Tiểu Thái Giám Của Bạo Quân - Chương 66

Cập nhật lúc: 2026-03-19 01:28:10
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay quả thực quá nhiều chuyện vượt xa lẽ thường, Thiên Nghiêu cảm thấy đầu óc sắp nghĩ thông suốt nổi nữa.

Kỳ Ngạn dường như cũng nhận , bèn hỏi nghỉ ngơi .

Thiên Nghiêu liền gật đầu, định bụng trở về. dậy, mới sực nhớ bây giờ là đêm khuya, cửa cung sớm đóng chặt, thể ngoài nữa.

Vì thế, đành sang hỏi Kỳ Ngạn: “Bệ hạ, đêm nay thần nghỉ ạ?”

Kỳ Ngạn xong, trầm ngâm giây lát đáp: “Trẫm sẽ sai cung nhân thu dọn một gian phòng cho ngươi.”

Thiên Nghiêu gật đầu. Song, mới dậy nữa thì Kỳ Ngạn khẽ kêu lên.

“Bệ hạ, ?” Thiên Nghiêu vội dừng bước, lo lắng hỏi.

Chỉ thấy Kỳ Ngạn khẽ vẫy tay, sắc mặt tái nhợt, ho khan ngừng.

Thấy thế, Thiên Nghiêu vội rót một chén nóng, đỡ uống cạn.

Trông Kỳ Ngạn lúc mới khá hơn một chút.

“Có cần gọi thái y ạ?” Thiên Nghiêu vẫn còn lo lắng.

“Không cần.” Kỳ Ngạn đặt chén xuống, “Chỉ là thấy trong khó chịu.”

“Người khó chịu ở ?” Thiên Nghiêu vội hỏi.

Liền thấy Kỳ Ngạn đưa tay ôm lấy ngực.

Thiên Nghiêu thoáng nghĩ n.g.ự.c thương chiến trường , bèn cẩn thận vén áo trong của lên xem thử, nhưng chẳng thấy vết thương nào.

Lẽ nào là nội thương?

Thiên Nghiêu đang lo lắng thì ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Kỳ Ngạn đang cúi xuống , trong mắt thấp thoáng ý .

“Kỳ lạ thật, ngươi đến gần, trẫm liền thấy dễ chịu hơn .”

Thiên Nghiêu: “…”

Hắn ngay nên ảo tưởng gì về Kỳ Ngạn, hoàng đế ch.ó má vẫn hoàng đế ch.ó má. Hắn tức thì dậy định bỏ , nhưng cử động, cổ tay giữ chặt.

Thiên Nghiêu đầu , thấy Kỳ Ngạn đang nắm lấy cổ tay , yếu ớt : “Thiên Nghiêu, trẫm khó chịu.”

“Lại giở trò…”

Thiên Nghiêu bảo đừng giả vờ nữa, nhưng kịp mở miệng thấy Kỳ Ngạn cúi đầu ho thêm hai tiếng, dáng vẻ như đang bệnh nặng thật sự.

Thấy , lòng Thiên Nghiêu mềm nhũn. Hắn đành xuống nữa: “Vậy đêm nay thần ở đây chăm sóc bệ hạ.”

“Sao thể , sức khỏe ngươi , thức khuya sẽ hại .” Kỳ Ngạn đoạn, nhích sang bên, “Giường của trẫm đủ rộng, ngủ hai vẫn dư dả.”

Thiên Nghiêu: “…”

thấu ý đồ của , nhưng Kỳ Ngạn quả thực là cao thủ ăn vạ. Bởi , cuối cùng Thiên Nghiêu cũng hiểu mơ màng hồ đồ mà ngủ giường .

Đương nhiên, là hai đắp hai chiếc chăn riêng biệt.

Dẫu , Kỳ Ngạn thấy mãn nguyện, tinh thần phấn chấn chẳng giống bệnh chút nào, hồi lâu vẫn ngủ .

Thiên Nghiêu cũng ngủ. Hắn vẫn đang nghĩ về chuyện Kỳ Ngạn thể suy nghĩ của khác. Chuyện thực sự quá đỗi kỳ lạ, quả là thứ chỉ thể xuất hiện trong tiểu thuyết. Bởi , Thiên Nghiêu vô cùng tò mò về năng lực , thậm chí còn tưởng tượng nếu nó thì sẽ là một chuyện vui sướng đến nhường nào.

Nghĩ đến đây, Thiên Nghiêu nhịn sang hỏi Kỳ Ngạn năng lực cảm giác .

Hắn vốn tưởng Kỳ Ngạn chắc chắn sẽ tuyệt.

Nào ngờ, đột nhiên im lặng, một lúc lâu mới đáp lời: “Cũng chẳng .”

“Vì ?” Thiên Nghiêu thiếu chút nữa bật dậy. Con ai chẳng hiếu kỳ, ai mà khác đang nghĩ gì trong lòng?

ngờ, câu trả lời của Kỳ Ngạn là: “Bởi vì phần lớn đều là những ý nghĩ dơ bẩn.”

Thiên Nghiêu sửng sốt một chút, ngay đó lòng tò mò bùng lên, là những chuyện như tưởng tượng ? Giống như mấy chuyện bí mật thâm cung đầy kịch tính từng xem .

Vì thế, kìm hỏi: “Đều là những chuyện gì ?”

Kỳ Ngạn thấy tò mò đến thế, cũng giấu giếm, bắt đầu kể: “Thực cũng gì đặc biệt, đơn giản là ngoài mặt thì tươi chào đón, trong lòng nghĩ: Sao ngươi còn c.h.ế.t ?”

Thiên Nghiêu vốn tưởng là bí văn cung đình gì, ngờ là những chuyện , mới một điều thấy chịu nổi, vội : “Thôi, đừng kể nữa.”

“Được.” Kỳ Ngạn lập tức đáp lời.

Sự tò mò và hứng thú ban đầu của Thiên Nghiêu vì một câu của Kỳ Ngạn mà tắt ngấm. Hắn chợt nghĩ, ngay cả kể cũng chịu nổi, mà Kỳ Ngạn những lời lẽ như , thảo nào phần lớn đều là ý nghĩ dơ bẩn.

Nghĩ đến đây, chút tò mò về thuật tâm của Thiên Nghiêu cũng nhạt , còn hưng phấn như lúc nãy nữa. Cơn buồn ngủ lập tức ập đến.

Hắn bèn nhắm mắt định ngủ, nhưng ngay lúc sắp , bên cạnh đột nhiên lên tiếng hỏi: “Có thể nắm tay ?”

xa cách hồi lâu, Thiên Nghiêu vẫn nhớ đây là thói quen khi ngủ của Kỳ Ngạn. Tay luôn lạnh, nên lúc ngủ thường thích nắm lấy tay .

Quả nhiên, Thiên Nghiêu đưa tay qua cảm nhận lạnh nhàn nhạt khi nắm lấy. Tay Kỳ Ngạn vẫn lạnh như .

Rõ ràng buồn ngủ rũ , nhưng hiểu Thiên Nghiêu chẳng thể nào ngủ .

Vừa nhắm mắt, trong đầu hiện lên những lời Diệp Trường Sinh từng kể về chuyện Kỳ Ngạn làm con tin ở Bắc Sóc.

Hắn từng ở Bắc Sóc ba năm, dĩ nhiên mùa đông nơi đó lạnh đến mức nào.

Bởi , thể tưởng tượng cảm giác trói ở bên ngoài cả một ngày là thế nào. Hơn nữa, tính theo thời gian, lúc đó Kỳ Ngạn cũng chỉ mới mười ba, mười bốn tuổi.

Có lẽ vì khi quen Kỳ Ngạn, y là vị đế vương nắm trọn quyền hành, trong ấn tượng của Thiên Nghiêu luôn là hiện của sức mạnh và quyền lực. Bởi , dù những chuyện cũ đó, cũng thể nào liên hệ thiếu niên trong những câu chuyện với Kỳ Ngạn bây giờ.

Chỉ lòng bàn tay lạnh lẽo bao năm đổi của y là còn sót chút dấu tích xưa cũ.

“Sao còn ngủ? Không mệt ?” Kỳ Ngạn hỏi, mân mê ngón tay như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tieu-thai-giam-cua-bao-quan/chuong-66.html.]

Thiên Nghiêu luôn cảm thấy Kỳ Ngạn đặc biệt yêu thích một vài bộ phận , ví như cổ, ví như ngón tay.

Tuy hiểu vì , nhưng Thiên Nghiêu cũng ghét cảm giác , nên dứt khoát mặc kệ nghịch.

“Bệ hạ…”

“Ngươi thể gọi tên trẫm.” Thiên Nghiêu mở miệng Kỳ Ngạn ngắt lời.

Nếu là , Thiên Nghiêu dĩ nhiên dám, nhưng bây giờ Kỳ Ngạn bày tỏ quá nhiều thành ý, cuối cùng cũng chút tự tin.

Vì thế, lấy hết can đảm gọi: “Kỳ Ngạn.”

“Ừ.” Kỳ Ngạn lập tức đáp lời.

“Kỳ Viễn Quy.”

“Ừ.”

“Vì lấy tự là Viễn Quy?” Gọi đến đây, Thiên Nghiêu bỗng chút tò mò.

Lời dứt, cảm nhận bàn tay Kỳ Ngạn đang mân mê ngón tay bỗng khựng .

Thiên Nghiêu mơ hồ cảm thấy hình như hỏi sai, nhưng rút kịp nữa .

“Nếu trả lời thì thôi ạ.” Thiên Nghiêu vội thêm.

Kỳ Ngạn lắc đầu: “Không tiện trả lời. Năm trẫm mười tuổi đưa sang Bắc Sóc làm con tin, lẽ chuyến khó mà trở về, nên tiên đế lấy tự cho trẫm từ . Người hy vọng con của sẽ ngày trở về từ phương xa.”

Kỳ Ngạn , dường như nhớ điều gì, bất giác dựa sát hơn một chút, hiếm khi tỏ yếu đuối: “Trẫm thích Bắc Sóc, nơi đó lạnh lắm.”

Thiên Nghiêu dĩ nhiên hiểu nguyên nhân cảm thấy lạnh, bởi do dự một chút, cuối cùng vẫn xoay ôm lấy .

Kỳ Ngạn vì hành động của khỏi sững sờ, đó cũng ôm chặt lấy .

“Ngươi qua những chuyện đó của trẫm ?” Kỳ Ngạn dường như cảm nhận điều gì, vùi đầu cổ Thiên Nghiêu hỏi.

Thiên Nghiêu thể giấu Kỳ Ngạn, nên đành thành thật trả lời: “Có qua một ít.”

Thiên Nghiêu vốn tưởng Kỳ Ngạn sẽ kể thêm vài chuyện khiến đau lòng, nhưng ngờ câu tiếp theo của là: “Thật cũng t.h.ả.m đến thế.”

“Vậy ?”

“Ừ, trẫm dù cũng là hoàng t.ử Nam Yên.”

Thiên Nghiêu cũng vạch trần, chỉ đáp: “Coi như bọn họ điều.”

“Phải.” Kỳ Ngạn cũng theo, “Coi như bọn họ điều.”

Thiên Nghiêu vốn chỉ cung dò la chút tin tức về Kỳ Ngạn, cuối cùng hiểu thành chăm sóc , mà còn chăm sóc liên tiếp nhiều ngày.

Mãi đến khi bệnh tình Kỳ Ngạn khá hơn một chút, mới rời khỏi hoàng cung.

Ngày xuất cung, Kỳ Ngạn rõ ràng nỡ, nhưng cuối cùng vẫn ngăn cản, chỉ kiên quyết mặc chỉnh tề y phục, lên thành lầu dõi theo.

Thiên Nghiêu từ lúc lên xe ngựa vén rèm phía , bóng dáng Kỳ Ngạn cách ngày một xa, cho đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ, biến mất hẳn.

Lúc Thiên Nghiêu mới buông rèm xuống.

Không hiểu vì , rõ ràng mới qua mấy ngày, nhưng rời hoàng cung còn cảm giác nhẹ nhõm như nữa.

Xe ngựa lắc lư, đưa trở về Thiên gia.

Tên gã sai vặt gác cổng thấy xe ngựa nhà lập tức vui mừng hớn hở chạy đón.

Thiên Nghiêu thấy tươi như , khỏi chút tò mò: “Có chuyện gì mà vui thế?”

“Tôn thiếu gia, ngài cứ trong xem là ngay ạ.”

Thiên Nghiêu khơi gợi sự tò mò, cũng dừng lâu, cất bước .

Vừa bước trong viện, liền thấy quản gia đang ở kho chỉ huy đám hạ nhân khuân thứ gì đó bên trong.

Quản gia thấy trở về, vội vàng đón : “Tôn thiếu gia, ngài về.”

“Đây là đang khuân gì ?” Thiên Nghiêu những chiếc rương , chút tò mò.

Liền quản gia mặt mày vui mừng : “Chẳng hiểu vì , hôm qua trong cung đột nhiên đến đưa vô vàng bạc ngọc khí, tặng suốt cả một ngày, chất đầy cả sân viện. Lão dẫn đám hạ nhân thu dọn cả đêm mới tạm thu hết kho .”

“Cái gì?” Thiên Nghiêu đến đây vô cùng kinh ngạc, “Đều tặng những gì?”

“Không danh sách, nhưng lão sơ qua, riêng hoàng kim hai ba trăm cân, bạc thì càng đến hơn vạn lượng, còn các loại vàng bạc ngọc khí khác thì nhiều đếm xuể.”

Thiên Nghiêu càng thêm mờ mịt: “Vậy trong cung nguyên nhân đưa những thứ tới ?”

“Không , chỉ là bệ hạ tự căn dặn mang tới, nên chúng nô tài cũng dám nhận.”

Thiên Nghiêu là Kỳ Ngạn đưa tới, nhưng đột nhiên tặng lễ lớn như , hẳn lý do chứ.

Nghĩ đến đây, Thiên Nghiêu chỉ lập tức chạy về hoàng cung hỏi rốt cuộc làm gì.

cũng mới từ hoàng cung , nên cuối cùng vẫn , chỉ提 bút một lá thư cho Kỳ Ngạn, hỏi rốt cuộc là ý gì.

Lần Kỳ Ngạn hồi âm nhanh.

Đừng kinh hoảng, đó là sính lễ trẫm chuẩn từ lâu để cưới Hoàng hậu.

Thiên Nghiêu thấy hai chữ “sính lễ” chỉ xông thẳng hoàng cung chất vấn Kỳ Ngạn, ai đồng ý làm Hoàng hậu của hạ sính lễ ?

Kỳ Ngạn dường như đoán suy nghĩ của , câu tiếp theo là:

Hoàng cung chút chứa hết, nên đành tạm để ở nhà khanh khanh.

Nếu bây giờ nhận cũng , thể để đó mãi cho đến ngày khanh khanh đồng ý nhận.

Loading...