Tiểu Thời - Chương 2
Cập nhật lúc: 2025-02-19 12:03:47
Lượt xem: 95
3
Cứ như thế,
Tiểu Thời ở lại trong viện của ta.
Mỗi ngày trôi qua cũng chẳng thay đổi nhiều nhặn gì, ngoại trừ hàng ngày chỉ có mình ta có thể nghe được tiếng khóc la của Tiểu Thời, thường xuyên bị nàng doạ cho giật b.ắ.n cả mình.
"Điện thoại ơi! Điện thoại ời! Điện thoại ới ời! Chán quá đi chán quá đi á á á á!"
"Muốn lướt douyin! Muốn xem tiểu thuyết! Muốn chơi trò chơi!"
"Hu hu hu hu sao cứ nhất thiết là tui thế?!"
"Còn không bằng trả tui về cho tui viết luận văn!"
Ta không biết nàng đang nói cái gì, cũng chưa từng qua đó hỏi nàng, vẫn như trước nhốt bản thân ở trong phòng thêu khăn trùm đầu đỏ thắm cả ngày.
Mà nàng nào có chịu ngồi im, cứ chạy vào trong phòng tìm ta nói chuyện phiếm, nhìn khăn trùm trùm đầu của ta, khuôn mặt nhỏ ngẩng lên ríu rít:
"Tỷ tỷ ơi, tỷ tỷ sắp thành thân rồi sao?"
Kim thêu trong tay ta hơi dừng lại, ngước đầu lên nhìn về phía nàng, trong cặp mắt của nàng chỉ có tò mò.
Thấy ta không đáp lại, Tiểu Thời bỗng che miệng mình lại, hối lỗi nói:
"Xin lỗi tỷ, có phải không được hỏi không ạ? Muội không cố ý đâu ạ."
Phụ mẫu dường như vẫn chưa nhắc chuyện hôn ước này cho nàng ấy biết, ta lắc đầu, cố ý hỏi thử nàng:
"Muội có biết đích nữ nhà tướng phủ từ nhỏ có hôn phối với thái tử không, hôn kỳ định vào ngày mười bốn tháng tám năm nay?"
Nàng vừa nghe hai chữ "thái tử", sắc mặt quả nhiên trở nên kỳ quái.
Ta lại nghe được vài lời chưa bao giờ được nàng nhắc đến trong lòng.
"Hệ thống?"
"Nhiệm vụ là giúp Tôn Chiêu Nguyệt được gả vào Đông cung á?"
"Xời quá là đơn giản với! Họ có hôn ước rồi mà ha ha ha khặc khặc!"
"Có thể về nhà rồi!"
Còn chưa hiểu lời này của nàng là có ý gì, đã thấy nàng hưng phấn nhào về phía ta:
"Ban đầu muội không biết, nhưng giờ đã biết rồi!"
"Tỷ tỷ nhật định phải sống một cuộc sống tốt đẹp với thái tử, vĩnh kết đồng tâm, bạch đầu giai lão, cử án tề mê, động phòng hoa chúc, sớm sinh quý tử..."
Nghe nàng nói càng lúc càng đưa lời đi xa quá, ta vội vàng bỏ việc đang dở trên tay xuống, cuống quýt bịt miệng nàng lại, mặt đỏ ửng tựa giáng mây chiều:
"Muội đừng nói nữa!"
Nàng "ưm ưm" hai tiếng, mở to cặp mắt tròn xoe ra ý muội sẽ không nói nữa, bấy giờ ta mới bỏ tay ra.
Tuy nhiên đã nghe thấy trong lòng nàng tiếp tục nói: "Một năm sinh hai, hai năm sinh ba, con cháu đầy nhà!"
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tieu-thoi/chuong-2.html.]
Người muội muội này hình như chẳng có tý tinh ý gì hết.
Ta lấy tay làm quạt khẽ phẩy gió, muốn xua sắc đỏ trên gương mặt mình bay đi: "Theo lý mà nói thì muội mới là đích nữ chân chính của tướng phủ, chẳng lẽ muội không muốn gả cho thái tử ư?"
Người ấy là thái tử, nếu không có biến cố gì xảy ra, đợi đến khi bệ hạ trăm tuổi, hắn sẽ trở thành tân hoàng, thái tử phi sẽ trở thành hoàng hậu, có thể nói là nữ tử tôn quý nhất thiên hạ.
Tiểu Thời lại bác bỏ như d.a.o c.h.é.m cột, đầu lắc còn nhanh hơn là trống bỏi: "Không muốn, không muốn tý nào. Chỉ có tỷ tỷ mới có thể trở thành thái tử phi thôi."
Đổi thành người khác nói mấy câu này, chắc chắn ta sẽ không tin, có điều.
Nàng là Tiểu Thời, ta có thể nghe được tiếng lòng của nàng.
"Tại sao đến tận mười bốn tháng tám mới được cưới, lâu thế?"
"Sao hôn kỳ của họ không phải là ngày mai luôn nhỉ, để Chiêu Nguyệt mai được gả qua đó ngay và luôn."
"Cưới ngay lập tức cho toai!"
...
Hình như nàng đúng là không có tham muốn gì với cái chức thái tử phi này thật.
4
Biết Tiểu Thời không có ý với thái tử, lòng ta thả lỏng hơn nhiều, cũng làm quen được với cái việc thỉnh thoảng nàng ấy sẽ "tru lên" ở trong lòng.
Nàng cũng thường xuyên chạy qua đây tìm ta tán dóc, nhưng cuộc sống hàng ngày của ta đúng là khô khan chán ngắt, cả ngày chỉ biết thêu khăn trùm đầu.
Nàng vẫn cứ thích ở bên cạnh làm bạn với ta, rồi lôi kéo Bích Vân, Bích Vu và các tỳ nữ xung quanh chơi trò chơi với nàng. Cái trò đấy hình như được gọi mà mạt chược, nàng tìm thợ mộc làm mấy ngày mới xong.
Tiền tiêu vặt của Bích Vân sắp bị nàng vặt hết sạch rồi.
Dần dần chính ta cũng bị khơi dậy hứng thú, thỉnh thoảng sẽ chơi vài ván với các nàng.
Rồi giúp Bích Vân lùa tiền tiêu vặt thắng trở lại cho em ấy.
Chỉ cần ta lên sàn, Tiểu Thời có đánh cũng không thắng nổi. Trông cái vẻ rầu rĩ bĩu môi đẩu mỏ của nàng, ta cảm thấy cực kỳ thú vị.
Không phải ta muốn ăn gian đâu, là trùng hợp nghe thấy tiếng lòng của nàng mà thôi.
Về sau thấy nàng thua thảm quá, ta bắt đầu mớn bài cho nàng, mỗi lần mớn là nàng ấy sẽ thắng một lượt.
Nàng còn vui vẻ ôm chầm lấy ta, lúc kích động còn hôn ta chùn chụt mấy cái:
"Tỷ tỷ của ta, tỷ đúng là thần bài! Sao tỷ biết muội sẽ ù lượt này chứ! Muội yêu tỷ quá đi mất ha ha ha!"
Ban đầu ta đúng là không quen, sau rồi cũng thành tự nhiên lấy khăn ra lau mặt, rồi dạy nàng rằng cử chỉ không được ngả ngán như vậy, phải giống tiểu thư khuê các mới được.
Ngoài mặt thì tỏ ra vẻ ghét bỏ, nhưng trong lòng lại rất vui.
Từ lúc Tiểu Thời đến đây, ta mới phát hiện hoá ra trên đời này không chỉ có "nữ giới" và "nội huấn", cũng không chỉ có mỗi cầm kỳ thi hoạ và nữ công, mà còn có rất nhiều thứ thú vị khác đáng để tìm tòi nghiên cứu.
Bích Vân cũng nói: "Cuối cùng tiểu thư cũng giống người thường hơn rồi."
Ta hỏi em ấy có ý gì, em ấy nói lúc trước ta hoàn mỹ quá, hoàn mỹ tựa như một con dối giả làm người, tóm lại không đủ sống động.
Ta cúi đầu, như đang suy tư gì đó.
Truyện được Mâu dịch, xin đừng bê đi đâu, bê là Mâu khóc đấy
...