Tiểu Thời - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-02-19 12:04:27
Lượt xem: 67

Trước nay Tiểu Thời chưa bao giờ phải để bản thân ngồi im tại một chỗ, hôm nay lại làm nũng xin ta đưa nàng ra ngoài chơi, cứ nắm lấy tay áo ta lắc đi lắc lại không ngừng, lắc đến nỗi ta không thể thêu được nữa:

"Tỷ tỷ ơi tỷ tỷ à~ Tỷ tỷ đi cùng với muội đi mà, hôn kỳ còn lâu mới đến mà, khăn trùm đầu của tỷ chắc chắn sẽ thêu xong!"

Ta bất đắc dĩ thở dài: "Đáng lẽ là phải thêu xong rồi, nhưng muội ấy, hôm nay thì đòi chơi mạt chượt, ngày mai lại đòi chơi người sói, thế biết bao giờ ta mới có thì giờ để thêu xong đây?"

Nàng giơ ba ngón tay lên, trịnh trọng như này đúng là lạ, nói: "Muội xin thề! Lần này sau khi chơi xong về nhà, sau này tuyệt đối sẽ không làm phiền đến tỷ tỷ nữa! Để tỷ tỷ của ta an tâm thêu khăn trùm đầu! Nếu không muội... muội sẽ béo lên mười cân!"

Nếu không phải ta nghe thấy tiếng lòng của nàng đang nói: "Mười cân mọn thôi mà, mình béo phát là giảm được chứ gì."

Ta lại tin nàng ấy quá.

Nhưng cuối cùng ta vẫn dẫn nàng ra ngoài cửa, không phải là ta thấy nàng tội nghiệp quá đâu, cũng không phải ta muốn ra ngoài chơi với nàng.

Mà là kim tuyến của ta sắp thêu hết rồi, đúng lúc ra ngoài mua thêm, ta đây cũng nói với chính bản thân mình rồi.

Ngờ đâu lần này ra khỏi nhà, nàng ấy đã cho ta được mở mang tầm mắt.

5

Vừa ra ngoài đường, ta đã lấy nón có lọng che mặt đã chuẩn bị sẵn ở trong xe ngựa đưa cho Tiểu Thời.

Nàng chu môi, chớp mắt ai oán hỏi ta:

"Phải đội cái này ấy ạ?"

《Lúc trước ra khỏi nhà đã phải đeo khẩu trang rồi, xuyên qua đây rồi sao lại đội cái nón che mặt thế này nữa hả?》

《A a a a hổng thích đâu!》

Ta không hiểu cái thứ gọi là khẩu trang trong tiếng lòng của nàng là gì, nhưng vương triều này đúng là cũng không quy định nữ tử ra khỏi nhà phải che mặt.

Là tại ta che mặt từ nhỏ thành quen, nếu nàng ấy đã không thích thì ta sẽ không ép nàng, lắc đầu nói: "Cũng không cần thiết lắm."

Nghe xong những lời này, nàng ngay lập tức vui đến cười rộ lên, lộ hai núm đồng tiền thấp thoáng: "Vậy muội không đội đâu! Đi thôi tỷ tỷ!"

Trên đường có bày vô vàn sạp bán những món đồ thú vị, nàng ấy nhìn đến hoa mắt chóng mặt, còn có rất nhiều sạp bán đồ ăn vặt, vừa thấy đã reo vang: "Cô nương đến nếm thử một miếng đi nào, mứt hoa quả nhà ta ngon nhất chốn kinh kỳ đấy!"

Tiếng rao này ta đã nghe thành quen, biết những này chỉ là lời người buôn bán nói miệng mà thôi, cũng giống như người khác không muốn mua sẽ không chủ động đến nếm thử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tieu-thoi/chuong-3.html.]

Tiểu Thời nhảy chân sáo đến trước quầy hàng, vươn tay, đầy mong chờ nhìn bà chủ quầy hàng: "Ta muốn nếm thử."

Ta nghĩ bụng hẳn nàng ấy muốn mua, bà chủ cũng nghĩ thế.

Bà ta thấy chúng ta ăn mặc phù quý tựa tiểu thư nhà giàu, hiển nhiên mừng ra mặt, hào phóng lấy mấy miếng mứt đặt vào tay Tiểu Thời.

Tiểu Thời đưa vào miệng cắn một miếng, nét mặt trong nháy mắt trở nên không tài nào diễn tả nổi.

Người khác e là không nghe thấy, ta lại nghe được trong lòng nàng đang kêu gào thảm thiết:

"Eo! Ngọt khé cả cổ! Đây mà là ngon nhất chốn kinh kỳ chắc là cửa hàng khác phải đóng cửa rồi! Chịu thật đó!"

Sau đấy ta thấy nàng đưa số mứt còn lại cho Bích Vu đứng đằng sau, rồi ngọt ngào nói với bà chủ một tiếng: "Cảm ơn ạ!"

Xong rất tự nhiên quay người sang quầy hàng khác.

Bà chủ hàng có lẽ chưa bao giờ gặp phải khách hàng nào như này, sững sờ mất một lúc mới chửi với theo bóng lưng của Tiểu Thời:

"Không mua thì cô thử cái gì mà thử hả!" Bà ta còn tưởng câu được một con cá sộp, ai dè lại bị chơi cho một vố.

Ta cũng sững sờ ngay tại chỗ, đần người ra trước một loạt hành động như kia của Tiểu Thời, ngay lúc này, còn cảm thấy mình may mà có đội nón che mặt chứ không thì.

Truyện được Mâu dịch, xin đừng bê đi đâu, bê là Mâu khóc đấy

Vì thấy ngượng quá, nên ta vẫn bảo Bích Vân đi mua chút mứt hoa quả.

Nhưng hành vi này lại bị Tiểu Thời lên án là "vung tiền như rác", cứ trách ta mãi.

"Tỷ tỷ! Tỷ đừng thấy xấu hổ, chúng ta cũng có cố ý đi lừa miếng mứt hoa quả của bà ta đâu, là bà ta mời chúng ta thử mà, nếu mứt nhà bà ta ngon thật, đương nhiên là có thể mua rồi."

"Chính là mứt hoa quả nhà này khó ăn c.h.ế.t đi được! Sao lại phải mua cơ chứ! Mua về cũng có ăn được đâu, chỉ tổ phí tiền!"

Nàng ấy nói hay lắm, có đạo lý lắm, ta cũng có thêm kiến thức nữa, nhưng ta tự vấn chính bản thân mình, thấy mình không thể nào sảng khoái được như nàng.

Đi dạo với Tiểu Thời một lúc lâu, mãi cho đến khi đám thị vệ, tỳ nữ không còn tay để ôm thêm đồ rồi mà nàng vẫn chưa có ý định ngơi chân bước.

Ta nhìn sắc trời, thấy thái dương sắp xuống núi, vội vàng giữ nàng ấy lại:

"Tiểu Thời, chúng ta đi phàn lâu ăn cơm đã, tỷ tỷ có hơi đói bụng rồi."

Trong lúc đi theo tiểu nhị lên lầu hai, chúng ta trùng hợp đụng mặt một người ngoài ý muốn, ấy là Tôn Chiêu Dương.

Ta kéo Tiểu Thời lại cúi người hành lễ với hắn: "A huynh."

Loading...