Tiểu Câm Thế Gả Vào Hào Môn, Được Đại Lão Kiều Dưỡng - Chương 22: Bóp nhẹ ngón tay

Cập nhật lúc: 2025-12-25 03:06:46
Lượt xem: 980

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cậu tìm việc gì ?”

Tuy thẹn với lòng, Lệ Tịch Xuyên vẫn nghiêng đầu liếc cánh cửa lưng, đảm bảo nó đóng kỹ.

Bánh xe lăn êm ru, đẩy về phía bàn làm việc, nơi Tô Bồ đang ngắm nghía tủ trưng bày bên cạnh.

Thấy Lệ Tịch Xuyên đến gần, Tô Bồ căng thẳng nuốt nước bọt, mặt bắt đầu nóng ran.

Cậu đưa cho Lệ Tịch Xuyên chiếc điện thoại soạn sẵn nội dung từ để trình bày mục đích của .

Lệ Tịch Xuyên nhận lấy điện thoại, trong im lặng và nghiêm túc.

Tô Bồ chắp tay lưng cạnh , trông như một học sinh đang giáo viên kiểm tra bài tập.

“Ừm, logic, trình tự rõ ràng, còn dự trù cả rủi ro nữa ?”

Lệ Tịch Xuyên cảm thấy kinh ngạc, về phía Tô Bồ.

“Cậu từng học những cái ?”

Tô Bồ gật đầu.

【 Hồi đại học em từng làm kế hoạch dự án . 】

Tô Bồ học đại học ở ngay địa phương, vì thể nên cách nào thuyết trình nhóm, do đó gánh vác nhiều công việc ở giai đoạn chuẩn , cũng nhờ mà rèn luyện kỹ năng lách .

Lệ Tịch Xuyên hỏi xong, bản kế hoạch mà Tô Bồ một nữa.

Thật lòng mà , kế hoạch của Tô Bồ đúng là lựa chọn khả thi nhất ở giai đoạn hiện tại để đạt tính chặt chẽ của dữ liệu mà Lệ Tịch Xuyên mong .

Chỉ là phương án đòi hỏi đầu tư nhân sự khá lớn, mà dữ liệu thu tương đối ít, hiệu suất cao, cho nên đội của họ bỏ qua ngay từ giai đoạn đầu.

Lần Tô Bồ đề xuất nó, cũng cho Lệ Tịch Xuyên một cơ hội để suy ngẫm quyết định của .

Hình như, quá nôn nóng làm nên thành tích, nên thiển cận, bỏ gốc lấy ngọn…

Đối tượng dùng mục tiêu của chỉ là những con , mà là những con bằng xương bằng thịt.

Muốn những chia sẻ tiếng lòng chân thật, thì dùng cách chân thành nhất, cho dù cách đó vẻ ngốc nghếch, hiệu suất thấp…

【 Em và Âu Dương đều bàn bạc xong, sẽ tận dụng sự kiện offline của quán cà phê chúng để thu thập tại chỗ. Âu Dương còn sẽ liên hệ với một vài bạn sinh viên làm thêm ở các cửa hàng khác để hỏi xem họ tham gia . Như thì cũng sẽ làm chậm trễ hoạt động trong quán của chúng … 】

Lệ Tịch Xuyên im lặng một lúc lâu.

mà, nhân viên pha chế ở cửa hàng các cũng tham gia hoạt động offline , chẳng thường sẽ thuê nhân viên thời vụ hoặc của công ty tổ chức sự kiện ?”

Tô Bồ híp mắt .

【 Vì giúp mà, cùng em cổ vũ cho Âu Dương, em cũng làm gì đó để báo đáp … Âu Dương cũng , cảm ơn vì tối qua cho ở nhờ. 】

Lệ Tịch Xuyên khẽ nhíu mày.

cần báo đáp cái gì cả…”

Hay là…

Anh nghĩ đến tối hôm qua, hai về đến nhà, Tô Bồ khi đồ ngủ xong thì cứ lăn lộn giường, chịu ngủ yên.

Lệ Tịch Xuyên dựa đầu giường, chân đắp chăn cẩn thận.

Tô Bồ hệt như một chú cún con mới về nhà, bò lung tung khắp giường khiến Lệ Tịch Xuyên bật .

“Cậu nghỉ một lát …”

Nhân lúc Tô Bồ bò gần, Lệ Tịch Xuyên một tay vòng qua giữ lấy cánh tay , cho chạy loạn nữa.

“Uống chút rượu mà hưng phấn thế , ngủ ngon ?”

Tô Bồ ngẩng đầu, đôi mắt mơ màng , chậm rãi chớp chớp.

Lệ Tịch Xuyên nhướng một bên mày, “Tôi, Lệ Tịch Xuyên, chồng danh nghĩa của , nhận ?”

Giây tiếp theo, nét mặt Tô Bồ giãn , toe toét .

Nhớ chứ!

Là chồng của mà ~

“Nhận là ai ?”

Lệ Tịch Xuyên xác nhận với .

Tô Bồ gật đầu thật mạnh, nhưng cơ thể như lên dây cót, bò lung tung nữa.

“Đừng chạy…”

Lệ Tịch Xuyên nhanh tay lẹ mắt chộp lấy góc chăn bên giường, kéo , cuộn chú cún nhỏ trong.

Anh dùng cánh tay ôm lấy Tô Bồ, chỉ chừa mỗi cái đầu của để thở.

“Vậy hỏi mấy câu, trả lời thật lòng đấy.” Lệ Tịch Xuyên .

Tô Bồ gật đầu, ngay đó lộ vẻ bối rối.

Cậu , trả lời thế nào đây?

Vấn đề Lệ Tịch Xuyên dĩ nhiên cũng nghĩ đến, bàn tay còn của đưa mặt Tô Bồ, huơ huơ.

“Tay, đưa .”

Tô Bồ chớp chớp mắt, khẽ cử động, thật sự đưa một tay đặt lòng bàn tay Lệ Tịch Xuyên.

Thật sự giống một chú cún nhỏ, ánh mắt Lệ Tịch Xuyên tràn ngập vẻ dịu dàng, khóe miệng bất giác cong lên một đường cong ấm áp.

Khoảnh khắc , Tô Bồ cảm giác tim như sắp tan chảy.

Ma xui quỷ khiến, rút tay khỏi lòng bàn tay Lệ Tịch Xuyên, đó đặt cằm lên.

Lệ Tịch Xuyên chậm rãi nhắm mắt , 27 năm sống đời, đây là đầu tiên cảm nhận trái tim thứ gì đó va mạnh .

Không đau, nhưng lồng n.g.ự.c tê dại, đầu óc nóng bừng, hạnh phúc đến mức choáng váng.

còn chuyện quan trọng hỏi, mất một lúc lâu, Lệ Tịch Xuyên mới khó khăn dời lòng bàn tay khỏi cằm Tô Bồ, nắm lấy ngón tay .

“Tiếp theo, kỹ câu hỏi của , nếu đúng thì bóp ngón tay một cái, còn nếu đúng thì bóp hai cái, ?”

Tô Bồ dường như bắt đầu mệt mỏi, gật đầu một cách mơ màng, một lúc , bóp nhẹ tay Lệ Tịch Xuyên một cái.

“Được, bắt đầu hỏi đây.”

Lệ Tịch Xuyên hít sâu, về phía Tô Bồ đang nhắm mắt rên khẽ.

“Cậu sợ ?”

Bên tai là tiếng thở đều đặn và kéo dài của Tô Bồ, một lát , khẽ bóp hai cái.

Không sợ.

“Vậy, ghét ?”

Lần , tốc độ trả lời của Tô Bồ nhanh hơn một chút.

Lại là hai cái.

Không ghét.

Lệ Tịch Xuyên khẽ động cánh tay, ôm Tô Bồ lòng chặt hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tieu-cam-the-ga-vao-hao-mon-duoc-dai-lao-kieu-duong/chuong-22-bop-nhe-ngon-tay.html.]

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Vậy tại đêm nào cũng gặp ác mộng, liên quan đến ?”

Trong giấc ngủ, Tô Bồ sẽ lộ vẻ mặt đau khổ mà từng thấy, thở dồn dập, mồ hôi đầm đìa, khó lòng làm ngơ.

Anh vốn tưởng rằng Tô Bồ ép gả cho , trong lòng quá mâu thuẫn nên mới biểu hiện như .

Lệ Tịch Xuyên cảm nhận , Tô Bồ đối với thiện, quan tâm, cũng hề ghét .

Câu hỏi cũng chứng thực phỏng đoán của .

Vậy thì là vì ?

Một lúc lâu , Tô Bồ mở mắt, ánh mắt vô hồn chằm chằm chiếc chăn.

Cậu bóp hai cái.

Xem , Lệ Tịch Xuyên là nguồn cơn ác mộng của .

“Vậy, là liên quan đến quá khứ của , đúng ?”

Một cái.

Tô Bồ thừa nhận.

Lệ Tịch Xuyên hỏi tiếp, nhưng nghĩ đến chuyện hôm nay ở quán bar, Tô Bồ vô cớ rơi nước mắt.

Say rượu đủ khó chịu , chạm nỗi đau của nữa.

Vậy cứ thế , chỉ cần khiến Tô Bồ đau khổ .

Lệ Tịch Xuyên im lặng ôm trong lòng chặt hơn.

“Bất kể là ai khiến đau khổ như , đều về phía . Bây giờ ngủ bên cạnh , sống cùng cũng là . Tôi hứa với , sẽ làm tổn thương , cho nên ít nhất là khi ở bên cạnh , xin hãy tạm thời buông bỏ nỗi sợ hãi và những ký ức tồi tệ đó, ngủ một giấc thật ngon, ?”

Tô Bồ mặc cho ôm, lâu phản ứng.

Ngay khi Lệ Tịch Xuyên nghĩ rằng Tô Bồ ngủ , đầu ngón tay chợt truyền đến một lực nhẹ.

Tô Bồ dùng sức bóp nhẹ ngón tay .

Được!

Ngay đó, Lệ Tịch Xuyên cảm thấy ngón tay nắm lấy, đưa trống giữa hai .

Một cảm giác mềm mại chạm lòng bàn tay.

Tô Bồ nhẹ nhàng và trịnh trọng hôn lên ngón tay .

Đầu óc Lệ Tịch Xuyên trống rỗng.

Này, chỉ Tô Bồ thể thả lỏng một chút khi ở bên cạnh mà thôi.

Anh trông mong giữa hai sẽ sự ấm áp như .

Thế hợp lý , đang lợi dụng Tô Bồ ?

Suy cho cùng, là một tàn phế với danh tiếng thối nát…

, nếu một phần vạn khả năng, liệu Tô Bồ thể thật lòng thích ?

Nếu thì đưa đến bữa tiệc của gia tộc để mắt, còn thể rúc lòng mà ngủ say…

điều đó nghĩa là, sự chân thành của , cũng thể đổi lấy sự chân thành của Tô Bồ?

Nặng nề thở hai , Lệ Tịch Xuyên thấp thỏm mở lời.

“Tô Bồ, câu hỏi cuối cùng, thể… cho một cơ hội ?”

Lần Tô Bồ đáp nữa, thật sự ngủ say .

Lệ Tịch Xuyên buông lỏng cánh tay đang ôm , cơ thể Tô Bồ liền tự nhiên đổ sang một bên giường.

Vừa mất mát, may mắn, Lệ Tịch Xuyên cảm thấy giống như một thằng ngốc.

Lại còn là kiểu ngốc t.ử hành động theo cảm tính mà đây khinh bỉ nhất.

Đây chẳng là lụy tình ?

Anh thở một dài, định rút tay về.

Thì mới phát hiện ngón tay Tô Bồ nắm chặt, vẫn luôn nắm chặt như

Nghĩ đến đây, Lệ Tịch Xuyên ép tỉnh táo .

Hôm nay đặc biệt khó tập trung.

“Tôi thấy, ý tưởng của … Nếu gây thêm quá nhiều phiền phức cho , thì thể thử một .”

Thấy đồng ý, Tô Bồ như trút gánh nặng mà nở nụ rạng rỡ.

Cậu quá ngọt ngào, hai lúm đồng tiền như chứa đầy mật ngọt.

Lòng Lệ Tịch Xuyên bắt đầu xao động, khi để lộ biểu cảm đắn hơn, lấy lý do công việc bận rộn để đuổi khéo Tô Bồ .

Tô Bồ mỉm thành nhiệm vụ và rời , chỉ là khi khỏi văn phòng của , luôn cảm thấy còn chuyện gì đó xác nhận.

thật sự thể nhớ

Trở quán cà phê, rửa sạch tay, đeo tạp dề , từ phòng nghỉ khu vực chuẩn .

Đi ngang qua quầy thu ngân, chỉ thấy Âu Dương đang giúp một vị khách đội mũ bảo hiểm gọi món.

Vị khách da dẻ trắng nhợt, mắt cụp xuống, dám về phía .

Giọng Âu Dương khá to, “Thưa , cỡ ly là bát lớn, cỡ ly là siêu bát lớn, cỡ nào ạ?”

Vị khách chỉ lắc đầu.

“Ơ , đang hỏi cỡ ly nào, cho chứ…” Âu Dương cho rằng thấy, giọng càng to hơn.

Tô Bồ ngăn , là một khuyết tật, nhạy cảm với những tình huống như thế .

Người đối diện khả năng là khiếm thính.

Cậu vẫy tay với trai đội mũ bảo hiểm, bắt đầu hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu.

Chàng trai đội mũ bảo hiểm nhanh chóng ngẩng đầu lên một chút, thấy là , liền vui vẻ nhún chân.

“Ờ, , … Tôi .”

Chàng trai đội mũ bảo hiểm lùi hai bước, cúi chào hai .

“Tối, tối qua, cảm ơn hai ... giúp giải vây... Tôi đến để... để cảm ơn.”

Tô Bồ và Âu Dương hai giây.

Tối qua… giải vây…?

Lại trai đội mũ bảo hiểm” đối diện.

Gầy gầy, trắng trắng.

Trận đòn tối qua của Âu Dương, lẽ thật sự đ.á.n.h vì Tô Bồ.

--------------------

Loading...