Tiểu Thái Giám Của Bạo Quân - Chương 55
Cập nhật lúc: 2026-03-19 01:27:55
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch đại nương là nóng tính, cùng ngày liền chạy qua chạy giữa thôn họ và thôn bên cạnh, đó định thời gian xem mắt ngày hôm .
Thiên Nghiêu tin, nội tâm tan nát.
Nếu là , y thế nào cũng dám tin mới hai mươi ba tuổi ép con đường xem mắt, hơn nữa đối tượng xem mắt còn là một nam nhân.
việc đến nước , cũng chỉ thể căng da đầu tiếp tục.
khi gặp mặt, Thiên Nghiêu quyết định, bất kể đối phương thế nào, y đều sẽ đồng ý.
Dù y cũng thật sự thích đàn ông, y chỉ là...
Thôi, dù cũng sẽ đồng ý.
Huống chi y cũng dám đồng ý. Dù y từng là nam sủng của Kỳ Ngạn.
Tính chiếm hữu của đàn ông y là , huống chi Kỳ Ngạn còn là hoàng đế.
Tuy đồng ý thả y tự do, nhưng ai nếu y thật sự ở bên khác , đột nhiên nổi điên bắt y về hoàng cung .
Bởi Thiên Nghiêu ngay từ đầu quyết định sẽ từ chối.
ngày hôm vẫn dậy thật sớm, bắt đầu chuẩn .
Tiểu Mạch T.ử đối với việc tỏ kinh ngạc, ngẩng đầu trời: "Ca ca, còn tưởng mặt trời mọc đằng tây. Huynh hôm nay dậy sớm thế?"
Thiên Nghiêu chút buồn ngủ đưa tay dụi mắt: "Hôm nay việc."
"Việc gì ạ?"
"Ừm..."
Thiên Nghiêu hỏi đến chút nghẹn lời. Dù là chuyện xem mắt, còn là với một nam tử, nên Thiên Nghiêu hiểu chút ngượng ngùng, ấp úng nửa ngày cũng .
"Ca ca?" Tiểu Mạch T.ử thấy thế khỏi chút kinh ngạc, "Có xảy chuyện gì ?"
"Không gì. Hôm nay tưới nước cho ruộng , sớm , lát nữa giúp ."
"Không cần , cứ ở nhà nghỉ ngơi là ." Tiểu Mạch T.ử lập tức trả lời.
"Vậy trưa nay ăn gì? Ta làm cho ." Thiên Nghiêu tiếp tục lảng sang chuyện khác.
"Gì cũng ạ." Tiểu Mạch T.ử , "Huynh làm một món thôi là , cần vất vả quá."
"Ừm." Thiên Nghiêu gật đầu, đó rửa mặt.
Rửa mặt xong, Thiên Nghiêu tiễn Tiểu Mạch T.ử , đó liền trong sân chờ vị tú tài .
Bạch đại nương buổi sáng sẽ từ thôn bên cạnh qua.
Thiên Nghiêu vốn tỏ bình tĩnh một chút, nhưng căn bản làm . Từ nhỏ đến lớn y từng trải qua chuyện hổ như . Tưởng tượng đến những gì sắp trải qua, Thiên Nghiêu liền cảm thấy như đống lửa, căn bản yên.
Đồng thời trong lòng cũng âm thầm hạ quyết tâm, đây tuyệt đối là cuối cùng y đồng ý chuyện , từ nay về ai làm mai cho y cũng .
Đang suy nghĩ miên man thì ngoài cửa đột nhiên vang lên ba tiếng gõ cửa.
Thiên Nghiêu thấy , cả lập tức bật dậy khỏi ghế đá, nhưng mở cửa ngay, mà tại chỗ một vòng, lúc mới do do dự dự dịch chuyển đến cửa.
Người bên ngoài thật giống trong thôn, thấy ai đáp liền gõ cửa liên tục ngừng, mà là đợi một lát mới gõ ba tiếng.
Thiên Nghiêu thể dùng dằng thêm nữa, lúc mới mở cửa.
Cửa mở , liền thấy bên ngoài một thư sinh mặc áo dài màu xanh đậm.
Thư sinh vóc cao ráo, trông nho nhã trắng trẻo, là sách.
Hắn dường như cũng căng thẳng, nên một cái, lúc mới ôn hòa hỏi: "Ngươi chính là Thiên Nghiêu?"
Thiên Nghiêu tưởng tượng đến mục đích đến đây liền hổ đến mức đóng sầm cửa , nhưng y là trưởng thành , nên vẫn cố tỏ bình tĩnh nặn một nụ : "Phải, mời ."
Thiên Nghiêu mời .
Thư sinh nhà xong quanh sân, khen ngợi: "Tiểu viện thật xinh ."
Thiên Nghiêu , định chuyện liền thấy Tiểu Hoàng vô cùng nhiệt tình chạy tới mặt thư sinh, quấn quýt bên chân .
"Chó con thật đáng yêu, nó tên là gì?"
"Tiểu Hoàng."
"Vì màu lông ?" Thư sinh hỏi.
"Màu lông chiếm một nửa nguyên nhân."
"Vậy nửa còn ?"
"Vì cha nó tên là Đại Hoàng."
Thư sinh nhịn , bật thành tiếng.
Thiên Nghiêu hiểu chuyện gì buồn , mời , rót cho một ly .
"Đa tạ." Thư sinh .
"Không khách sáo. , còn hỏi tên ngài."
"Tại hạ là Diệp Trường Sinh."
"Trường Sinh? Tên thật đặc biệt." Thiên Nghiêu .
Sau đó liền thấy thư sinh gật đầu: "Mẫu sinh thì khó sinh mà mất, cũng ốm yếu, nên phụ mới đặt tên ."
"Vậy ." Thiên Nghiêu ngờ lập tức chạm chuyện buồn của khác, vội vàng lảng sang chuyện khác: "Chỗ ngài ở cách đây xa ? Có lâu ?"
"Cũng , một lát là tới."
Diệp Trường Sinh dịu dàng y, như đang xác nhận: "Ngươi thật sự thích nam phong ?"
Thiên Nghiêu hỏi đến chút nên mở miệng thế nào.
Y hẳn là thích nam phong, y chỉ là... thể chấp nhận Kỳ Ngạn mà thôi.
Diệp Trường Sinh dường như cũng , nhưng tức giận: "Cho nên đây chỉ là cái cớ ngươi dùng để đối phó với ngoài?"
Thiên Nghiêu ngờ nhạy bén như , chút hổ gật đầu: "Thật sự xin ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tieu-thai-giam-cua-bao-quan/chuong-55.html.]
"Không ." Diệp Trường Sinh dịu dàng , "Vốn dĩ đây là ít."
Thiên Nghiêu chút khó hiểu: "Nếu là ít vì còn ?"
"Bởi vì làm trái lòng , thêm nữa cha qua đời, nên cũng còn kiêng dè."
Thiên Nghiêu càng thêm kính nể . Dù đây là thời cổ đại, dám công khai xu hướng của như thật sự dũng cảm.
nghĩ , nơi dường như còn cởi mở hơn cả thời hiện đại của họ.
Vì thế khỏi hỏi: "Nơi dường như đối với việc cởi mở?"
"Người thích nam phong xưa nay vẫn , chỉ là gần đây càng thêm thịnh hành."
"Vì ?"
"Ngươi chẳng lẽ từng qua chuyện của đương kim Thánh Thượng ?"
Thiên Nghiêu ngờ là Kỳ Ngạn, chút hổ uống ngụm : "Nghe qua một ít."
"Bệ hạ như thế, nên..."
Diệp Trường Sinh hết, nhưng Thiên Nghiêu vẫn hiểu ý .
Trong lòng khỏi thầm mắng Kỳ Ngạn, thật là làm gương .
Chuyện liên quan đến , Thiên Nghiêu vốn thảo luận, dù chỉ cần nhắc tới đều là đang mắng . Nào ngờ đ.á.n.h giá của Diệp Trường Sinh là: "Tuy dân gian đều hoạn quan là hồ yêu chuyển thế mới khiến Bệ hạ thần hồn điên đảo như , nhưng thấy đều là lời đồn nhảm. Người thể Bệ hạ yêu sâu sắc đến thế, ắt chỗ hơn ."
Đây là đầu tiên Thiên Nghiêu đ.á.n.h giá tích cực về từ miệng khác.
Nhất thời cũng quên cả lảng sang chuyện khác, trong lòng lập tức chỉ còn hai chữ: tầm.
Thậm chí còn truy hỏi: "Diệp cớ gì ?"
"Đương kim Thánh Thượng văn thao vũ lược, trí dũng song , chỉ trong vài năm ngắn ngủi định biên cương, thống nhất Bắc Yên, đều là công trạng phi thường. Người bậc quân vương như yêu thích, tất nhiên cũng tầm thường."
Có lẽ ở quá gần Kỳ Ngạn, thêm ấn tượng ban đầu, cảm nhận nhiều nhất của Thiên Nghiêu về Kỳ Ngạn chính là sợ hãi.
Bởi đây dường như là đầu tiên Thiên Nghiêu ở góc độ của bá tánh để nhận . Nếu như , quả thực là một vị quân chủ tồi.
Nếu ngay từ đầu chỉ là một trong muôn vàn chúng sinh , lẽ cũng sẽ đối với nảy sinh lòng kính trọng.
"Ngươi thấy đúng ?" Diệp Trường Sinh hỏi.
Thiên Nghiêu trong đầu đột nhiên lóe lên nhiều hồi ức. Đó là khi còn ở bên cạnh Kỳ Ngạn, quả thực luôn bận, thượng triều gặp đại thần thì là xử lý chính sự, đối với bá tánh vẫn luôn trách nhiệm.
Bởi Thiên Nghiêu cũng thật lòng trả lời: "Ngươi ."
Thiên Nghiêu vốn tưởng buổi xem mắt của họ sẽ hổ, ngờ cuối cùng trò chuyện vô cùng vui vẻ.
Diệp Trường Sinh là một ôn hòa, y thích nam phong chỉ là cái cớ cũng tức giận, chỉ : "Không , thành đôi cũng thể làm bằng hữu, thích trò chuyện cùng ngươi."
"Ta cũng ." Thiên Nghiêu lập tức trả lời.
"Khi nào rảnh ngươi cũng thể đến chỗ chơi." Diệp Trường Sinh chân thành mời.
"Được chứ." Thiên Nghiêu hiếm khi gặp bạn hợp ý như , lập tức đáp ứng, cuối cùng thậm chí còn giữ dùng cơm trưa mới để .
Lúc Diệp Trường Sinh , Thiên Nghiêu còn đích tiễn đến đầu thôn, và tặng một bầu rượu gạo y tự học nấu.
Diệp Trường Sinh đối với y cũng lưu luyến, quả thực bịn rịn từng bước, lâu mới cuối cùng khuất bóng.
Mọi chuyện hôm nay quả thực là niềm vui ngoài dự kiến.
Bởi tuy thành, nhưng Thiên Nghiêu vẫn quyết định ngày mai chuẩn t.ử tế mấy lượng bạc cảm ơn Bạch đại nương.
Dù nữa, cũng coi như thêm một bạn thể trò chuyện.
Tiểu Mạch T.ử giữa trưa về ăn cơm, thấy y vui vẻ như , khỏi chút tò mò hỏi: "Ca ca, chuyện gì vui ? Sao vui vẻ thế?"
"Coi như là , hôm nay quen một bạn." Thiên Nghiêu trả lời.
"Bạn bè? Ai ạ? Người thôn chúng ?" Tiểu Mạch T.ử cũng mừng cho y.
"Không , thôn bên cạnh."
"Thôn bên cạnh?" Tiểu Mạch T.ử chút kinh ngạc, "Sao quen thôn bên cạnh?"
"Cơ duyên xảo hợp thôi." Thiên Nghiêu hàm hồ . Sợ Tiểu Mạch T.ử hỏi tiếp, Thiên Nghiêu vội vàng lảng sang chuyện khác: "Người đó khá , cũng dẫn gặp ."
Tiểu Mạch T.ử thế nào, đột nhiên như điều suy nghĩ mà trầm mặc xuống, hồi lâu mới đáp một tiếng: "...Vâng."
Ăn cơm xong, Tiểu Mạch T.ử đại nương tìm việc liền ngoài.
Thiên Nghiêu thì dọn một chiếc ghế đặt gốc cây, đó lên.
Tuy hè, nhưng cũng quá nóng. Ánh mặt trời tuy chút gay gắt, nhưng bóng cây che chở, chỉ thỉnh thoảng lọt qua kẽ lá một chút, nên cũng chói mắt.
Tiểu Hoàng đại khái cũng y mệt, nên lên tiếng, ngoan ngoãn bên chân y.
Giờ khắc thật sự quá mức dễ chịu, bởi Thiên Nghiêu đắp một cái chăn mỏng lên cứ thế ngủ .
Giấc ngủ dường như kéo dài lâu. Mơ mơ màng màng, y cảm giác thứ gì đó nhẹ nhàng lướt qua mặt , nhẹ, nhẹ, như gió khẽ chạm , như chiếc lá cây rơi xuống vô tình sượt qua gò má y.
Bởi vì quá nhỏ bé, nên Thiên Nghiêu cũng để ý, chỉ trở ngủ tiếp.
Quả nhiên, khi trở liền còn cảm giác đó nữa.
Y đang định ngủ tiếp, thấy Tiểu Hoàng vì đột nhiên sủa lên.
Chú ch.ó nhỏ dường như là đầu tiên sủa to như , dữ tợn hung hăng, sủa ngừng. Thiên Nghiêu lập tức đ.á.n.h thức, vội vàng mở mắt.
Sau đó liền thấy một bóng dáng mặc y phục đen.
Y phục quá mức quen thuộc, nên phản ứng đầu tiên của Thiên Nghiêu là của Hàn Nhận Tư, nhưng nhanh liền phát hiện .
Đó là...
Ý thức nọ là ai, Thiên Nghiêu khỏi sững sờ một lúc, ngay đó chút hiểu nguyên do. Kỳ Ngạn vì ở đây? Chẳng lẽ hối hận bắt trở về?
ý nghĩ nảy liền Thiên Nghiêu phủ định. Dù nếu thật sự mang về hoàng cung, vì đ.á.n.h thức ?
Bởi nhất thời cũng nên phản ứng thế nào, cứ thế đờ tại chỗ.
Người vốn đến cửa đại khái ý thức phát hiện, dứt khoát dừng bước, đó chậm rãi , về phía y.