Tiểu Niên - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-11-08 07:10:51
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lên lớp 5, ba bất chợt nổi hứng, mua cho một chiếc xe đạp.

Dưới màn “nài nỉ dẻo kẹo” của , ông còn cho gắn thêm yên để chở Bạch Tiểu Niên học.

Trên con đường tới trường, chở , ngã năm mới tập cách đèo .

Giỏ xe méo xệch, còn chân trái của trầy một mảng nhỏ, suýt .

Tôi thì đầy thương tích từ nhỏ đến lớn, da dày thịt béo, chẳng sợ gì.

Chỉ s rơi nước mắt.

Tôi bảo: “Xíu xiu thế để sẹo . Khóc cái gì.”

Cậu bậc thềm, dùng chai nước suối rửa vết thương: “Đau lắm, Hồ Gia Minh! Cậu xe thế?”

Bạch Tiểu Niên khi gặp đúng là “đóa hoa trong lồng kính”, từng thương tích gì.

Lần đầu tiên chảy m.á.u ở ngoài bệnh viện, chính là hại.

Tôi lập tức thấy như sét đánh ngang tai.

Tôi nghịch ngợm té xước da thì .

thì khác, là Bạch Tiểu Niên mà!

mà cầm trong tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan.

Ấy mà hôm nay, chính khiến một vết sẹo…

Tôi : “Tiểu Niên, sẽ chịu trách nhiệm với .”

Cậu : “Hồ Gia Minh, hết đỡ cái xe .”

...

Nhà với nhà cùng đường.

Mỗi đạp xe tới cửa nhà , hét một tiếng: “Tiểu Niên!”

Mẹ bèn nguyên vẹn giao cả Bạch Tiểu Niên cho .

Tôi hì hục đạp xe, ôm eo , hỏi: “Hôm qua làm xong bài tập ?”

Tôi khổ thật.

Đã làm “phương tiện miễn phí” cho , còn quản lý bài vở.

Trời ạ, ngay cả lão Hồ ở nhà cũng chẳng quản bài tập của , chỉ lo nhét cho miếng ăn, miễn c.h.ế.t đói là xong.

Vậy nên, đành để Tiểu Niên sang nhà giám sát làm bài.

Tôi cưỡi con xe đạp cao quý hiệu Chim Bồ Câu, phóng vù qua cửa nhà , để một câu: “Dì ơi, con đem Tiểu Niên nhé!”

Sau đó tiếng , tay còn cầm cái muôi, hét vọng theo: “Phải làm bài xong giờ cơm tối mới về!”

...

Nói là làm bài, thật chép bài của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tieu-nien/chuong-3.html.]

Tiểu Niên keo kiệt, nhất quyết bắt tự làm.

Hễ giằng vở của , là bèn hét: “Chú ơi, Hồ Gia Minh chép bài tập của con kìa!”

Có điều, rõ ràng đánh giá thấp mức độ “mặt dày” của nhà .

Ba , Hồ Vĩ Nghiệp vốn là kiểu “một ăn no, cả nhà lo”, xổm ở cửa bưng bát mì gói mà dạy dỗ :

“Tiểu Niên , chỗ là cháu sai . Gia Minh chép thì cứ cho nó chép. Bạn bè với giúp đỡ. Hôm nay cháu giúp nó một tay, ngày mai nó nhớ ơn, cũng sẽ kéo cháu một phát.”

Tiểu Niên cãi hai cha con , phồng má tức giận.

Mỗi khi tức giận, sẽ đánh .

Mà tay chân nhỏ xíu đánh chẳng đau chút nào.

Tôi : “Đánh , coi như đang đ.ấ.m bóp cho ông xã.”

Cậu đỏ mặt, mắng hổ.

Hồi tiểu học, chúng trêu chọc gọi linh tinh.

Tôi ép gọi là “ông xã”, mất cả đống sức mới miễn cưỡng gọi một tiếng.

Da mặt mỏng, hễ trêu thêm tí nữa là cào .

Chỉ một , ở đại hội thể thao, chịu thua.

...

Hôm đó chạy tiếp sức.

Tôi là chạy cuối.

Lúc đó lớp tụt xuống hạng tư.

Tôi Tiểu Niên , là lớp trưởng, tinh thần tập thể cực mạnh, nhất định sẽ dán mắt theo dõi.

, dám mất mặt?

Thế là dốc lực, vượt .

Mồ hôi từ trán chảy mắt, rát đến mức mở nổi.

lao thẳng lòng , chắc chắn là Tiểu Niên.

“Hồ Gia Minh, uống nước ?”

Cậu đưa khăn giấy hình gấu tím thơm thơm, dịu dàng lau mồ hôi cho .

Tôi thầm nghĩ, dùng cái để lau mồ hôi thì phí thật.

Trời hè nóng, quần áo mỏng, ôm eo , eo đúng là nhỏ thật.

Tôi : “Tiểu Niên, chạy nhanh thế là vì đó. Cậu tính lấy báo đáp ?”

Lần , Tiểu Niên đánh .

Cậu ghé sát tai, thì thầm nhỏ: “Ông xã.”

Khoảnh khắc , Hồ Gia Minh bỗng dưng như cưỡi gió mà bay, lâng lâng như thoát tục thành tiên.

Loading...