Để tránh ảnh hưởng tiêu cực từ sự việc này, đại diện công ty quảng cáo trực tiếp nói với Lục Kiến Quốc:
“Nếu con gái ông thật sự bị liệt, công ty chúng tôi sẽ bồi thường cho ông ba triệu nhân dân tệ để đảm bảo chi phí điều trị và phục hồi sau này.”
Nghe thấy con số khổng lồ, cao hơn rất nhiều so với kiếp trước, tôi lập tức quay sang nhìn Lục Kiến Quốc.
Khóe miệng ông ta không ngừng co giật, gương mặt như đang giằng xé giữa nụ cười và nước mắt.
Tôi biết, ông ta đã hoàn toàn động lòng.
Thế nhưng, đúng lúc này, Thẩm Quyên lại đẩy mạnh đại diện công ty quảng cáo ra, khóc lóc thảm thiết:
“Liệt gì chứ? Con gái tôi nhất định sẽ không sao đâu. Cút đi, các người cút hết cho tôi!”
Lục Kiến Quốc nổi giận, giơ tay tát mạnh bà ta một cái rồi quát lớn:
“Bà làm loạn cái gì? Nếu họ đi rồi, ai sẽ trả tiền chữa bệnh cho Đình Đình?”
Thẩm Quyên như một quả bóng xì hơi, lập tức ngồi bệt xuống đất, miệng lẩm bẩm:
“Tại sao lại thành ra như thế này? Tại sao?”
Lục Kiến Quốc chẳng buồn để ý đến bà ta, kéo đại diện công ty quảng cáo và công ty thi công sang một bên để thương lượng.
Ông ta muốn có nhiều tiền hơn.
Nhìn vẻ mặt tươi cười của ông ta khi quay lại, tôi biết chắc chắn ông ta đã đạt được mục đích.
Nhưng, điều kiện tiên quyết để nhận được khoản tiền lớn đó là Lục Đình thật sự bị liệt.
Mà hiện tại, Lục Đình lại chưa chắc sẽ hoàn toàn bị liệt.
“Bà khóc lóc ở đây cũng chẳng ích gì, mau đưa Nguyệt Nguyệt về nhà trước đi, rồi mang thêm ít quần áo thay cho tôi.”
Thẩm Quyên thấy giọng điệu ông ta không tốt, không dám phản bác nữa, thất thần bước ra ngoài.
Hiện tại, tâm trí bà ta hoàn toàn không đặt trên người tôi, nên khi tôi lén quay lại bệnh viện giữa đường, bà ta cũng không phát hiện.
Phòng bệnh của Lục Đình nằm ngay ở tầng một.
Để lấy lòng chúng tôi, bên công ty quảng cáo còn cố ý sắp xếp cho cô ta một phòng bệnh đơn.
Tôi lặng lẽ thò đầu ra từ phía cửa, vừa đúng lúc nhìn thấy Lục Kiến Quốc đang từng bước tiến về phía Lục Đình đang hôn mê.
Trên tay ông ta, không ngờ lại đang cầm khối sắt rơi từ tấm biển quảng cáo xuống.
Ông ta càng lúc càng tiến lại gần, cánh tay chậm rãi nâng lên.
Nhất Phiến Băng Tâm
Đúng lúc này, Lục Đình đột nhiên mở to mắt, hét lớn:
“Người bị đập trúng không nên là tôi!”
Nhưng ngay giây sau, cô ta lại đối diện với ánh mắt tàn độc của Lục Kiến Quốc.
05
Lục Kiến Quốc sững người trong giây lát, vội vàng rút tay lại, Lục Đình hoàn toàn không nhìn thấy khối sắt trong tay ông ta.
Ông ta cố gắng nặn ra một nụ cười dịu dàng, hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tien-boi-thuong/3.html.]
“Đình Đình, con cảm thấy thế nào rồi? Đỡ hơn chút nào chưa?”
Lục Đình lập tức tủi thân khóc lóc, than phiền rằng đầu mình rất đau.
Nhưng sự chú ý của Lục Kiến Quốc hoàn toàn không đặt ở đầu cô ta.
“Con thử nhấc chân lên xem, có cử động được không?”
Lục Đình hơi nghi hoặc nhưng vẫn nghe lời, thử nhấc chân lên một chút.
Nhìn thấy cái chân hơi nhấc lên, gương mặt Lục Kiến Quốc lập tức tối sầm lại.
Lục Đình vẫn không hề nhận ra điều gì bất thường, tiếp tục khóc lóc kể tội:
“Cha, tất cả đều là do con tiện nhân Lục Nguyệt kia hại con!”
“Rõ ràng, rõ ràng người bị thương lẽ ra phải là nó.”
“Tay nó bị khối sắt đập nát, không thể tham gia kỳ thi đại học sắp tới. Sau đó chúng ta sẽ nhận được một khoản tiền bồi thường lớn!”
“Con sẽ ra nước ngoài học múa, trở thành một vũ công nổi tiếng, gả cho thái tử gia ở giới Kinh Thị. Còn nó chỉ có thể làm lao công, mỗi ngày đi quét dọn nhà vệ sinh!”
“Đây mới là số phận giữa con và nó, chứ không phải như bây giờ. Cha, cha nhất định phải điều tra Lục Nguyệt, nhất định nó có âm mưu gì đó...”
Nghe đến đây, Lục Kiến Quốc hoàn toàn sững sờ.
Còn tôi thì lập tức hiểu ra — Lục Đình, sau cú đập vào đầu, cũng đã trọng sinh.
Nhưng những lời nói của cô ta lại khiến ông ta bắt đầu d.a.o động.
“Con nói, lẽ ra cha sẽ trở thành cha của một vũ công nổi tiếng, còn có thể sống một cuộc sống giàu sang phú quý?”
Lục Đình gật đầu lia lịa, rồi gợi ý:
“Cha, thật ra bây giờ cũng chưa muộn đâu.”
“Cha chỉ cần làm giống như trước kia, phá nát tay của Lục Nguyệt. Đến lúc đó chỉ cần nói là vì đầu con bị đập nên mọi người đã quá hoảng loạn, mà không phát hiện tay nó cũng bị thương là được rồi.”
“Như vậy, mọi thứ sẽ quay trở lại đúng quỹ đạo!”
Tôi cười lạnh.
Cô ta đúng là coi tất cả mọi người đều là kẻ ngốc sao?
Nhưng người cha m.á.u lạnh của tôi lại tin thật.
Ông ta còn gật đầu, nói:
“Con nói cũng không phải không có lý.”
Người ta thường nói, có mẹ kế thì sẽ có cha dượng.
Huống hồ, lúc đầu Lục Kiến Quốc cưới mẹ tôi chỉ vì nhìn trúng khả năng kiếm tiền của bà.
Tâm tư của ông ta vốn dĩ sẽ thiên về đứa con do người phụ nữ mà ông ta yêu thích sinh ra.
Nhưng ông ta cũng chỉ là kẻ gió chiều nào theo chiều ấy mà thôi.
Vậy thì hãy xem, bên nào có lá bài nặng ký hơn.