Tiểu Câm Thế Gả Vào Hào Môn, Được Đại Lão Kiều Dưỡng - Chương 84: Hãy lên thăm anh nhiều hơn
Cập nhật lúc: 2025-12-25 03:08:38
Lượt xem: 521
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Gần đây Tô Bồ đều ngủ trong phòng khách mà Lệ Tịch Xuyên từng ở.
Buổi sáng khỏi cửa, chạm mặt Vương Thúc, còn thấy ngượng ngùng.
Vương Thúc thì quen nên thấy lạ, ông xoa đầu hỏi: “Ngủ ngon , chủ nhỏ?”
Tô Bồ gật đầu, Vương Thúc liền : “Vậy thì , đói , mau ăn sáng .”
Vào phòng ăn, trong nhà đều tụ tập đông đủ, Lệ Tịch Xuyên gõ một quả trứng gà, ngón tay thon dài chậm rãi bóc sạch vỏ.
Đợi Tô Bồ xuống chiếc ghế bên cạnh, quả trứng bóc sạch vỏ liền đặt đĩa của .
Lệ Tịch Xuyên lau ngón tay, ngước mắt thấy Sướng Sướng đang gian hai họ, bèn nổi hứng trêu chọc, lấy quả trứng trong đĩa của Tô Bồ .
Tô Bồ yên chỗ, hai giây mới phản ứng , nhất thời chút sốt ruột.
Bình thường, Sướng Sướng và Mạn Điềm ít trêu chọc Tô Bồ, đều chỉ hì hì, trong lòng họ ác ý, nhưng vụng về nên hùa theo thế nào, dứt khoát mặc kệ.
hôm nay, Tô Bồ đột nhiên bật dậy, trong lúc Sướng Sướng còn đang kinh ngạc giật quả trứng của , còn tiện tay tung quyền, đ.ấ.m bẹp dúm nửa cái sandwich còn trong đĩa của Sướng Sướng.
Lần thì cả nhà đều sững sờ, đồng loạt Tô Bồ.
Còn đương sự thì thong dong, cẩn thận đặt quả trứng chồng bóc cho chính giữa đĩa.
Trong lòng chỉ một suy nghĩ: Đây là Lệ Tịch Xuyên cho , ai cướp !
Sướng Sướng sợ hãi chiếc sandwich bẹp dúm trong đĩa, Mạn Điềm túm tay áo kéo ghế.
“Cái đó, phu nhân, xin nhé…”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Sướng Sướng chút mất mặt, Tô Bồ và Lệ Tịch Xuyên đối xử với họ khoan dung, nên trò đùa của cũng ngày càng quá trớn.
Tô Bồ trả lời ngay, vài giây yên lặng trôi qua, bên cạnh chiếc sandwich bẹp dúm thêm một quả trứng gà bóc vỏ.
Khi bắt gặp ánh mắt của , Tô Bồ bèn nháy mắt một cái, ngượng ngùng mỉm .
Ánh mắt dường như đang thương lượng với :
Nếu thích ăn trứng, bóc cho , đừng giành của nhé…
…
Công việc thường ngày ở tiệm cà phê dần trở nên định, các nhân viên cũng còn luống cuống như hồi Tô Bồ mới về.
Hôm nay Tô Bồ pha xong một ly cà phê pha tay hảo hạng, đặt lên quầy lấy đồ.
Đồng nghiệp ở quầy đơn hàng: “Ủa, Tô Bồ, hôm nay giao cà phê ?”
Tô Bồ đang chuyên tâm lau dọn quầy pha chế, thấy tên thì đầu .
[Tôi giao cà phê ?] gõ chữ điện thoại.
Trí nhớ cơ bắp giúp ích nhiều, gần đây Tô Bồ với việc giao tiếp bằng cách gõ chữ, dùng một chiếc smartphone đời mới nhất.
“ ,” nhân viên phục vụ cầm lấy đơn hàng, chỉ địa chỉ đó, “Tổng tài đặt cà phê pha tay hảo hạng, thường đều là giao.”
Tô Bồ ngơ ngác một lúc mới phản ứng .
Hóa đây, còn giao cà phê cho chồng ?
Vì thường xuyên cùng Lệ Tịch Xuyên, bảo an của tòa nhà sớm nhận Tô Bồ, thấy xuất hiện liền trực tiếp quẹt thẻ thang máy chuyên dụng cho .
Tô Bồ lên tầng cao nhất, khi đến gần văn phòng tổng tài thì thấy tiếng Lệ Tịch Xuyên đang mắng vọng từ bên trong.
“Tại một việc dặn dặn vẫn làm sai? Bản hợp đồng quan trọng như , ngày mai ký mà mang một lỗ hổng lớn thế , tổn thất gây sẽ tính cho ai, cho các cho ?”
Cửa đóng, Tô Bồ thấy đối diện Lệ Tịch Xuyên là bốn năm nhân viên đang , ai nấy đều cúi gằm mặt.
“Xin Lệ tổng, để xảy sai sót sơ đẳng như là do giám sát chu .”
Một nhân viên khác sợ hãi bổ sung: “… hợp đồng vẫn qua khâu xét duyệt cuối cùng, là ngài xem nên chúng mới tạm thời mang đến cho ngài mà?”
“Ồ?” Lệ Tịch Xuyên nhướng mày, hỏi vặn : “Vậy là do làm việc đúng lúc ?”
Nhân viên cúi lắc đầu: “Xin …”
“Chỗ liệu sai là một trong những điều khoản quan trọng nhất của hợp đồng , chỉ thắc mắc là tại một đội ngũ năm mà thể mắc một sơ đẳng như ngay từ đầu?”
Người vẻ là trưởng nhóm trả lời: “Lệ tổng, xin , hôm qua đại lệ tổng đột nhiên hẹn gặp đội chúng , nhờ chúng hỗ trợ gấp một dự án của bà , nhiệm vụ công việc đột nhiên tăng nhiều nên chúng mới thể phát hiện sai sót liệu ngay từ đầu…”
Lệ Tịch Xuyên nới lỏng cà vạt, khẽ “Ừm” một tiếng.
Nhìn biểu cảm của , đối phương hiểu ý: “Hay là, mang văn kiện mà đại lệ tổng giao cho ngài xem qua , để ngài cũng nắm tiến độ các nghiệp vụ?”
Lệ Tịch Xuyên gật đầu, lúc mới cho họ .
Năm nhân viên cúi đầu bước , ai cũng như cà tím sương đánh.
Cô gái phản bác lúc nãy khá chủ kiến: “Hai sếp lớn đấu đá thì thôi , cũng đừng tí việc là lôi đám trâu ngựa chúng trút giận, làm thuê thôi mà, cần căng thẳng …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tieu-cam-the-ga-vao-hao-mon-duoc-dai-lao-kieu-duong/chuong-84-hay-len-tham-anh-nhieu-hon.html.]
Trưởng nhóm của cô thấy liền , cũng với vẻ mặt bất đắc dĩ, thấp giọng nhắc nhở: “Cô ít thôi, mau sửa hợp đồng kiểm tra nữa, khi tan làm đặt lên bàn Lệ tổng là .”
Họ ngang qua Tô Bồ, cô gái đối mặt với , suy nghĩ một lát mới nhận đó là ai, thoáng chốc hoảng sợ.
Tô Bồ lúng túng, ôm ly cà phê, bước nhanh văn phòng.
…
Vừa nổi trận lôi đình, trong lòng Lệ Tịch Xuyên cũng dễ chịu gì.
Anh nhắm mắt để bình tâm trạng, đến nỗi bé câm đến bên cạnh lúc nào cũng .
Mãi cho đến khi Tô Bồ đặt ly cà phê lên bàn , phát một tiếng cộc khẽ, Lệ Tịch Xuyên mới giật mở mắt.
“Sao em đến đây?”
Trên mũi Lệ Tịch Xuyên còn hằn hai vết đệm kính nhàn nhạt, trông thú vị, giống như một vị trích tiên nổi giận lôi xuống trần gian, biến thành một vị lãnh đạo nhỏ bé khổ sở vì công việc.
Tô Bồ quầng thâm xanh nhạt mắt , cùng với râu lún phún nơi khóe môi, chợt cảm thấy Lệ Tịch Xuyên lúc mới thật sống động, thật chân thực.
Ma xui quỷ khiến thế nào, Tô Bồ đưa hai tay , nắm lấy một bàn tay của Lệ Tịch Xuyên, bắt đầu xoa bóp từ lòng bàn tay.
Quy trình quá đỗi quen thuộc, Tô Bồ hiểu rằng, lẽ đây cũng thường xoa bóp cho Lệ Tịch Xuyên như .
Lệ Tịch Xuyên thì tựa đầu lưng ghế xe lăn, mắt lim dim, nhưng vẫn luôn .
“Tiểu Bồ…”
Đợi Tô Bồ xoa bóp đến cổ tay , giọng Lệ Tịch Xuyên mềm xuống.
Anh bất ngờ kéo tay Tô Bồ, lôi lên đùi .
Tô Bồ hoảng hốt, theo bản năng cửa.
Phải rằng, văn phòng của Lệ Tịch Xuyên dù là cửa tường ngoài đều làm bằng kính trong suốt…
Cạch ——
Lệ Tịch Xuyên nhấn nút điều khiển, cả một mặt kính lập tức biến thành màu trắng đục.
Buông điều khiển từ xa, Lệ Tịch Xuyên giơ bàn tay Tô Bồ xoa bóp lên, khẽ lắc.
“Tiểu Bồ, em cần nhớ những thói quen như .”
“Sự mệt mỏi của bắt nguồn từ em, ngược , thấy em còn khiến thư giãn hơn cả mười mát xa.”
Lệ Tịch Xuyên ôm chặt một kẽ hở, khóa Tô Bồ trong lòng.
Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hít hà hương thơm thanh mát tóc thương.
“Cho nên, nếu thật sự giúp giảm bớt mệt mỏi, thì hãy thường xuyên lên thăm nhé…”
…
Cuộc họp buổi chiều kết thúc, Lệ Tịch Xuyên cùng Anderson và John từ phòng họp lớn về văn phòng.
Đi ngang qua khu làm việc, chỉ thấy mấy cô thư ký đang đến mức ngả nghiêng, Tô Bồ lưng về phía , giữa họ.
Trong khí thoang thoảng mùi hương ngọt ngào, Tô Bồ cúi đầu gõ chữ, đó đưa cho họ xem.
Echo ghé sát , những gì :
“Lệ tổng ít nhất trông vẻ dữ, nhưng thật là một dịu dàng. Anh mua bánh kem và cà phê cho , hy vọng trong lúc làm việc chăm chỉ cũng đừng quên kết hợp giữa làm việc và nghỉ ngơi.”
Echo theo Lệ Tịch Xuyên từ khi công ty, nên rõ sếp là thế nào.
Theo logic hành xử của Lệ Tịch Xuyên, công ty trả lương cho nhân viên làm việc trong giờ hành chính, đảm bảo nhân viên làm việc trong thời gian hợp lý, tăng ca chỉ là nghỉ ngơi mà coi là “phúc lợi” .
Những lời hỏi han ân cần như , với chỉ EQ của , lẽ kiếp cũng chẳng nghĩ … Mà cho dù nghĩ , cũng sẽ cảm thấy cần thiết.
Đang mải suy nghĩ, qua vai Tô Bồ, Echo thấy Lệ Tịch Xuyên đang ở phía .
Thế là cô khúc khích hỏi: “Chỉ cho chúng thôi , các bộ phận khác ?”
Tô Bồ gật đầu thật mạnh.
[Đều .]
“Ồ,” Echo tiếp tục tủm tỉm, “Tốt quá, cuối cùng cũng ăn chiều do Lệ tổng mời, lát nữa sẽ kêu gọi công ty mail cảm ơn .”
“Echo.”
Không thể để cô quậy thêm nữa, Lệ Tịch Xuyên trầm giọng, điều khiển xe lăn dừng bên cạnh bé câm.
Anh liếc những đang vây quanh Tô Bồ: “Cầm đồ ăn thì mau làm việc , nếu kéo dài công việc đến mức tăng ca thì sẽ tính lương tăng ca .”
Mọi tiu nghỉu giải tán, Lệ Tịch Xuyên ho khẽ, véo nhẹ bàn tay nhỏ của Tô Bồ.
“Em theo đây…”
--------------------