Tiểu Giao Hậu - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-05-07 04:42:26
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một ngọn sóng ập tới, Nghiễn Tửu hiện .

 

Tôi chới với lao vòng tay .

"Anh thấy tiếng Giao Nhân đang tìm bạn tình."

 

Vòng tay Nghiễn Tửu lạnh buốt khác thường.

 

Hắn khẽ vỗ về: "Chúng tìm ."

 

vẫn run lẩy bẩy.

 

Tôi chủ động hôn lên môi , như tìm ki/ếm sự an ủi.

 

"Nghe Giao Nhân trọng lời thề. Nếu kẻ c.ắ.n năm còn sống..."

 

"Nếu nhận , định cư/ớp xuống biển thì ?"

 

Sợ tin, kéo áo cho xem vết cắn.

 

Nghiễn Tửu xoa nhẹ vết thương, thở bỗng gấp gáp.

 

"Nếu sợ, để em c.ắ.n chỗ ."

 

"Đè lên dấu vết cũ, ?"

 

Hơi thở nghẹn .

 

nghĩ đến viễn cảnh Giao Nhân quấy rối, gật đầu, cố nén nỗi kh/iếp s/ợ.

 

Bàn tay lớn của Nghiễn Tửu đ/è lên eo .

 

Răng nanh đ/âm xuyên da thịt mềm mại.

 

Tôi ngửa cổ, mắt ươn ướt nhòe lệ.

 

Thở gấp thốt lên: "A...ha..."

 

Đau đớn khiến ngón tay co quắp.

 

Để mặc vết c.ắ.n mới của Nghiễn Tửu phủ lên vết cũ.

 

Một lát , buông .

 

"Xong , đ/au nữa ."

 

Hắn đặt một vật tròn xoe lòng bàn tay .

 

Tôi tò mò lăn qua lăn viên ngọc:

 

"Cái gì thế?"

 

Nghiễn Tửu áp tay lên eo : "Ngọc trai đáy biển."

 

thấy, .

 

Tôi thích đến mức đeo nó cùng chiếc còi Giao Nhân cổ.

 

Sau khi dỗ dành , Nghiễn Tửu ki/ếm ăn.

 

lúc , bất chợt hỏi:

 

"Nghiễn Tửu. Vậy...em cũng là Giao Nhân ?"

 

Không gian như đóng băng.

 

Nghiễn Tửu khẽ ngập ngừng, nhưng hề hoảng hốt.

 

Hắn hôn lên môi như phần thưởng.

 

"Anh , thật sự thông minh."

Kể từ khi phát hiện phận Giao Nhân của

 

Nghiễn Tửu càng lười che giấu. Những ngày thường, khi mang đồ ăn cho chiếc đuôi cá của tự nhiên cuốn quanh bụng , dắt phơi nắng bãi cát.

 

Thực chiếc đuôi chẳng an phận, cứ luôn động đậy trườn qua gi/ữa hai ch/ân .

 

.... Nghiễn Tửu - một Giao Nhân đang trong mùa cầu hoan.

 

Hồi nhỏ, từng trong sách, Giao Nhân trong mùa cầu hoan sẽ vô cùng kiên nhẫn, đáp ứng yêu cầu của bạn tình.

 

khi mùa giao phối, chúng trở nên hung bạo dị thường.

 

"Nghiễn Tửu... về nhà."

 

Khi áp má lớp vảy đuôi, khẽ thử lòng .

 

Nghiễn Tửu chỉ lười nhác đáp qua quýt:

 

"Ngoài Giao Nhân. Bọn chúng hiền lành như em , sẽ c.ắ.n đ/ứt cổ trai ngay lập tức."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tieu-giao-hau/chuong-2.html.]

 

Như để chứng minh lời tiếng sóng ngoài khơi càng lúc càng gầm rú.

 

Thế giới ngoài quá nguy hiểm, chỉ một Nghiễn Tửu thể che chở về tới nhà?

 

Sự kích động trong ngày một dâng cao.

 

Mỗi sáng thức dậy, gi/ữa hai ch/ân luôn cảm giác kỳ quái, bên trong đùi dính nhớp nháp như vảy cá lưu .

 

Một hôm, khi khơi đ/á/nh cá, đơn đ/ộc tắm nắng, bỗng cuộc đối thoại của lũ Giao Nhân:

"Gần đây Nghiễn Tửu cấm tiệt tới đảo hoang, giấu bảo vật gì ?"

"Tiểu Giao Hậu đang ở đấy, đừng quấy rầy. Nhớ báo cho Nghiễn Tửu tin tàu sắp qua đây mai rời ngay."

 

"Hắn chọn Tiểu Giao Hậu là con yếu ớt, m/ù lòa nhưng xinh … một kẻ chẳng phát tình, chẳng hiểu Nghiễn Tửu nuôi làm gì là thế cho đó?"

 

"Suỵt! Đã bảo đừng nhắc tới nữa!"

 

.........

 

Vì mất thị giác, thính giác trở nên cực nhạy.

 

Từng lời bọn Giao Nhân lọt hết tai.

 

Hai bàn tay siết ch/ặt, Nghiễn Tửu từng yêu mà .

 

Nhận thức khiến trái tim đ/au nhói như vết s/ẹo cũ x/é toạc.

 

Khi Nghiễn Tửu mang thịt sò về, nếm miếng ngon, bỗng hỏi:

 

"Nghiễn Tửu... đây em từng thích ai ?"

 

Hắn ngỡ ngàng: "Không."

 

Tôi gật đầu, lòng nghĩ tới lời của Giao Nhân .

 

Ngày mai sẽ con tàu ngang hòn đảo hoang .

Tôi với Nghiễn Tửu rằng ăn thịt cá voi.

 

Hắn khẽ bảo :

 

"Thịt cá voi dai lắm, dày loài các chịu nổi ."

 

vẫn dập mạnh đuôi tạo sóng, lặn xuống biển săn mồi.

 

Vừa đợi khuất bóng, liền quỳ sát xuống bãi cát, tai dán đất lắng tiếng máy tàu từ chân trời.

 

Hoàng hôn nhuộm đỏ bờ tây, biển cả vẫn trống trơn.

 

Đang định thất vọng về vì sợ lỡ chuyến, bỗng tiếng còi tàu vang lên đó ngoài khơi.

Tôi dậy, dùng hết sức vẫy tay chạy về phía đó.

 

Không ngờ bụi gai giữa đường quật ngã.

 

M/áu từ mắt cá chân tuôn lênh láng.

 

Tôi cố trườn dậy bao đ/ập xuống đất bấy .

 

Đến khi tiếng còi tàu tắt hẳn ngoài xa, vẫn lê lết trong đám bụi gai.

 

nào ...

 

Cách đó một bước chân, Nghiễn Tửu lặng như tượng đ/á.

 

Tiểu Giao hậu của lồm cồm bò dậy, ngã xuống.

 

Mình đầy thương tích vẫn ngừng đào tẩu.

 

Đôi mắt đen kịt tựa hố sâu.

 

Dấu hiệu mùa giao phối sắp tới.

 

(Tiếng Giao Nhân) “Nhóc l/ừa đ/ảo, mồm mép đầy sự dối trá."

 

Tôi gần như vùi lấp trong lớp bùn cát.

 

Bị những Giao Nhân khác lôi đến mặt Nghiễn Tửu.

 

Hắn bơi sát gần , chiếc đuôi dài dựng khiến càng thêm cao ngất.

Tôi thể cảm nhận bóng đen khổng lồ đang bao trùm lấy .

 

(Tiếng Giao Nhân) "Không lời."

 

Tôi hiểu Nghiễn Tửu gì, nhưng rõ lời một Giao Nhân khác thưa với :

 

 

"Tuân lệnh, Giao Vương."

 

Nghiễn Tửu - chính là Giao Vương của vùng biển .

 

 

Loading...