Ngày Giang Trì Dã khởi hành thành phố S là một ngày nắng ráo hiếm hoi.
Thẩm Úc Niên dậy sớm, đúng hơn là gần như thức trắng đêm. Cậu tấm rèm cửa lầu hai, lặng lẽ trợ lý khuân vali lên xe, Giang Trì Dã điện thoại cúi bước hàng ghế . Từ đầu đến cuối, hề ngoảnh đầu lấy một về phía cửa sổ phòng ngủ chính.
Khi chiếc xe màu đen khuất hẳn nơi cuối con đường, Thẩm Úc Niên mới chậm rãi xuống cầu thang. Trong phòng ăn, hầu dọn sẵn bữa sáng, bàn chỉ một phần ăn dành cho một .
“Tiên sinh từ sớm ạ,” quản gia khẽ , “ngài dặn cần chuẩn bữa sáng.”
Thẩm Úc Niên gật đầu, xuống. Trứng chiên vàng ruộm, bánh mì nướng còn tỏa ấm, nhưng nếm mùi vị. Tuế Tuế dụi đầu mắt cá chân , Thẩm Úc Niên cúi xuống bế nó đặt lên đùi, ngón tay vô thức vuốt ve lớp lông mềm mại, động tác lặp lặp như để trấn an chính .
Những ngày đó, căn biệt thự trở nên trống trải một cách lạ lùng. Thẩm Úc Niên cố gắng vùi đầu phòng vẽ, mong dùng màu sắc lấp đầy thời gian rỗng tuếch. mỗi đầu bút chạm toan, những đường nét hiện vẫn là dáng quen thuộc . Cậu bực bội phủ vải lên bức tranh chỉnh, ngả xuống ghế sofa, ánh mắt trống rỗng. Tuế Tuế dường như cảm nhận sự sa sút của chủ nhân, nó bám lấy rời, ngay cả lúc ngủ cũng cuộn tròn bên cạnh.
Chiều ngày thứ tư, Thẩm Úc Niên nhận một cuộc gọi ngoài dự đoán — là của Giang Trì Dã.
“Úc Niên, dạo con thế nào ?” Giọng bà vẫn dịu dàng, trầm ấm như .
“Con vẫn ạ.” Cậu cố gắng khiến giọng nhẹ nhàng.
“Trì Dã công tác ở thành phố S, con chứ?”
Ngón tay Thẩm Úc Niên siết chặt: “Dạ, con ạ.”
Đầu dây bên im lặng một lát, bà khẽ thở dài:
“Đứa bé nhà họ Lâm … cũng cùng ?”
Thẩm Úc Niên trả lời. Cậu bà điều gì, chỉ là linh cảm của một .
“Úc Niên,” bà chậm rãi, “con đừng nghĩ nhiều. Trì Dã nó… chỉ là học cách đối xử dịu dàng với khác. Nó giống cha nó, vẻ ngoài lạnh lùng nhưng trong lòng mềm hơn bất kỳ ai.”
Thẩm Úc Niên rũ mắt, khẽ đáp một tiếng “Vâng”.
Cúp máy xong, bế Tuế Tuế lâu trong vườn. Nắng chiều rơi xuống dịu dàng, nhưng cảm thấy ấm áp chút nào. Lời an ủi khiến nhẹ lòng hơn, trái còn làm một sự thật hiện lên rõ ràng: Giang Trì Dã dịu dàng — chỉ là sự dịu dàng đó từng dành cho .
Tối hôm , như một lực vô hình dẫn dắt, Thẩm Úc Niên mở mạng xã hội lâu dùng. Vừa làm mới trang, bài đăng đầu tiên đập thẳng tầm mắt.
Là ảnh của Lâm Cẩn.
Khung cảnh là sân thượng của một nhà hàng cao cấp bậc nhất thành phố S, phía là biển đèn rực rỡ như sa. Lâm Cẩn ống kính rạng rỡ, còn cách đó xa, phía , là một bóng quen thuộc tựa lan can điện thoại.
Giang Trì Dã.
Chỉ là một dáng mờ trong ánh đèn, mà Thẩm Úc Niên vẫn nhận ngay lập tức.
Dòng trạng thái bên ngắn gọn:
“Một buổi tối tuyệt vời bên quan trọng.”
Bình luận phía sôi nổi, chúc phúc, kẻ trêu ghẹo, những lời suy đoán đầy hào hứng. Thẩm Úc Niên tắt màn hình. Trong mặt kính tối đen phản chiếu gương mặt tái nhợt đến đáng sợ.
Lâm Cẩn xuất , nâng niu từ nhỏ, là Omega lựa chọn trong ánh ngưỡng mộ của . Còn — một Omega gia tộc ruồng bỏ, sống nhờ một cuộc hôn nhân hợp đồng — ngay từ đầu ở vị trí thể so sánh.
Dạ dày cuộn lên dữ dội. Thẩm Úc Niên vội lao nhà vệ sinh, nôn khan đến run rẩy, nhưng chẳng gì ngoài vài giọt nước mắt mặn chát rơi xuống bồn rửa. Cậu vặn vòi nước lạnh, dội lên mặt hết đến khác, cố gắng dập tắt cái lạnh đang lan từ tận đáy tim.
Đêm đó, mất ngủ. Trong đầu ngừng lặp nụ của Lâm Cẩn, và bóng lưng Giang Trì Dã giữa ánh đèn thành phố phồn hoa.
Sáng hôm , Thẩm Úc Niên bước xuống lầu với quầng thâm đậm mắt thì thấy quản gia đang chỉ đạo hầu dọn dẹp thư phòng.
“Tiên sinh chiều mai sẽ về,” quản gia giải thích, “ngài dặn sắp xếp thư phòng cho thật chỉnh tề.”
Ánh mắt Thẩm Úc Niên vô thức lướt qua cánh cửa thư phòng đang mở. Trên bàn làm việc, khung ảnh Giang Trì Dã chụp cùng cha lau sạch, đặt ngay ngắn ở vị trí trang trọng nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tieu-o-muon-khoc-cung-khong-dam-tra-a-truy-the-hoa-ta-trang/chuong-9-lui-buoc.html.]
Tim chợt trùng xuống.
Cậu nhớ — ngày giỗ của cha sắp đến.
“Bác Vương,” Thẩm Úc Niên khẽ hỏi, “ngày giỗ của cha … là khi nào ạ?”
“Thứ Tư tuần tới, thưa .”
Thứ Tư tuần tới.
Năm ngày khi trở về.
“Những năm … Trì Dã thường trải qua ngày đó thế nào ạ?”
Quản gia thở dài:
“Tiên sinh thường ở ngoài nghĩa trang cả ngày, cho ai theo. Khi về nhà thì nhốt trong thư phòng… năm uống nhiều rượu.”
Lồng n.g.ự.c Thẩm Úc Niên siết chặt.
Tối hôm đó, trở phòng vẽ, kéo tấm vải phủ xuống. Trên bức tranh đêm tối dang dở, bắt đầu chấm thêm những điểm sáng li ti quanh ô cửa sổ cô độc. Từ vài đốm lẻ loi, đến cả một dải ngân hà dịu dàng bao trùm. Ô cửa còn lẻ loi nữa, nó ánh ôm ấp trong im lặng.
Ngày Giang Trì Dã trở về, Thẩm Úc Niên đang ở trong bếp.
Cậu đeo chiếc tạp dề xanh nhạt mua mạng, bếp là nồi canh sườn ngô đang hầm, hương thơm lan tỏa khắp gian. Khi tiếng động nơi tiền sảnh, tim khẽ khựng .
Giang Trì Dã bước , mang theo phong trần mệt mỏi. Áo măng tô đen khoác càng khiến dáng cao lớn, gương mặt lộ vẻ uể oải chuyến dài. Ánh mắt dừng Thẩm Úc Niên thoáng chốc, chút ngạc nhiên.
“Anh về .” Thẩm Úc Niên lên tiếng .
“Ừ.” Hắn cởi áo khoác đưa cho hầu. “Cậu đang làm gì?”
“Em hầm canh.” Cậu đáp, hỏi thêm, “Anh dùng một chút ?”
Giang Trì Dã bàn ăn, nồi canh bốc nghi ngút, trầm mặc vài giây:
“Được.”
Thẩm Úc Niên vội múc canh đặt mặt . Giang Trì Dã nếm một ngụm.
“Thế nào ạ?” Cậu hỏi, căng thẳng.
“Không tệ.” Hắn ngắn gọn, uống thêm một ngụm nữa.
Lúc mới để ý kỹ hơn đến Thẩm Úc Niên. Tóc dài hơn, vén gọn tai, để lộ hàng khuyên tai lấp lánh. Giang Trì Dã khẽ nhíu mày, trong đầu thoáng qua một câu hỏi: Không đau ?
Tai trái sáu lỗ, tai bốn lỗ. Những Omega từng ở bên luôn làm nũng vì đau đớn, còn Thẩm Úc Niên thì từng kêu than một lời. cuối cùng, câu hỏi vẫn nuốt trở .
Tuế Tuế chạy tới quấn lấy chân . Giang Trì Dã cúi bế nó lên, đặt đùi, vuốt ve cằm nó. Chú mèo lim dim hưởng thụ.
Cảnh tượng ấm áp đến mức khiến Thẩm Úc Niên ngẩn , trong thoáng chốc cứ ngỡ họ là một gia đình bình thường. nhanh chóng tỉnh táo — đây chỉ là sự yên bình ngắn ngủi cơn bão. Thứ Tư tuần tới đang lặng lẽ đến gần.
“Tôi lên lầu tắm.” Giang Trì Dã đặt Tuế Tuế xuống, dậy.
“Vâng.”
Nhìn theo bóng lưng , Thẩm Úc Niên vô thức xoắn chặt vạt tạp dề. Trong ngăn kéo sâu nhất của phòng , cuốn sổ tay tự đóng — chứa đầy những bức họa vẽ trong vô thức yêu thương — vẫn im lìm. Cậu rốt cuộc vẫn đủ can đảm mang nó .
Cậu sợ sự chân thành của coi là dư thừa. Sợ tình cảm trở thành trò .
Ánh thể thắp sáng bầu trời đêm, nhưng thể soi một trái tim khép chặt.