chưa gặp hắn ta, thái tượng trong ấn tượng của ta là người có phong thần tuấn lãng, võ nghệ cao cường, chỉ kém a huynh một chút.

Nhưng lần này gặp lại hắn, lại thấy hốc mắt hắn trũng sâu, vành mắt biến thành màu đen, khuôn mặt hốc hác bất kham, chẳng biết mấy tháng rồi đã làm gì.

Thái tử vuốt cằm, ánh mắt không kiêng nể gì mà đánh giá chúng ta, hệt như đang lựa chọn đồ vật, ngả ngớn mở miệng nói: "Các nàng đã quyết định được ai sẽ là thái tử phi của ta chưa?"

"Oẹ! Tởm vãi!"

"Đây mà là thái tử à? Ngoại trừ thân phận ra, chẳng xứng với Chiêu Nguyệt tý nào! Hệ thống đâu, mày xác định không có nhầm lẫn gì chứ?"

"Nếu đâu mà là thái tử, hình như tao cảm thấy không muốn về cho lắm, thế này có khác gì là đẩy Chiêu Nguyệt vào hố lửa không?"

"Nhưng mà, tao trông có vẻ Chiêu Nguyệt rất muốn gả cho thằng cha này lắm nè."

"Phiền chít đi được!"

Tiểu Thời cúi đầu thật thấp, thấy không rõ nét mặt của nàng, nhưng ta biết đến giờ nàng ấy m.á.u dồn lên não rồi.

Ta nghe những lời của thái tử nói trong lòng cũng khó chịu, nhưng vẫn phải bày gương mặt tươi cười ra với hắn ta: "Chuyện hôn nhân là lệnh của phụ mẫu, lời người mai người mối, nào có phải chuyện mà ta với Tiểu Thời có thể quyết được được, thái tử nói đùa rồi."

"Tiểu Thời ấy à? Nhìn khuôn mặt non nớt xinh đẹp búng ra nước này, không bằng cũng gả vào trong phủ thái tử ta đi."

Hắn ta vươn tay, nâng cằm Tiểu Thời lên, dí sát cái gương mặt vàng khè vào mặt nàng ấy, rồi vừa cười ái muội vừa nói.

Nét mặt Tiểu Thời tràn ngập tức giận, trong mắt tựa như có một bụm lửa sắp phun ra ngoài: "Trời đánh thánh đâm, nhịn nữa nhịn mãi, không thể nhịn nổi! Chết thì c.h.ế.t luôn đi, khéo c.h.ế.t rồi không chừng còn có thể quay về nhà!"

Phát hiện thấy khắc tiếp theo nàng ấy sẽ mở miệng ra "hỏi thăm mười tám đời tổ tông" nhà thái tử, ta vội kéo nàng sang bên cạnh ta, cúi người vái chào thái tử:

"Trong nhà còn có chuyện quan trọng, thần nữ không ôn chuyện với thái tử nữa, phải dẫn Tiểu Thời về nhà trước, mong Thái tử không trách tội."

Nói xong ta kéo Tiểu Thời quay đầu đi thằng, đi về phía trước chưa được bao xa vẫn còn nghe rõ cái giọng điệu tự quyết định kia của thái tử:

"Còn là một bé hạt tiêu dễ nổi nóng ấy chứ, ta thích, miễn cưỡng cho phép nàng ta được làm thiếp đi."

"Mẹ kiếp... Úi!" Tiểu Thời còn chưa kịp nói xong hai chữ đã bị ta bịp kín miệng lại, ôm c.h.ặ.t t.a.y kéo thẳng ra chỗ xe ngựa đang đợi sẵn ở ngoài cung.

10

"Tỷ tỷ! Sao hồi trước tỷ không nói với muội là tên thái tử kia là loại người tồi tệ như thế!" Tiểu Thời sau khi lên xe, mặt còn đỏ rực, xem ra đang giận đến xung thiên đây mà.

"Suỵt!" Ta đưa ngón tay làm thủ thế với nàng, còn chưa về phủ, cũng không thể nói mấy lời như thế với nhà thiên gia được.

Rồi sau đó nhỏ giọng đáp: "Ta cũng không quen bieét gì với thái tử, một năm cũng chẳng gặp nhau quá hai lần, chứ đừng nói là nói chuyện thêm mấy câu."

Nàng trông cứ như c.h.ế.t khiếp đi được: "Đã vậy sao lại có hôn ước?"

"Từ nhỏ trong cung đã định ra rồi."

Tiểu Thời im lặng thật lâu, sau đó ta nghe thấy nàng lầu bầu ở trong lòng: "Mình còn tưởng hai người vừa lòng phải ý nhau, nhưng sao lại có cốt truyện nặng nề thế này, giờ tính làm sao đây?"

"Tiểu Thời, ở trong cung phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, phải bất rằng bất cứ ai cũng có khả năng khiến muội rơi đầu. Nếu lần sau muội còn làm thế này, ta sẽ bảo ma ma giáo dưỡng quay trở về dạy lại muội đó." Ta xụ mặt, vô cùng nghiêm túc nói cho nàng biết.

Nàng uể oải đáp lại: "Dạ biết òi." Sau đó không nói gì nữa, cũng không biết là có nghe vào tai lời ta nói không.

Sau khi hồi phủ, Tiểu Thời nhốt bản thân trong phòng ba ngày.

Ba ngày này nàng ấy suy nghĩ rất nhiều, ta cũng biết rất nhiều chuyện liên quan về nàng.

Ví dụ như Tiểu Thời không phải người ở thế giới này, ví dụ như nàng là sinh viên đại học sắp tốt nghiệp.

Rồi ví dụ như ở thế giới kia nàng cũng có phụ mẫu của riêng mình, còn có một tỷ tỷ và đệ đệ, và bản thân nàng cũng không được yêu thương như tưởng tượng.

Buổi tối ngày thứ ba, ta nghe thấy trong lòng nàng nhắc đi nhắc lại mãi: "Ba mẹ vẫn còn có chị và em trai, chắc sẽ không khổ sở lắm đâu nhỉ."

"Ở đây sau này còn được ăn ngon mặc đẹp, cũng chẳng phải bán mình cho tư bản, phu nhân cho mình rất nhiều rất nhiều tiền và khế đất, nếu họ muốn ta gả chồng thì ta trốn đi thôi. Có vẻ cũng có tệ lắm đâu. Nếu không thì cứ như này tiếp đi."

Truyện được Mâu dịch, xin đừng bê đi đâu, bê là Mâu khóc đấy

Sau đó nàng mang cặp mắt sưng đỏ qua phòng ta, thái độ thay đổi lệch trời lệch đất, cả đêm chỉ biết khuyên ta không việc gì phải gả cho thái tử cả.

Nàng nói: "Thái tử không phải phu quân tốt, không cần phải mang cả cuộc đời mình đi cho hắn."

Nàng nói: "Tỷ tỷ tốt như vậy, xứng đáng với người tốt hơn."

Nàng nói: "Người con gái ấy trước giờ không phải chim tước trong lồng, mà là cánh chim trên biển trời."

Nàng nói: "Ta sinh ra để làm vui lòng chính mình, chứ không phải để hài lòng người khác."

...

Loading...