Đây là thứ hai thiếu gia gọi cả họ tên .
Tôi chút căng thẳng ngẩng đầu lên, lắp bắp : "Anh , thích ... Tôi đang yêu, yêu thầm, thể ."
Tôi lắc đầu nguầy nguậy.
Tôi nhớ đây là thứ mấy dám làm trái lời thiếu gia.
Dường như từ khi nhận thích thiếu gia, bạo dạn hơn hẳn, ít nhất là chuyện dối, cũng thể làm mà hề đổi sắc mặt.
Tôi nào thích, cũng chẳng yêu thầm ai cả.
Dù thời gian , nhờ ngoại hình đến nỗi nào mà ít nam sinh, nữ sinh trong trường tỏ tình, nhưng trái tim vẫn hề đập nhanh hơn.
Giống như nó hỏng .
thiếu gia, nhận câu trả lời của , hề lộ bất kỳ vẻ mặt vui vẻ nào.
"Yêu thầm ?"
Anh như thể thấy chuyện gì đó thú vị, thậm chí mặt còn nở nụ , nhưng những lời thốt nghiến răng nghiến lợi.
Cằm thiếu gia nâng lên, hô hấp của trở nên khó khăn.
"Lâm Thư Hứa, em quên từng gì ?"
"Cái... cái gì cơ?"
Sắc mặt thiếu gia âm trầm, một lời nào. Tôi đây chính là bộ dạng của khi gia đang tức giận.
Nếu là đây, lẽ nịnh nọt , lắp bắp vài câu khiến thiếu gia vui lòng.
Không giới hạn.
Không tính khí.
hôm nay đột nhiên làm nữa, chỉ lặng lẽ đối diện với thiếu gia.
"..."
Thời gian dường như trôi qua cả một tiếng đồng hồ.
Lại như là một giây cũng hề trôi qua.
Lần là thiếu gia rời mắt . Tôi là ảo giác của .
Tôi dường như thấy mắt thiếu gia đỏ, cứ như , nhưng làm thể chứ?
Tôi chỉ là một tiểu bợ đỡ vô hình, ngu ngốc và đáng thương nhất theo thiếu gia mà thôi.
Trong cả giới thượng lưu , chỉ cần nhếch tay là sẽ vô giống như xuất hiện. Tôi chẳng gì đặc biệt cả. Thứ duy nhất thể khiến thiếu gia cảm thấy thú vị, lẽ chỉ là vẻ ngốc nghếch khi lắp bắp, cùng với khuôn mặt đến nỗi xí .
Tôi thông minh.
Lại còn ngốc.
Tôi lắp bắp, tầm thường, trong mắt thiếu gia chẳng tí giá trị nào.
Cho nên hiểu nổi.
Tại thiếu gia dẫn đến phòng ký túc xá của lúc , thậm chí còn , từng chữ từng chữ những lời cho phép thích khác.
Thật kỳ lạ.
Tôi trả lời, thiếu gia dùng ngón tay cạy hàm răng . Đôi mắt lạnh lùng rũ xuống, rõ ràng là vẻ mặt hiền hòa nhưng ngón tay thon dài ấm áp dí đầu lưỡi , ép nó nhấc lên.
"Nói ."
Mắt nhòe vì nước mắt, nên gì, và như thế nào.
Chỉ thể lẩm bẩm rõ ràng: "Thế, thế thì ... nên, nên thích ai?"
Thiếu gia dường như càng thêm tức giận.
Anh một lời nào.
Miệng ê ẩm, đầu lưỡi cách nào nhấc lên nổi. Nước bọt trong suốt chảy dài xuống cằm .
Không khí nhất thời trở nên kỳ quái.
Thiếu gia cứ im lặng gì làm thấy sợ hãi.
Tôi còn kịp mở miệng thêm nữa, thì thấy thiếu gia lên tiếng:
"Tôi."
Hô hấp của như ngừng trong giây lát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tieu-bo-do-noi-lap-cua-thieu-gia/chuong-5.html.]
Tôi hoảng hốt về phía thiếu gia, nhưng thể thấy bất kỳ cảm xúc nào gương mặt . Câu "Tôi" cứ văng vẳng bên tai, dường như chỉ là ảo giác nhất thời của .
Ngày hôm đó kết thúc khi rời trong sự chật vật, hoảng loạn.
câu "Tôi" của thiếu gia tan biến, cứ quanh quẩn bên tai mãi dứt.
Cứ như thể để chứng thực câu đó, ngày hôm , cuộc sống của lúc nào cũng tràn ngập hình bóng thiếu gia.
Tôi học, thiếu gia cứ mặt lạnh tanh ngay bên cạnh .
Tôi về ký túc xá, thiếu gia im lặng theo lưng .
Tôi tham gia hoạt động câu lạc bộ, thiếu gia cũng tham gia cùng .
Tôi thiếu gia đeo bám .
Tôi nhận thức rõ ràng về điều .
Cuối cùng thì...
Khi tan học, chuẩn về ký túc xá nữa, thấy tiếng bước chân nhanh chậm phía , . giây phút đôi mắt của thiếu gia, kìm hối hận.
"Xin, xin thiếu gia... đừng, đừng theo , nữa." Tôi chịu đựng áp lực vô hình, lắp bắp với thiếu gia.
Những xung quanh cứ qua ngừng.
Tôi cúi đầu, hiểu hốc mắt cay xè.
Những chuyện xảy mấy ngày nay khiến đối diện với thiếu gia .
Rõ ràng là chính miệng sẽ thích .
Rõ ràng là đều nhận định rằng sẽ ở bên Hứa học trưởng.
Rõ ràng là...
Rõ ràng cố gắng buông bỏ .
Tại đến đây, gieo cho một tia hy vọng ảo tưởng?
Tôi thể nghĩ .
Tôi chỉ , trở thành .
Tôi chỉ là một lắp, trở thành "kẻ yêu thầm" khác ghét bỏ.
Trong một mối tình rõ ràng là hy vọng, sự cố chấp theo đuổi tình yêu cũng sẽ trở thành gánh nặng cho đối phương.
Tôi trở thành gánh nặng của thiếu gia.
Giống như từng là gánh nặng của bố . Gánh nặng quá lớn, cuối cùng chỉ còn con đường duy nhất là " ruồng bỏ".
Tôi thiếu gia ruồng bỏ.
Tôi chỉ là thông minh, chỉ là lắp, ...
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống đất.
Tôi thể nên lời, cúi gằm mặt, nước mắt giàn giụa, trông như một tên hề .
"Tiểu Thư." Thiếu gia , "Sao ?"
Thật dịu dàng.
Sự dịu dàng đó khiến nước mắt ngừng tuôn rơi, từng giọt từng giọt. Tôi thật sự quá t.h.ả.m hại.
"Tôi... xin ..."
Tôi thút thít. Khuôn mặt thiếu gia nâng lên, nước mắt trượt dài ngón tay : "Đừng, đừng theo , nữa..."
Tôi đầu tiên thẳng thắn như : "Thiếu gia, đừng theo... theo nữa. Tôi... thích khác ... Tôi thích , đừng... đừng ghét bỏ ... Xin ... xin mà..."
Lời của lộn xộn, mất trật tự.
Tôi lắp bắp rõ ràng: "Tôi... sợ thích ... nên mới rời... rời . Tôi là ... Đừng... đừng bỏ rơi ..."
Cảm giác nghẹt thở vì thiếu oxy khiến rã rời.
nước mắt thể kiểm soát , cứ thế tuôn rơi.
Sự tệ hại của lúc phơi bày mặt thiếu gia.
Thiếu gia ôm lấy , an ủi bế rời khỏi nơi đó.
"Anh hề ý bỏ rơi Tiểu Thư. Tiểu Thư . Ngoan nào. Thiếu gia ghét Tiểu Thư, yêu còn hết nữa là."
Trong cơn mê man, nhận một viên kẹo ngọt chỉ dành riêng cho .