Tiểu Niên - Chương 22: Ngoại truyện: Góc nhìn của Tiểu Niên

Cập nhật lúc: 2025-11-08 07:16:20
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi một bạn tên là Hồ Gia Minh. Chỉ vì hơn mấy tháng tuổi mà lúc nào cũng tự nhận là trai . Tôi thì công nhận , nhưng đều gọi : “Tiểu Niên, đến đón học kìa!”

Haiz, từ bao giờ nhắc đến “ ” là thành !

Hồi tiểu học thích , thật sự là thích. Bài tập chịu làm, lên lớp thì chuyện to tiếng. Lúc học lớp bốn, cô Trương tìm chuyện, hỏi bằng lòng cùng bàn với để giúp học hơn . Tôi là đứa lời thầy cô, còn chút hiếu thắng nên gật đầu, quyết tâm biến Hồ Gia Minh thành một học sinh chăm chỉ.

Ban đầu chẳng ý định làm bạn với ,chỉ vì đây là nhiệm vụ cô giáo giao cho. về phát hiện, Hồ Gia Minh là một thú vị, giỏi kể chuyện. Hồi đó quản nghiêm, mỗi ngày chỉ xem tivi nửa tiếng, bèn mỗi ngày kể phim cho .

Cậu giày trắng mà chẳng nửa ngày nhận , khăn quàng đỏ buộc chặt nút, leo cầu thang nhảy một cái bốn bậc, còn chép bài tập của khi quên mang compa, cho mượn của tự ngoài chịu phạt, khi gây sự thì đánh bảo vệ , chở học bằng xe đạp (dù làm ngã bao nhiêu ).

“Bạch Tiểu Niên, thấy hoa khôi lớp hai cũng chẳng bằng .” Hồ Gia Minh lúc nào cũng thích động tay động chân với , như kẹo cao su dính lên chẳng gỡ nổi.

Vì thế cũng nỡ bỏ . Hồ Gia Minh thật sự chịu học chăm chỉ, một đứa ghét toán như cũng chịu làm thêm hai bộ đề, chỉ để học cùng trường cấp hai với .

Đó cũng là đầu tiên làm trái ý , chọn trường Nhị Trung. Tất cả là tại Hồ Gia Minh, làm hư , khiến hết đến khác nổi loạn, dám ” với .

Hồ Gia Minh, . Xấu đến mức nhốt , gây phiền phức cho ai. Tốt đến mức khi đánh mất , bật , nghĩ chẳng tìm một chịu chạy chạy giữa mùa đông để mua hạt dẻ nướng cho , chịu ở KFC cả buổi sáng chỉ để chờ học thêm, chịu sưởi ấm tay chân lạnh cóng của như nữa…

Tôi thừa nhận nhỏ nhen, chịu cảnh bạn gái, chỗ xe đạp chỉ dành riêng cho .

Cậu hôn , trêu ghẹo , tất cả đều , vì là Hồ Gia Minh của . Tôi cho phép dùng chiêu với khác, Bạch Tiểu Niên đặc biệt nhất.

Hồi đó ngây thơ lắm, tựa lòng , nghĩ thể sống bên cả đời. Hồ Gia Minh cũng hứa , : “Bạch Tiểu Niên, gả cho , ngày nào cũng nấu cho ăn ngon.”

Nghe xong đỏ mặt, đánh một cái, nhưng trong lòng vui đến rạo rực.

Mẹ bảo: “Con chăm học , đợi nghiệp cấp hai sẽ gặp Gia Minh chơi cho thỏa.”

Thế là học như điên, thiên tài, làm bài cũng thấy mệt chứ, nhưng mệt quá nghĩ đến Hồ Gia Minh, nhắc cố thêm chút nữa, tưởng rằng làm thêm vài bài thì sẽ gần hơn một chút.

lừa , học xong cấp hai cấp ba, xong cấp ba đại học… Tôi làm bao nhiêu bài tập cũng đợi Hồ Gia Minh đạp xe đến đón .

, Hồ Gia Minh cần nữa. Cậu trả lời tin nhắn ngày càng chậm, mấy gặp thoáng qua cũng tránh mặt .

Tôi đăng bao nhiêu khoảnh khắc, mỗi cái chỉ để xem , nhưng từng một bình luận, một lượt like nào. Tôi như con quạ thả sỏi bình để uống nước, nhưng bình như cái hố đáy, bay khắp núi cao vực sâu tìm sỏi…

Nhét đầy, mãi đầy… Tôi bay đến mệt lả.

Tôi từng đến trường , đợi đến lúc tan học, chỉ để từ xa. Cậu trông , hy vọng sống , nhưng khi thật sự lên, mong đừng đến thế. Hồ Gia Minh Bạch Tiểu Niên xa đến mức nào, chỉ mong ăn ngon, ngủ yên, gầy rộc để tin vẫn còn nhớ đến .

 

Tôi đến trường cấp hai cũ, ăn một túi hạt dẻ nướng, nhưng quán “Hạt Dẻ Hoài Nhung” cổng trường từ bao giờ thành “Gà rán Chính Tân”.

Ông chủ hỏi , bỏ chạy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tieu-nien/chuong-22-ngoai-truyen-goc-nhin-cua-tieu-nien.html.]

trong lòng Hồ Gia Minh, Bạch Tiểu Niên cũng bằng một ai đó ? Có chúng bao giờ nữa ?

Hồ Gia Minh như trận tuyết kéo dài sáu năm, rơi mái hiên của , cứ nghĩ lớp tuyết sẽ mãi ở đó, nhưng một ngày tuyết ngừng rơi. Mặt trời lên, lớp tuyết từng bầu bạn với bao lâu bỗng tan biến thật nhanh.

Đến năm hai đại học, năm chúng xa sắp bằng quãng thời gian từng ở bên . Thế là cộng thêm cả thời gian lớp bốn, tự nhủ thêm bốn năm nữa sẽ quên .

tuyết đọng trong bóng râm mái hiên vẫn mãi tan, giấu chúng trong tủ lạnh, nào nỡ để tuyết tan … Tôi nào nỡ quên ?

Mẹ yêu lắm, sợ con đường đồng tính sẽ chịu khổ, nhưng , mất Hồ Gia Minh còn khổ hơn gấp bội, khổ đến mức trái tim như nứt .

“Anh, đoán xem em với dạo siêu thị gặp ai?” Trong bữa cơm, Gia Viên vô tình nhắc đến: “Gặp Hồ Gia Minh đó, bạn hồi cấp hai ? Hình như tụi còn từng ăn cơm chung… Trời ơi, con một tuổi !”

Nghe xong câu đó, cái bát trong tay rơi xuống đất, vỡ vụn thành từng mảnh, vội cúi xuống nhặt.

“Sao bất cẩn ! Để em lấy chổi…” Gia Viên thấy , giọng bỗng nhỏ dần, cô lo khó hiểu: “… Anh, ?”

Tôi gần như cố ý ép tay lên mảnh sứ vỡ, rạch một vết m.á.u dài.

Trên nền đất đỏ lốm đốm lẫn cả vài giọt nước mắt của , loang thành từng vệt lớn.

Mẹ chạy đến ôm lấy tay , trong mắt cũng nước, hỏi : “Tiểu Niên, đau ?”

Tôi đau, đau lắm

Mọi chuyện kết thúc, và Hồ Gia Minh, dừng ở tình bạn thời trung học. Điều hận nhất là tất cả từ miệng khác. Tại ? Chẳng sẽ cưới ? Vì cớ gì đến cả việc kết hôn cũng với ? Lại là ai thế trở thành bảo bối trong lòng ?

“Mẹ lòng ? Con với cắt đứt …” Tôi như kẻ điên, làm em gái và bố đều sợ hãi, nhưng nước mắt ngăn , chỉ còn , ngay cả cũng thể để thấy: “Cắt đứt , Hồ Gia Minh thích con nữa! Cậu cần con nữa!”

Tôi thương thể hận . Nhìn tóc bà dần bạc trắng, dáng cũng thấp hơn , đôi tay từng vuốt tóc nay đầy nếp nhăn, trong mắt cũng rưng rưng lệ. Vừa nghẹn ngào cố tỏ bình tĩnh: “Đừng , con ngoan…”

Tôi nên hận ai? Tôi còn ai để hận cả.

Giờ nghĩ , tất cả đều là vô lý. Tôi nhặt mảnh bát vỡ bỏ thùng rác, áy náy dậy: “Xin , con mệt quá …”

Tôi trở về phòng, cầm điện thoại mở khung đối thoại với , lịch sử trò chuyện chỉ còn mấy câu chúc sinh nhật qua . Lấy cớ là bạn bè nhưng xa cách đến , thật châm biếm. Không cần thiết nữa, cũng chẳng gì.

Đêm khuya, gõ cửa phòng .

“Con ngoan, hỏi , cô bạn học ... là giả thôi, nó kết hôn, vẫn độc .” Mẹ cầm điện thoại cho xem, dè dặt sắc mặt , mắt bà còn đỏ hoe: “Con tìm nó , cản con nữa.”

Tôi ôm chặt lấy , hai con đều thêm gì.

Tôi quyết định tìm một . Nếu còn yêu thì hãy xem là bảo bối, nếu còn yêu thì chẳng là gì cả. dẫu đánh cược, vẫn gặp một .

Tôi với : Hồ Gia Minh, em đợi bao nhiêu năm , nếu đến yêu em, em sẽ c.h.ế.t mất.

Loading...