Bạch Tiểu Niên giống .
Tôi là loại chỉ cần quản, điểm sẽ tuột ngay xuống mức trung bình.
Còn , thông minh siêng năng.
Đến tận lớp sáu, từng thấy điểm thi của 94.
Tôi hề ghen tị.
Vì là bảo vệ, thi thì cũng nở mày nở mặt.
Cuối tuần, Tiểu Niên học thêm.
Tôi rảnh, nên cùng.
Tiễn lớp, dắt xe đến KFC gần đó, gục bàn cả buổi sáng chờ .
Hồi đó chẳng trò giải trí gì.
Cái Nokia cũ của chỉ trò Rắn săn mồi, mà chơi cũng chán.
Tôi xin ở quầy một ly đá miễn phí nhai từng cục, nhẩm tính giờ.
Nhai hết một cốc là cũng tan học.
Cái gì cũng dễ chán, duy chỉ chuyện cùng Tiểu Niên học thêm là bền bỉ bỏ.
Giống như trúng bùa mê, thì cũng .
“Gia Minh, lúc chờ thể làm bài ?” Cậu hỏi.
Tôi lắc đầu: “Tôi hợp học hành. Sau chờ thành công nuôi là .”
...
Ba bảo, mê Tiểu Niên quá, ngày nào cũng bám theo đuôi .
Tôi : “Thì ? Mai mốt con rước về, bắt ngày ngày theo con.”
Nghe , lão Hồ uống nửa chai bia, nhai lạc rang thở dài, cái răng vàng trong miệng lóe sáng đầy cảm khái: “Này, thôi Gia Minh. Nhà họ Hồ chúng vốn chẳng ai nên hồn, đừng làm khổ thằng bé ngoan đó.”
...
Tiểu Niên bảo: “Đừng bác Hồ bậy. Cậu tệ .”
Nói xong, nhét thêm kẹo hộp bút của , dọa sẽ cho ăn đến sâu răng, để chẳng ai còn chơi với nữa.
Mẹ Tiểu Niên hỏi : “Gia Minh, ba cháu cho cháu thi trường nào ?”
Tôi thường xuyên ăn ké cơm ở nhà .
Không cơm nhà khác ngon hơn, mà vì nhà chẳng gì ăn.
Tôi lười, ba còn lười hơn.
Hai cha con, “lười lớn nuôi lười nhỏ”, chẳng ai chịu nấu.
Đành làm phiền dì Bạch ngày nào cũng bày thêm chén đũa.
Về chuyện thi lên cấp hai, khái niệm, tùy tiện chọn một trường gần nhà, Trường 3.
Hầu hết học sinh trường Tiểu học 3 đều thi đó.
“À, chắc Tiểu Niên sẽ thi Nhất Trung nhỉ? Trường các cháu còn chỉ tiêu xét thẳng nữa mà?” Dì Bạch thoáng qua.
Tôi thì sững .
Miếng thịt trong miệng bỗng chẳng còn mùi vị.
Tôi liếc Tiểu Niên.
Cậu vẫn cặm cụi vét mấy hạt cơm còn sót trong bát, chìa đầu lưỡi liếm, vì thầy giáo hạt cơm thừa bao nhiêu, yêu sẽ bấy nhiêu nốt rỗ mặt.
Khoảnh khắc đó, mới nhớ sự khác biệt giữa chúng .
Dù còn đội sổ nhưng thì là học sinh top đầu khối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tieu-nien/chuong-4.html.]
Tôi chỉ đủ sức Trường 3, còn thì sẽ Nhất Trung.
Trường trọng điểm cấp thành phố mà từng dám mơ...
Cậu thì dù xét thẳng cũng dư sức đỗ.
Cậu quá xuất sắc, xuất sắc đến mức dám nghĩ về tương lai .
“Cậu sẽ Trường 3 thật ?” Tiểu Niên nghiêng đầu hỏi .
Tôi đáp: “Ừ, chẳng lẽ còn chỗ nào khác? Tôi thì thi nổi Nhất Trung .”
Cậu nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Cậu thể vì mà cố gắng ? Tôi tách khỏi bạn bè.”
Tôi sang hỏi ba : “Ba, đăng ký cho con lớp học thêm .”
Lão Hồ Vĩ Nghiệp rít qua kẽ răng, nặn chút tiền, ném cho khuất.
Dù ông và đều , học thêm thì kết quả vẫn chẳng khác, nhưng hiếm khi chịu học nghiêm túc, ông cũng coi như khích lệ: “Con trai, mà nhớ xem cô giáo trẻ xinh nào thì để ý giùm ba nha.”
Tôi cố gắng hết sức, khiến cô chủ nhiệm ngạc nhiên, còn thưởng cho cả xấp đề cương luyện tập của trường.
hiện thực vẫn là hiện thực.
Đâu lúc nào cũng kỳ tích ngược dòng.
Dù cố gắng đến mấy, cũng chẳng chạm nổi điểm chuẩn thấp nhất của Nhất Trung.
Cùng lắm, chỉ đủ sức Nhị Trung.
“Thật Nhị Trung cũng tệ.” Bạch Tiểu Niên yên xe đạp của .
Cậu xong, mắt sưng húp như quả đào.
Có lúc cố tình nghiêng, chịu đặt chân lên bàn đạp phụ, chỉ nhón mũi giày, dồn hết sức nặng lên .
Tôi : “Ừm, thôi đừng nữa. Sau học Nhất Trung xa quá, cũng chẳng thể đưa đón nữa.”
Cậu bảo vì chuyện đó.
Rồi im lặng, áp sát lưng .
Tôi thích cái cảm giác vòng tay ôm từ yên .
Trong gió mưa chao đảo, như thành điểm tựa duy nhất của .
Khoảnh khắc , thấy thật giống đàn ông, bảo vệ , ít nhất để đừng nữa.
...
Bạch Tiểu Niên đăng ký Nhị Trung.
Dì Bạch suýt nữa xé xác .
Tôi hổ, bất lực, còn dữ hơn .
Tôi quát: “Cậu điên ? Điểm cao thế mà đ.â.m đầu Nhị Trung !”
Cậu dúi túi viên kẹo cao su “Big Big” hai hào, loại thường chỉ mua loại một hào thôi.
“Tôi học cùng . Hồ Gia Minh, mà chẳng học .”
Tôi ôm chặt .
Cậu là Bạch Tiểu Niên tỏa sáng đến chói mắt.
Là Bạch Tiểu Niên đẽ như búp bê sứ.
Là Bạch Tiểu Niên lúc nào cũng dúi kẹo cho .
Là Bạch Tiểu Niên xe đạp, ôm lưng .
Bạch Tiểu Niên của .
Cái thằng ngốc thông minh , lén cho ba năm.