Tiểu Hoàng Tử Sau Khi Trọng Sinh Cùng Thủ Lĩnh Man Tộc Bỏ Trốn - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-21 02:10:20
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bóng đêm sâu, trong lều trại đèn dầu vẫn cháy sáng.

Ân Minh Đích rời , biểu cảm lạnh lùng của Tạ Vân Chiêu cuối cùng cũng thả lỏng. Có ngoài ở đó, thật sự đối xử với mới tìm về. Hiện tại trong lều chỉ còn hai , nhưng giống như vẫn nên mở lời thế nào.

Ấn tượng của Cố Cảnh Ngôn đối với vị ca ca cũng từ một tướng quân mặt lạnh, hung thần ác sát… biến thành một còn vụng về hơn chính y.

Thiếu niên ngước mắt, khuôn mặt tràn đầy tự trách của trưởng, chậm rãi mở miệng:

“Mẫu hậu , đại ca thông minh, cưỡi ngựa b.ắ.n tên, chữ vẽ tranh. Các dạy đại ca đều khen dứt.”

Giọng Tạ Vân Chiêu khàn :

“Mẫu hậu... từng nhắc tới ?”

Năm đó chật vật trốn khỏi hoàng cung, đều cho rằng c.h.ế.t. Cẩu Hoàng đế đó ngay cả bộ dáng thương tiếc giả vờ cũng buồn diễn. Trong cung ai dám nhắc tới vị Thái t.ử phế bỏ .

Người duy nhất còn dám đến … chỉ mẫu hậu.

Khi với Cảnh Ngôn những chuyện , nàng khó chịu bao?

Cố Cảnh Ngôn nghiêm túc gật đầu, nhạy bén nhận thấy trưởng đang thất thần. Y suy nghĩ một lát tiếp:

mà đại ca với lời mẫu hậu giống . Mẫu hậu khen thì lúc nào cũng quá. Đại ca rõ ràng… thông minh như .”

Nói xong, thiếu niên như chợt ý thức bản cái gì nên , hoảng hốt khuôn mặt càng thêm mất mát của ca ca. Y vội vàng bổ sung:

“Mẫu hậu cũng luôn khen thông minh… nhưng một chút cũng thông minh, càng bằng đại ca. Chỉ là… chỉ là…”

Y càng càng loạn, thanh âm nhỏ dần, cuối cùng tắt hẳn.

— Đại ngốc, mau trở ! Ta còn dỗ đại ca !

Hốc mắt Tạ Vân Chiêu ửng đỏ. Nếu mấy năm nay mài giũa đến lạnh lùng, lẽ nước mắt rơi xuống.

“Mẫu hậu… từng những gì? Cảnh Ngôn thể kể cho đại ca ?”

Năm đó, Tạ thị đột nhiên kết tội. Mẫu hậu chỉ thể trơ mắt tộc nhân kéo lên pháp trường, ép đưa rời khỏi hoàng cung. Cẩu Hoàng đế xé rách lớp giả vờ ôn nhu, từ phu quân nho nhã bỗng chốc biến thành hung thủ diệt cả nhà. Mẫu hậu giam trong thâm cung, cái gì cũng làm .

Nàng vốn là nữ tướng Ân thị vang danh, thể trận g.i.ế.c địch, giả bệnh yếu, ủy với kẻ thù chỉ để bảo vệ .

Sau đó… còn Cảnh Ngôn.

Nếu Cố Cảnh Ngôn là một hoàng t.ử khỏe mạnh, sủng ái, Tạ Vân Chiêu tuyệt đối sẽ nửa phần thiện cảm. Hắn chỉ hận phụ hoàng, hận việc nhà Tạ thị diệt cả tộc, hận cả việc mẫu nhốt trong cung chịu nhục.

Cảnh Ngôn như .

Y sinh mang bệnh, trí tuệ bằng thường, trong cung sủng ái. Y thể bình an lớn lên, là nhờ mẫu hậu liều mạng che chở.

Nếu khi m.a.n.g t.h.a.i ám hại, mẫu hậu thể khỏe mạnh như tuyệt đối thể sinh một đứa trẻ yếu ớt như thế.

Đó rõ ràng là Hoàng đế cố ý.

Cảnh Ngôn tồn tại chỉ để bóp nghẹt mẫu hậu.

Sau khi mẫu hậu mất, y còn giá trị lợi dụng liền ném lãnh cung cho giày vò.

Cảnh Ngôn vô tội đến nhường nào?

Tạ Vân Chiêu nhẹ nhàng xuống mép giường. Đợi trong mắt còn đỏ nữa, mới chậm rãi :

“Đại ca đúng là thông minh… Trước lúc ở bên mẫu hậu, làm bài mà lòng, sẽ mẫu hậu đ.á.n.h bàn tay.”

Tốc độ của chậm. Cảnh Ngôn mở to mắt , đến khi đến “đánh bàn tay” liền tò mò:

“Đánh bàn tay là cái gì?”

Từ nhỏ y từng phạt. Vì thể yếu ngoan ngoãn, mẫu hậu lúc nào cũng khen y. Chưa từng trách cứ bao giờ.

Không ngờ đại ca từng đánh.

Thiếu niên ngơ ngác, rộ lên lộ cả răng nanh.

Tạ Vân Chiêu biểu cảm lúc ôn nhu đến mức nào. càng tỏ ôn hòa càng cứng nhắc. Đối mặt với ngủ trong lòng suốt đêm qua, lời khỏi miệng nhu hòa đến lạ:

“Đánh bàn tay tức là… đưa tay , mẫu hậu dùng roi mảnh đ.á.n.h lòng bàn tay. Mẫu hậu là nữ tướng, lực mạnh hơn thường, hai roi là sưng đỏ.”

Cố Cảnh Ngôn đôi tay gầy của , trợn to mắt:

“Kia… đại ca chẳng thường xuyên đánh?”

Nguyên lai đại ca đáng thương như !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tieu-hoang-tu-sau-khi-trong-sinh-cung-thu-linh-man-toc-bo-tron/chuong-14.html.]

Tạ Vân Chiêu khẽ cong khóe môi:

“Không thường xuyên. Chỉ cần đại ca lười biếng… mẫu hậu sẽ nặng tay.”

Năm đó rời kinh, bàn tay cầm nhiều nhất là bút và giấy, thanh kiếm dính máu. Hắn từng cố ép bản quên tất cả — quên ánh mắt ghê tởm dành cho phụ hoàng, quên nỗi đau khi nhớ đến mẫu hậu.

ký ức thể quên là quên ?

Tạ Vân Chiêu thử đưa tay chạm mái tóc . Không thấy né tránh. Hắn thở nhẹ một , đem ôm lòng.

Hắn từng nghĩ nhắc chuyện cũ sẽ đau.

Không ngờ… hóa vẫn còn hoài niệm.

Không hoài niệm Hoàng đế, mà là hoài niệm những ngày ở bên mẫu hậu — làm đúng sẽ khen, làm sai sẽ đánh, là những tháng ngày quy củ nhưng đầy ấm áp.

Gió đêm thổi mạnh. Đèn dầu trong lều lập loè.

Giọng khàn khàn của Tạ Vân Chiêu kể từng chút từng chút ký ức chôn sâu, đến khi ngọn đèn bật nổ một tiếng, mới giật dừng .

Cố Cảnh Ngôn ngủ từ lúc nào, chăn trùm kín , đầu khẽ gật gù, nét mặt đáng yêu hơn cả lúc tỉnh.

Tạ Vân Chiêu giúp y cởi áo choàng. Lúc định cử động thì làm thiếu niên mơ màng tỉnh :

“Ta… ngủ quên? Nói đến …?”

Mắt còn mở rõ ngủ tiếp.

Tạ Vân Chiêu yên hồi lâu, thổi tắt đèn, bước ngoài.

Trong lòng bao nhiêu mây đen năm đó… dường như tan hết.

 

Sáng sớm hôm .

Cửa thành mở, Ân Minh Đích vội phi ngựa chạy về doanh trại Man tộc. Trung Nguyên quá nguy hiểm! Hắn về thảo nguyên!

Cố Cảnh Ngôn tối qua ngủ muộn nhưng vô cùng an . Trong mơ còn thấy và đại ca cùng ở bên mẫu hậu, vui vẻ vô cùng.

Nếu đại ca từng rời … nhất định sẽ đ.á.n.h bay hết đám vô bắt nạt y.

Thiếu niên mở mắt, còn kịp dậy một cái đầu ch.ó to đùng dọa giật .

“Ngươi làm ?”

“Bé ngoan~~~”

Đại cẩu nhà Man tộc ôm y lòng, gào giả vờ như mất cả trời.

Mang về thảo nguyên… xem càng ngày càng khó.

Một còn thể nghĩ cách.

thêm một Tạ Vân Chiêu… thật sự nghĩ cách nào thắng !

“Ngươi cũng mơ thấy mẫu ngươi ?” Cố Cảnh Ngôn nghiêng đầu hỏi.

Ân Minh Đích lau nước mắt tồn tại, lẳng lặng giúp đ.á.n.h răng rửa mặt, quần áo.

Hắn còn chẳng mang vợ về nhà, làm gì dám mơ tới mẫu !

 

Bên ngoài mặt trời chiếu lên băng tuyết lấp lánh. Đại quân Tạ gia tiến kinh thành hề cướp phá, bá tánh trấn an. Trong cung truyền tin tức, gian thần dẹp, lương tri đều thở phào.

Các đại thần thấy chiếu thư nhường ngôi cùng ngọc tỷ, còn đợi Tạ Cảnh Minh mở lời, quỳ đồng loạt:

“Thái t.ử điện hạ kế vị — Hoàng thượng thánh minh!”

“Hoàng thượng thánh minh!”

“Thánh minh!”

Có bản lĩnh thì mang chiếu thư phế Thái t.ử đây xem nào!

Không đúng ?

Vậy đây chính là Thái t.ử danh chính ngôn thuận!

 

Loading...