Tiểu Thái Giám Của Bạo Quân - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:27:40
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mồ hôi lạnh tức khắc chảy dọc sống lưng Thiên Nghiêu.
Xét cho cùng, đế vương lòng nghi kỵ sâu nặng nhất. Mình nửa đêm chạy đến mép giường y còn nắm tay y, kiểu nào cũng thấy quái dị. Nếu là thời hiện đại lẽ còn giải thích , nhưng bây giờ là thời cổ đại, mặt là đế vương, bình thường còn chẳng dám chạm long thể.
Vạn nhất y cho rằng mưu đồ bất chính, chắc chắn sẽ g.i.ế.c .
Nghĩ , Thiên Nghiêu vội buông tay y , nhưng ngờ giây tiếp theo nắm ngược .
Tay Thiên Nghiêu tính là nhỏ, nhưng thể mặt bao trọn lấy.
Tay y thật sự quá lạnh, tay Thiên Nghiêu như bọc trong một khối băng.
Hắn theo bản năng rút , nhưng rút .
“Đừng nhúc nhích.”
Sự kháng cự của Thiên Nghiêu nhanh mặt phát hiện, nhưng y ngược càng nắm c.h.ặ.t t.a.y Thiên Nghiêu hơn.
Thiên Nghiêu cúi đầu, đó liền thấy mặt đang . Tuy trong phòng chỉ còn mấy ngọn nến, ánh sáng quá tỏ, nhưng mắt mở vẫn sẽ quen, nên y nhắm mắt một chút mới mở , ánh mắt mang theo vài phần m.ô.n.g lung của mới tỉnh ngủ.
Hàn ý Thiên Nghiêu cảm nhận lúc nãy còn tăm , dường như chỉ là ảo giác của mà thôi.
"Bệ hạ?" Thiên Nghiêu cẩn thận gọi.
Hắn vốn định hỏi một câu ngài khỏe , gọi thái y ?
mặt cho Thiên Nghiêu cơ hội hỏi, trực tiếp ngắt lời , thấp giọng một câu: “Ấm quá.”
Nói xong liền ngủ nữa.
Thiên Nghiêu thấy thế chút ngây , nhất thời phân rõ y rốt cuộc là tỉnh tỉnh.
cũng dám kinh động y nữa, nên dám cử động chút nào, chỉ thể để y nắm tay .
Vốn tưởng y nắm một lát sẽ buông , nhưng ngờ dù ngủ cũng buông tay Thiên Nghiêu nữa.
Thiên Nghiêu nhân lúc y ngủ say cố gắng rút tay về, nhưng thử mấy đều thành công.
Cuối cùng đành mặc kệ, cứ thế dựa chân long sàng xuống làm ấm tay cho y.
Thiên Nghiêu cũng ngủ lúc nào, lúc tỉnh nữa là vì bên tai vang lên giọng của Mạc Tồn.
“Bệ hạ, nên dậy ạ.”
Thiên Nghiêu thấy gọi , nên cũng để ý, tiếp tục ngủ.
Chỉ là còn ngủ bao lâu liền ý thức .
“Bệ hạ?”
Đại não còn kịp hoạt động, nhưng cơ thể thức tỉnh một bước. Thiên Nghiêu mở mắt , phản ứng đầu tiên là đau nhức nên lời.
Cả cứng đờ đến mức thể cử động, một lúc lâu mới hồi phục .
Thiên Nghiêu lúc mới phát hiện thế mà dựa mép giường ngủ cả đêm.
Bên cạnh đầy cung nữ thái giám trong phòng. Thiên Nghiêu sững sờ một chút, cuối cùng phản ứng sang bên .
Sau đó liền thấy vị đế vương mặc áo ngủ màu vàng minh hoàng dậy, đang ngay bên cạnh , thong thả ung dung .
Lòng bàn tay truyền đến một cảm giác nóng ấm khó tả. Thiên Nghiêu cúi đầu , lúc mới phát hiện tay hai thế mà vẫn còn nắm lấy .
Hoàng đế dường như cũng ý thức điểm , lúc mới buông , chậm rãi dậy.
Cung nữ cách đó xa lúc mới dám gần y phục cho y.
Thiên Nghiêu thấy thế cũng từ đất bò dậy. Chỉ là cứng đờ như cả đêm, bộ xương khớp phảng phất như cột sắt rỉ sét, mỗi cử động đều lộ vẻ khó nhọc khó tả.
Bệ hạ tỉnh dậy là uống , Thiên Nghiêu bèn vội pha một tách.
mới lên liền thấy vị đế vương đang y phục đột nhiên gọi .
“Không cần hầu hạ, về nghỉ ngơi .”
Thiên Nghiêu sững sờ một chút. Thông thường đợi đổi ca đến mới về, hôm nay đột nhiên phát lòng ?
bất kể là vì lý do gì, ngủ một đêm căn bản ngủ ngon, cả đau nhức vô cùng, Thiên Nghiêu cảm thấy sắp suy sụp đến nơi , nên tự nhiên sẽ từ chối.
Hắn bèn vạn phần cảm tạ : “Đa tạ Bệ hạ.”
Sau đó liền xoay rời .
Lúc khỏi tẩm điện trời vẫn còn tối đen. Vừa ở tẩm điện còn cảm thấy gì, lúc ngoài mới phát hiện bên ngoài lạnh như . Hắn bèn vội vàng kéo chặt vạt áo, về phía viện thái giám.
Lúc về đến viện thái giám, cùng phòng dậy. Thấy về sớm như khỏi chút kinh ngạc, nhưng vì lệnh của cấp , cũng ai dám hỏi .
Thiên Nghiêu tự nhiên cũng bớt một phen giải thích phiền phức. Vừa về đến nơi liền cởi quần áo bò lên giường, quấn chăn ngủ tiếp.
Giấc ngủ ngon.
Chờ tỉnh nữa thì phát hiện là chạng vạng.
Dù là trực đêm, thông thường cũng chỉ nghỉ ngơi nửa ngày, đó làm việc. Hắn nghỉ ngơi cả ngày như cũng hợp quy củ. Bởi Thiên Nghiêu vốn chút chột , nhưng thứ nhất ai gọi làm việc, thứ hai tổng quản thái giám cũng trách móc nặng nề, nên Thiên Nghiêu cũng yên tâm thoải mái mà lười biếng .
Bọn họ mỗi ngày ăn cơm đều giờ cố định. Thiên Nghiêu dậy quá muộn, qua giờ cơm. Vốn tưởng sẽ đói bụng, ngờ lúc tỉnh phát hiện bàn thế mà một hộp đồ ăn.
Thiên Nghiêu thấy thế chút tò mò mở xem, đó liền thấy bên trong đặt hai cái bánh bao, hai đĩa rau xào và một bát canh nóng.
Tuy bằng đồ ăn mấy ngày nay hoàng đế đút, nhưng so với đám củ cải cải trắng ở viện thái giám thì là mỹ vị hiếm .
Đây là của ai?
Thiên Nghiêu chút tò mò, trong phòng họ thế mà còn đãi ngộ thế ?
Tuy mấy ngày nay cùng phòng mấy chuyện với , nhưng ngày ngày sớm tối gặp mặt, nên Thiên Nghiêu tự nhiên cũng công việc của họ. Một phụ trách vẩy nước quét nhà, một phụ trách đun nước nóng, giống đều là thái giám bình thường nhất. Theo lý thuyết hẳn là ăn thức ăn như . Vậy đây là...?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tieu-thai-giam-cua-bao-quan/chuong-12.html.]
Thiên Nghiêu nghĩ cũng dám động lung tung, đậy nắp hộp đồ ăn định ngoài múc nước rửa mặt. Ai ngờ tới cửa liền thấy Tiểu Phúc T.ử cùng phòng tới.
"Ngươi tỉnh ." Tiểu Phúc T.ử thấy tỉnh vội vàng .
Thiên Nghiêu sự nhiệt tình đột ngột dọa cho sững sờ. Dù tên cẩu hoàng đế hạ lệnh, nên trong hoàng cung ngoài Tiểu Tuệ T.ử căn bản ai chuyện với .
Tiểu Phúc T.ử đây là đầu tiên chủ động hỏi .
Tuy chút rõ nguyên do, nhưng lâu mới chịu chuyện với , nên Thiên Nghiêu vô cùng vui mừng, vội vàng gật đầu : “Ừm, đang định lấy nước ấm, ngươi cần ? Ta lấy giúp ngươi luôn.”
Thiên Nghiêu vốn định nhân cơ hội làm mấy việc nhỏ để kéo gần cách với Tiểu Phúc Tử, nhưng ngờ xong tỏ vẻ thụ sủng nhược kinh, vội vàng xua tay: “Không cần, cần.”
"... Được." Thiên Nghiêu phản ứng của làm cho càng thêm kỳ quái, nhưng cũng gì thêm, chỉ với chuẩn ngoài lấy nước ấm.
ngờ Tiểu Phúc T.ử chủ động về phía : “Để lấy giúp ngươi.”
Thiên Nghiêu vì phản ứng của mà ngây một lúc, chú ý, chậu trong tay cầm lấy.
Thiên Nghiêu thấy thế chỉ cảm thấy càng thêm ngốc, ngủ một giấc cả thế giới đều đổi ?
Rất nhanh Tiểu Phúc T.ử liền lấy nước ấm về cho .
Thiên Nghiêu nhận chậu nước xong vội rửa mặt, mà làm rõ nghi vấn trong lòng, hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì xảy . nhất thời nên hỏi từ .
Tiểu Phúc T.ử dường như cũng điều gì, hỏi: “Ngươi ?”
“À... chỉ là.”
Thiên Nghiêu gãi đầu, dứt khoát hỏi về đồ ăn bàn: “Đây là của ai ?”
"Tự nhiên là của ngươi." Tiểu Phúc T.ử lập tức trả lời.
"Của ?" Thiên Nghiêu càng thêm kinh ngạc.
"Ừm. Lúc chạng vạng An công công đưa tới." Tiểu Phúc T.ử đến đây, trong mắt hiện lên vẻ hâm mộ khó tả.
Dù ai mà An công công là đồ của Mạc tổng quản, mà mỗi lời hành động của Mạc tổng quản phía đều là ý của Bệ hạ.
Từ khi Thiên Nghiêu viện thái giám, Bệ hạ đối với bình thường.
Xét cho cùng, ngày đó Càn Minh Điện m.á.u chảy thành sông, duy chỉ còn sống sót, đó còn Bệ hạ đích hạ khẩu dụ điều đến Ngự tiền.
vì , rõ ràng Bệ hạ trông vẻ coi trọng như , cho phép bất kỳ ai đến gần .
Thực Bệ hạ như , nhưng tầng nắm bắt ý của tầng là cách sinh tồn. Mọi gần như ngầm hiểu mà làm như , thậm chí còn phóng đại yêu cầu của .
Ví dụ như Mạc tổng quản chỉ dạy quy củ, nhưng hẹn mà cùng ngay cả chuyện cũng với .
Sau đó Thiên Nghiêu làm việc ở Ngự tiền, bề ngoài trông giống những khác, nhưng những từng hầu hạ gần gũi ở Ngự tiền đều hiểu rõ Bệ hạ đối với khoan dung đến mức nào.
Dâng sai sót phạt, trực đêm ngủ gật phạt, đang trực thất thần phạt…
Bây giờ Bệ hạ càng tự đút thức ăn cho .
Vốn tưởng đó là vinh sủng vô thượng, ngờ hôm qua trực đêm về trực tiếp ngủ li bì cả ngày. Không chỉ ai quản thúc, thậm chí gần chạng vạng An công công còn đích đến một chuyến, mang thức ăn đến cho .
Tiểu Phúc T.ử thấy An công công tiến lúc đó suýt nữa dọa ngốc, vội vàng hành lễ xong liền chuẩn gọi Thiên Nghiêu còn đang ngủ say.
kịp động tác An công công ngăn : “Thôi, hôm qua trực đêm vất vả, cần gọi dậy.”
Nói bảo một tiểu thái giám phía đặt hộp đồ ăn xuống, đó với Tiểu Phúc Tử: “Hắn tỉnh nhớ nhắc ăn.”
Tiểu Phúc T.ử ngơ ngác một chút, vội vàng đáp lời.
Nghe chiêng trống hiểu ý, lời hiểu ngụ ý. Tiểu Phúc T.ử tức khắc hiểu đây là cho phép chuyện với , bởi lúc mới dám chủ động bắt chuyện với Thiên Nghiêu khi tỉnh .
Thiên Nghiêu xong cũng kinh ngạc, hiểu lắm tên cẩu hoàng đế trong hồ lô bán t.h.u.ố.c gì.
Chẳng lẽ là tối qua thấy ngủ đất cả đêm cảm thấy áy náy, nên cho đưa đồ ăn đến bồi thường ?
Chuyện thật đúng là hiếm lạ, y thế mà còn thứ gọi là hổ thẹn.
bất kể là gì, chỉ cần thể cho đồ ăn đều là . Bởi Thiên Nghiêu vô cùng thống khoái mà quên mất chuyện tối qua vì làm ấm tay cho cẩu hoàng đế mà bắt mép giường ngủ cả đêm.
Thiên Nghiêu ngủ cả ngày, sớm đói bụng, nên thấy đồ ăn là cho cũng khách khí.
Vừa xuống định ăn, Thiên Nghiêu chợt thấy Tiểu Phúc T.ử cách đó xa đang khẽ nuốt nước miếng.
Đối với đám thái giám ngày thường chỉ quen ăn uống kham khổ mà , bàn thức ăn quả thực là mỹ vị hiếm thấy, hơn nữa đồ ăn cũng khá nhiều. Vì , Thiên Nghiêu hào phóng gọi ăn cùng.
Tiểu Phúc T.ử ban đầu còn ngần ngại, thấy Thiên Nghiêu thật lòng mời mới dám bước tới xuống.
“Đa tạ công công".
“Không cần khách sáo.”
Thiên Nghiêu lấy thêm một đôi đũa cho . Sau đó hai cùng dùng bữa. Ăn xong, Tiểu Phúc T.ử chủ động dọn dẹp bát đũa, còn Thiên Nghiêu thì chuẩn rửa mặt.
Dù ngủ cả ngày nhưng vẫn thấy buồn ngủ, nhất là ăn no xong càng mệt rũ. Đêm nay cũng trực đêm, nên định bụng rửa mặt xong sẽ ngủ tiếp.
Nào ngờ, rửa mặt xong thì thấy một tiểu thái giám từ ngoài cửa bước .
“Thiên công công.” Tiểu thái giám lên tiếng gọi.
Đây là đầu tiên trong cung gọi như , nên Thiên Nghiêu thoáng chút ngẩn , kịp phản ứng. Đến khi hiểu , lập tức cảm thấy khó chịu.
Dù gì thì, tuy phận hiện tại là thái giám, vẫn thích gọi là công công.
đây lúc để bận tâm chuyện đó, Thiên Nghiêu bèn hỏi: “Tìm việc gì?”
“Vâng, An công công bảo tiểu nhân đến báo cho ngài, đêm nay ngài đổi ca với khác ạ.”
“Đổi ca?”
Thiên Nghiêu vẫn hiểu rõ. Tiểu thái giám vội giải thích:
“Vâng, tức là đêm nay ngài tiếp tục trực đêm ạ.”