Tiểu Câm Thế Gả Vào Hào Môn, Được Đại Lão Kiều Dưỡng - Chương 50: Mua say

Cập nhật lúc: 2025-12-25 03:07:25
Lượt xem: 646

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì một cuộc hẹn, Tô Bồ bắt đầu thấy lo sợ bất an.

Chốc thì nghĩ bộ đồ hôm nay tùy tiện quá , chốc thấy tóc dài che cả mắt, trông thật thiếu sức sống.

Trong mắt Lệ Tịch Xuyên, trông như thế nào nhỉ?

Tô Bồ thầm nghĩ, hề để ý đến vị khách mới.

Mãi đến khi nọ sốt ruột gõ lên quầy, đốt ngón tay nện xuống mặt bàn tạo tiếng cộc cộc.

“Cậu điếc ?”

“Tô Bồ, đang chuyện với đấy!”

Nghe thấy tên , Tô Bồ mới bừng tỉnh ngẩng đầu lên ——

Rồi trông thấy ghét nhất đời .

Tô Hội hất cằm, đ.á.n.h giá Tô Bồ: “Ngày thường làm cũng ngẩn ngơ thế , sợ khách hàng khiếu nại ?”

Tô Bồ thu vẻ ngây ngẩn. Chỉ là Tô Hội thôi mà, nghiêng đầu chờ đối phương yêu cầu.

“Nè, một ly pha tay, mang .”

Tô Hội đưa cho một chiếc bình giữ nhiệt.

Lên đơn, đợi khách trả tiền xong, Tô Bồ cầm lấy bình giữ nhiệt khu pha chế, lưng về phía Tô Hội bắt đầu làm cà phê.

Lúc đang là giờ chiều, trong quán quá bận, Âu Dương và một nhân viên pha chế bán thời gian khác gọi huấn luyện, bộ khu vực pha chế chỉ còn một Tô Bồ.

Vừa mới xay xong hạt cà phê, liền thấy giọng của Tô Hội từ lưng vọng tới.

“Chà, ngờ ngày đầu tiên làm công tác với sếp ...”

Nghe , động tác của Tô Bồ cứng .

Tô Hội thực tập ở phòng thư ký tổng giám đốc, sếp của chỉ một , đó là Lệ Tịch Xuyên.

Vậy nên, lát nữa, Tô Hội sẽ cùng Lệ Tịch Xuyên ngoài ?

Dừng một lát, Tô Bồ thả lỏng, tiếp tục công việc bận rộn của .

Cùng ngoài cũng cả, đều là vì công việc.

Hơn nữa, tối nay Lệ Tịch Xuyên còn hẹn mua đồ, chứng tỏ khi tan làm sẽ về công ty.

... Cũng chỉ là một chuyến công tác mà thôi.

Tô Bồ tự trấn an , Tô Hội phòng thư ký tổng giám đốc thì khó tránh khỏi việc tiếp xúc với Lệ Tịch Xuyên, chẳng lẽ nào cũng để tâm như ?

tư cách gì để bận tâm chứ, chỉ là công việc thôi mà.

Trong lúc chờ đợi, Tô Hội lấy điện thoại chơi một lúc.

Đến khi Tô Bồ pha xong cà phê, đổ bình giữ nhiệt đưa cho , Tô Hội vẫn chau mày tập trung điện thoại của .

Tô Bồ liếc nhanh qua, hình như là một trò chơi xếp bài nào đó.

Tô Hội dựa quầy thêm một lúc nữa, mới một tay cầm bình giữ nhiệt, tay cầm điện thoại, lơ đãng bước ngoài.

May mà gây khó dễ gì cho nữa.

Tô Bồ lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Sự xuất hiện của Tô Hội để một vệt mây mù nho nhỏ bầu trời vốn đang quang đãng của Tô Bồ.

Thời gian tiếp theo, Tô Bồ thỉnh thoảng nhớ đến cái giọng điệu đầy khao khát của Tô Hội khi về việc công tác cùng Lệ Tịch Xuyên.

Bực bội, khó chịu, trái tim như một ngọn lửa âm ỉ thiêu đốt.

Không c.h.ế.t , nhưng chính là khó chịu.

Từ khi nào mà ham chiếm hữu mạnh mẽ với Lệ Tịch Xuyên như chứ?

Cứ như thể Lệ Tịch Xuyên là của riêng , bất cứ ai chạm đều cho phép...

Tô Bồ cảm nhận rõ ràng sự ghen tuông.

Cậu đang ghen với Tô Hội.

Ghen tị vì đối phương thể ở bên Lệ Tịch Xuyên một thời gian, cho dù là với danh nghĩa công việc.

Tô Bồ hít sâu một , đồng thời tự hỏi, liệu những cảm xúc như đáng để chia sẻ với Lệ Tịch Xuyên ?

Lệ Tịch Xuyên cảm thấy như thật đáng sợ, thật dính , chừng mực ?

Tô Bồ dám nghĩ tiếp nữa.

“Tô ca, , thời gian còn em lo cho!”

May mà Âu Dương canh giờ tìm đến, nhận ca , giục mau hẹn hò.

Tô Bồ thầm cảm kích, nhanh nhẹn cởi tạp dề, cầm nó trong tay phòng nghỉ thường phục.

khi mặc đồ chỉnh tề, đeo ba lô lên, chuẩn rời thì vô tình liếc điện thoại.

Màn hình thông báo Lệ Tịch Xuyên gửi cho một tin nhắn từ nửa tiếng .

Tô Bồ vội vàng bấm xem.

Lệ Tịch Xuyên: [Xin , công việc chút đổi, tối nay tan làm em về nhà ?]

Trái tim “bùm” một tiếng, chìm xuống đáy biển.

Trong quá trình rơi xuống, từng chuỗi bọt biển chua xót nổi lên, giờ phút đang làm cay xè mắt Tô Bồ.

Thế giới mắt bắt đầu nhòe từng chút một, phủ lên một tầng nước.

Tô Bồ cảm thấy ngạt thở như đang chìm sâu biển.

... Cảm giác như , đáng để chia sẻ ?

...

Tô Bồ tại chỗ lâu.

Lâu đến mức Âu Dương cũng nhận điều bất thường, bước xem thử, mới thấy co ro một , trông như sắp .

Dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng xảy chuyện gì...

Âu Dương qua loa an ủi .

“Lệ tổng bận như , khó mà tan làm đúng giờ ... Công việc hằng ngày của phức tạp hơn chúng nhiều, chắc chắn cố ý lỡ hẹn , nhất định cũng cảm thấy áy náy!”

Tô Bồ đang nghĩ gì, chỉ ngoan ngoãn gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tieu-cam-the-ga-vao-hao-mon-duoc-dai-lao-kieu-duong/chuong-50-mua-say.html.]

Âu Dương nghĩ ngợi : “Hay là, Tô ca, tối nay quán bar !”

“Cái đó, em một bạn, đầu tiên đến quán bar, em thêm một cùng, cũng để thêm can đảm, ?”

Một lúc lâu , Tô Bồ mới như thấy lời , ngơ ngác sang.

Âu Dương cong mắt : “Người cũng quen đó, Bùi Tri Trừng, chính là bạn mà hôm đó hai chúng cứu ở cửa quán bar!”

“Cậu giờ là bạn cùng phòng của em!”

...

Sáu giờ tối, ba đúng hẹn gặp ở cửa quán bar.

Lần Bùi Tri Trừng vẫn trang kín mít, chỉ mặc ấm mà còn đội mũ len và đeo khẩu trang, che kín mít , chỉ để lộ đôi mắt.

Thấy như , Âu Dương những trêu chọc mà còn đưa tay vỗ nhẹ lên đỉnh đầu .

“Tốt lắm, đeo kính râm.”

“Bị, giấu , kính râm...” Bùi Tri Trừng đáp.

Âu Dương nhún vai: “ mắt như , nên để khác thấy chứ!”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Bùi Tri Trừng gì, chỉ rụt cái đầu vốn che kín trong khăn quàng cổ.

Bùi Tri Trừng mắc chứng sợ xã hội nặng, lấy hết can đảm đến quán bar là để tìm tư liệu cho tác phẩm mới của .

[Cậu đang vẽ gì ?]

Vào quán bar nửa tiếng, Tô Bồ cuối cùng cũng dần quen với môi trường xung quanh, bắt đầu tò mò về bên cạnh.

Bùi Tri Trừng hoảng hốt màn hình điện thoại của , cúi đầu, đẩy chiếc iPad của về phía Tô Bồ.

Trong tranh nhiều , với những biểu cảm, hành động và trang phục khác ——

Hóa là trăm thái chúng sinh trong quán bar.

Tuy nhiên, kỹ năng vẽ của Bùi Tri Trừng cừ, thể nhanh chóng nắm bắt thần thái của mỗi , Tô Bồ chỉ cần quan sát một chút là thể tìm thật.

[Cậu vẽ quá!] cảm thán.

Bùi Tri Trừng cúi đầu thấp hơn nữa, cả khuôn mặt gần như thụt trong khăn quàng cổ, đưa tay xua xua.

Đâu .

Một lúc lâu , mới Bùi Tri Trừng chậm rãi .

“Cậu, pha cà phê, cũng, ngon...”

Tô Bồ mất vài giây để phản ứng, , hóa câu là để đáp lời khen của .

Đáng yêu thật!

Hôm nay họ đến một quán bar thanh lịch, tiếng nhạc đinh tai nhức óc, đều đang tận hưởng sự thư thái hòa quyện giữa cồn và nhạc nhẹ.

Bùi Tri Trừng cúi đầu vẽ tranh, Âu Dương và Tô Bồ liền ăn ý im lặng, uống ly rượu gọi.

Hôm nay Tô Bồ uống cocktail, loại rượu dễ say, nhưng say...

Cậu mượn cồn để xua tan sự khó chịu và buồn bã trong lòng.

Nếu thật sự tiêu hóa những cảm xúc vô cớ như thế nào.

Uống hết ly thứ ba, Âu Dương giữ tay , khuyên đừng uống nữa.

Tô Bồ trong lòng vui, quét mã đặt ly thứ tư...

Uống xong ly thứ năm, Tô Bồ phát hiện, đối diện trông vẻ khác .

Cao hơn, trai hơn, mặc vest giày da, còn đeo một cặp kính.

Ồ, kính mắt của một tên lưu manh lịch lãm! Gu của chọc trúng !

Tô Bồ mỉm , cơ thể dường như nhẹ nhàng, thứ đều nhẹ nhàng.

Cậu hề ghen tuông, hề tức giận, hề mất mát.

Cậu vui, nên vui!

Chỉ là, trai đối diện đang từ từ tiến gần ...

Người lướt tới như một bóng ma.

Bóng ma...

Tô Bồ ý nghĩ chọc , ôm bụng nín thở.

Cùng lúc đó, vị họa sĩ truyện tranh trẻ tuổi đến quán bar tìm tư liệu, lia bút thoăn thoắt.

Soạt soạt, soạt soạt, ghi mấy khung cảnh.

Bức thứ nhất.

Người đàn ông xe lăn đầu tiên là trừng mắt Âu Dương, chất vấn tại để bé câm uống say, dọa Âu Dương sợ đến dám thở mạnh.

Bức thứ hai.

Âu Dương lắp bắp thanh minh cho , đàn ông xe lăn nắm lấy một cánh tay của Tô Bồ, đó, nhấc bổng cả đặt lên đùi ——

Không hổ là xe lăn mà thể dễ dàng cân hai, lợi hại thật!

Bức thứ ba.

Cậu bé câm đùi , ôm chặt, cả lọt thỏm lòng đàn ông xe lăn... Lần gặp mặt, hình như hai họ cũng ở tư thế .

Đây là skin giới hạn khi uống rượu ?

Bức thứ tư.

Người đàn ông xe lăn ôm chặt bé câm, điều khiển xe lăn, đưa bé câm khỏi quán bar.

Bùi Tri Trừng nhanh chóng phác thảo xong bức cuối cùng, chuyến đêm nay cũng kết thúc một cách viên mãn.

Âu Dương với vẻ mặt ảo não đến bên cạnh, hỏi vẽ thế nào .

Bùi Tri Trừng nghĩ một lúc : “Tô Bồ, , đáng yêu... Tôi cùng Tô Bồ, làm bạn.”

Sắc mặt Âu Dương thoáng chốc trắng bệch, ấp úng hồi lâu mới thốt một câu.

kết hôn , cơ hội ...”

Bùi Tri Trừng: ?

--------------------

Loading...