Tiểu Thời - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-02-19 12:03:09
Lượt xem: 124

Ta là đích nữ nhà tướng phủ, từ nhỏ ta đã được nuôi dưỡng để trở thành Thái tử phi.

Dung mạo đoan trang, tri thư đạt lễ vẹn toàn, cầm kỳ thi hoạ vạn sự tinh thông.

Nhưng phụ thân đột nhiên dẫn về một cô nương có tuổi tác xấp xỉ ta, tên nàng là Tiểu Thời.

Nói với ta rằng nàng ấy mới là thiên kim thực sự của tướng phủ.

Ta sợ nàng sẽ cướp đi vị trí thái tử phi của mình, cũng từng có suy nghĩ hay là lén trừ khử nàng ấy đi cho xong.

Nhưng ta cũng phát hiện hình như bản thân mình có thể nghe được tiếng lòng của nàng.

Nàng ấy nói:

"Nguời đâu mà tốt thế không biết!"

1

Lúc phụ thân vừa mới dẫn Tiểu Thời bước vào phủ, ta đang cắm cúi thêu khăn trùm đầu đỏ thắm của mình.

Tú công của ta cực kỳ tốt, hoa văn long phượng vờn mây trên khăn trùm đầu từng đường nét sống động như thật. Nhưng lúc thêu đến chữ "hỉ", kim bỗng chệch hướng đ.â.m thủng ngón tay ta.

Bởi vì đột nhiên có một tiếng quái lạ dội thẳng vào màng nhĩ ta: "Tạm biệt mẹ yêu dấu của con ơi, đêm nay con phải xa nhà rồi ố ồ ô~"

"Tiểu thư ơi!" Bích Vân đang đứng bên cạnh cất cao giọng kinh hãi.

Ta hơi nhíu nhẹ hàng lông mày, từ đầu ngón tay truyền đến cảm giác đau đớn, nghiêng về phía nàng nói: "Không sao, nhưng em có nghe thấy âm thanh quái lạ gì không?"

"Dạ? Không có ạ."

"Có lẽ là ảo giác của ta rồi." Ta khẽ lắc đầu, rồi cúi đầu xuống, tiện tay ném khăn trùm đầu qua một bên.

Khăn trùm đầu nếu bị m.á.u dây bẩn, thì không thể nào dùng được tiếp.

Đành phải tốn thêm chút thì giờ để thêu lại một cái khăn mới thôi, còn chẳng biết liệu có còn đuổi kịp để dùng không.

Đầu ta thấy hơi nhưng nhức, suy cho cùng hôn sự của ta và thái tử chỉ còn lại chưa đầy nửa năm nữa thôi.

Lúc này bỗng phụ thân và mẫu thân dẫn theo một thiếu nữ đi vào trong viện của ta.

Khoé mắt mẫu thân hơi ửng đỏ, tựa như vừa mới khóc xong, bà ấy kéo tay thiếu nữ qua giới thiệu với ta:

"Chiêu Nguyệt, con bé tên là Tiểu Thời, là m.á.u mủ của ta và phụ thân con. Con hãy gọi con bé là muội muội nhé."

Ta hơi sững sờ, ánh mắt không khỏi chuyển đến trên người thiếu nữ kia.

Mắt hạnh mũi ngọc, đúng là giống y hệt phụ mẫu.

Nhưng hai người có thêm một đứa con gái lớn chừng này từ lúc nào, sao ta lại không biết?

Ta nghi hoặc nhìn về phía mẫu thân, bà ấy không nỡ nhìn thẳng vào ta, ánh mắt rời đi chỗ khác, thấp giọng tỉ tê:

"Chiêu Nguyệt à, con bé bằng tuổi với con đó."

"Nhưng con yên tâm, con vẫn là nữ nhi của phụ mẫu, việc này vĩnh viễn không bao giờ thay đổi."

Đã nghe thế rồi, ta còn gì mà không hiểu được nữa.

Ta khống chế cảm xúc gần như sụp đổ của bản thân, giữ bình tĩnh hỏi mẫu thân: "Vậy còn bên thái tử thì sao ạ?"

Tình cảm hơn mười năm, ta dám khẳng định phụ mẫu sẽ không đuổi ta ra khỏi phủ, nhưng vị trí thái tử phi, chính ta cũng không nắm chắc có thể giữ vững được tiếp.

Không phải ta tham lam, mà từ khi ta nhớ được mọi chuyện cho đến giờ, vẫn cố gắng không ngừng nghỉ để có đủ tư cách ngồi lên vị trí thái tử phi. Nhưng hiện giờ nhìn cục diện này, e rằng cố gắng mấy năm nay của ta chẳng khác gì một trò hề.

Quả nhiên, sắc mặt của phụ thân biến đổi, thằng thừng cắt ngang lời ta:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tieu-thoi/chuong-1.html.]

"Chuyện này không cần phải bàn lại nữa, không cần các con phải quan tâm, trước hết con cứ làm quen với muội muội của con đi đã."

Lòng ta hạ xuống đáy, miễn cưỡng vẽ một nụ cười đi đến trước mặt Tiểu Thời, kéo tay của nàng: "Muội muội của ta."

Ai ngờ vừa mới chạm vào tay nàng thôi, một giọng nói rõ ràng lại truyền đến bên tai:

"Ngao ồ ngao ồ ngao ồ ngáo, chồi ôi tui xuyên không rồi bà con ơi nè, ủa sao lại xuyên vào truyện thiên kim thật giả thế này???"

"Ối c.h.ế.t mịa rồi chị ấy sắp khóc rồi kìa, làm sao bây giờ éc o éc, đáng thương chít mất thôi, chị đẹp ơi hãy lao vào vòng tay êm ái của iem mà khóc nè."

"Em cũng có muốn đến đây đâu, hức hức hức, em cũng đáng thương lắm moà, em cũng muốn khóc quá đi thôi."

Truyện được Mâu dịch, xin đừng bê đi đâu, bê là Mâu khóc đấy

?

2

Ta có hơi kinh ngạc, thiếu nữ trước mặt này cũng có mở miệng, mấp môi đâu, thế tiếng đó là do ai phát ra?

Tiếp theo ta nhìn thấy Tiểu Thời mở miệng, ngoan ngoãn hiền lành đáp: "Dạ tỷ tỷ."

Lần này thì đúng là giọng của nàng ấy thật rồi, giống hệt với cái giọng ban nãy ta vừa nghe dứt.

Ta nhìn nàng chằm chằm không chớp mắt, muốn xác nhận lại thêm một chút.

Cảm xúc của nàng ấy đúng là có hơi hạ xuống thật, đầu thì cúi gằm, như đang ngắm nghía bàn tay của ta.

Rồi sau đó ta cảm nhận được nàng ấy rón ra rón rén nắn vuốt bàn tay ta một cái, tiếp theo đó lại một tràng âm thanh lung tung lộn xộn nữa vọng đến:

"Chùi ui tay chị ý mềm thế không biết, còn trắng muốt nữa này."

"Dùng mỹ phẩm dưỡng da gì đoá ạ, cho xin đường link được không dạ."

"Huhuhuhu, ơ nhưng không được, có điện thoại đâu mà xin link!"

"Lạy ông trời ơi, không có điện thoại! Ngài bảo tôi sống thế quái nào đâu hả giời huhuhuhu..."

Ừm... Nghe không hiểu gì cả.

Nhưng ta có thể khẳng định chắc chắn rằng, ta có thể nghe được tiếng lòng của Tiểu Thời.

Biết rõ được lý do xong, ta liền buông tay nàng ấy ra, nhưng vừa mới khẽ buông một cái, tiếng lòng của nàng ấy lại còn càng ồn ào hơn:

"Sao chị ấy lại buông tay mình ra rồi, chả nhẽ chị ấy thấy ghét mình rồi đúng không!?"

"A a a a a, em thề em chưa làm cái gì hết mừ!"

"CHỜI! ƠI! LÀNG! ƠI! CON! ĐÁNG! THƯƠNG! QUÁ! ĐI! MẤT! THÔIIIIIIII!"

Mấy chữ cuối thì đúng là đinh tai nhức óc thật, ta không nhịn nổi xoa xoa huyệt sau lỗ tai, cũng không nắm lại tay nàng ấy nữa.

Thấy hai chúng ta làm quen với nhau xong, phụ thân mở miệng, bảo Tiểu Thời dọn vào sống trong Tê Vân Uyền còn trống ở phủ.

Nhưng ta không muốn nàng ấy qua đó ở.

Nàng mang lại uy h.i.ế.p với ta, ta phải giữ nàng ở gần bên cạnh mình, như vậy thì mới quản nàng chặt được.

Nếu quản không nổi, vậy thì g.i.ế.t luôn cũng chẳng sao.

Vì thế ta mới ngỏ ý để Tiểu Thời ở lại trong viện của ta: "Phụ thân, mẫu thân, Tiểu Thời còn lạ nước lạ cái, chi bằng để muội ấy ở cùng với con, con cũng có thể quan tâm nàng ấy nhiều hơn."

Mẫu thân nghe xong rất vui mừng, bà ấy như thể rất mong hai tỷ muội ta có thể hoà thuận ở với nhau, vội vàng đáp: "Được, được chứ! Nhưng phải hỏi ý kiến của Tiểu Thời xem thế nào trước đã!"

Ta nhìn về phía nàng, chỉ thấy nàng cười gật đầu đồng ý, còn thầm nghĩ: "Người đâu mà vừa đẹp lại còn tốt bụng thế không biết."

Nhìn cặp mắt sáng trong ngây thơ của nàng, còn cả nụ cười ngốc nghếch kia nữa, lại thình lình nghe được lời này, lòng ta bất giác có hơi hổ thẹn.

Loading...