Tiền Bạc Đáng Tin Hơn Đàn Ông - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-03-04 03:52:36
Lượt xem: 1,527
1
Tôi và Yến Diễn kết hôn ba năm, đúng dịp sinh nhật anh ta, tôi định tổ chức một bữa tiệc thật hoành tráng.
Lén lút đặt cho anh ta một chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn.
Anh ta vẫn luôn muốn có, nhưng phiên bản này rất khó mua, lúc đầu không để ý, sau này muốn mua lại rất khó khăn.
Tôi phải nhờ người, tìm mối quan hệ, cuối cùng mới đặt được.
Định nhân dịp sinh nhật, tạo bất ngờ cho anh ta.
Khi tôi đang bàn bạc với cửa hàng về kiểu dáng bánh, chủ cửa hàng còn cười trêu tôi: "Anh Yến thật có phúc, có người vợ yêu anh ta như cô."
Tôi cười ngọt ngào.
Đúng vậy, tôi và Yến Diễn kết hôn ba năm, khá ấm áp ngọt ngào, tôn trọng lẫn nhau.
Nhưng mà. . .
Chữ "nhưng mà" này lướt qua trong lòng tôi, tôi cố gắng kìm nén bản thân không nghĩ đến.
Không nghĩ, tôi sẽ không đau khổ.
Điện thoại reo.
Tôi cúi đầu nhìn, là Yến Diễn gọi đến, chắc là hỏi tôi đang ở đâu?
Tôi bắt máy, đang định mỉm cười nói cho anh ta biết thì nghe thấy giọng anh ta có chút cáu kỉnh.
"Thanh Lê, cô đang ở đâu?
"Cô c.h.ế.t rồi à? Sao không trả lời tin nhắn?”
"Nếu không trả lời tin nhắn, cô cầm điện thoại làm gì?”
"Không biết dùng thì đừng dùng, cần cô có ích gì?"
Trong nháy mắt, mặt tôi đỏ bừng, nước mắt lưng tròng.
"Vũ Nhi về rồi, lát nữa cô dọn dẹp phòng đi.”
"Cả ngày c.h.ế.t dí ở ngoài, ở trong nhà thì không c.h.ế.t được à?”
"À… còn một việc nữa, cô viết đơn ly hôn đi, mai chúng ta đến cục dân chính đăng ký."
Tôi chỉ cảm thấy đầu óc "ầm" một tiếng, như sấm sét giữa trời quang.
Thậm chí, tôi còn cảm thấy choáng váng.
Lạc Khúc Trường Ca
Tôi vịn vào bàn, mò mẫm ngồi xuống ghế, tim đau nhói.
Như có một bàn tay, nắm chặt lấy tim tôi, bóp nghẹt nó.
"Tại sao?" Mấy chữ này, tôi không biết mình đã hỏi ra bằng cách nào?
"Tại sao?" Trong điện thoại, giọng Yến Diễn vang lên, mang theo sự chán ghét và thiếu kiên nhẫn.
"Vũ Nhi bị bệnh, về nước phẫu thuật, em ấy muốn có một đám cưới.”
"Quê tôi có tục lệ, người chưa kết hôn c.h.ế.t không được thờ cúng, chỉ có thể làm cô hồn dã quỷ.”
"Em ấy rất sợ, khóc rất nhiều."
Nhắc đến Tiêu Vũ, cô gái được nhà họ Yến nhận nuôi, giọng anh ta dường như dịu dàng hơn một chút.
"Tôi phải cho em ấy một đám cưới, để em ấy yên tâm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tien-bac-dang-tin-hon-dan-ong/chuong-1.html.]
"Thanh Lê, đừng làm loạn, lúc này, cô đừng có giở thói, tôi không rảnh dỗ dành cô."
2
Cúp điện thoại, tôi ngồi ở tiệm bánh rất lâu, từ lúc mặt trời lặn cho đến khi hoàng hôn buông xuống.
Trời dần tối, bên ngoài, đèn đường bắt đầu sáng lên.
Nhân viên tiệm bánh an ủi tôi, rót nước cho tôi, ánh mắt nhìn tôi đầy thương cảm.
Tôi nghĩ, họ ít nhiều cũng nghe được nội dung cuộc điện thoại.
Trước đó một giây, tôi còn đang mua bánh sinh nhật cho chồng, giây sau, anh ta gọi điện yêu cầu ly hôn.
Đúng là câu nói "khoe khoang tình cảm, c.h.ế.t nhanh ". (xiu en ai, si de kuai)
Điện thoại của tôi reo lên ồn ào rất nhiều lần, đều là Yến Diễn gọi đến, tôi như con rối, theo bản năng bắt máy hai cuộc.
Đón nhận là những lời mắng chửi của anh ta.
Hỏi tôi đang ở đâu, tại sao chưa về?
Tôi biết, Tiêu Vũ đã về, anh ta muốn tôi nhanh chóng về "phục vụ" cô ta.
Trời càng lúc càng tối, đèn đường dường như cũng không còn sáng nữa.
Nhân viên tiệm bánh nói với tôi, họ sắp đóng cửa, mời tôi rời đi.
Không biết tại sao, tôi đột nhiên rùng mình một cái, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, như vừa tỉnh mộng.
Lau đi nước mắt trên mặt, tôi đứng trong gió đêm, đột nhiên bật cười.
Chỉ là một cuộc tình trần tục mà thôi, duyên phận hết rồi, cũng nên buông tay.
Về đến nhà, đã hơn một giờ.
Vừa mở cửa, tôi đã ngửi thấy một mùi lạ.
Nhìn quanh, căn nhà bừa bộn, trên bàn ăn bày la liệt hơn mười hộp đồ ăn mang về, đều đã mở ra, tỏa ra đủ loại mùi.
Trong phòng khách rộng lớn, bày bừa sáu chiếc vali lớn, cùng một số gói hàng.
Có hai chiếc vali mở toang, áo ngực, đồ lót nằm lộn xộn, không được dọn dẹp.
Tôi đi thẳng về phía phòng ngủ, cửa khép hờ, bên trong, người chồng Yến Diễn của tôi và Tiêu Vũ đang ôm nhau ngủ say sưa.
Tôi lấy điện thoại, chỉnh sang chế độ im lặng, chụp vài bức ảnh.
Sau đó lặng lẽ lui ra ngoài, đến phòng làm việc nằm xuống.
Không biết tại sao, có lẽ là đã nghĩ thông suốt, tôi ngủ một giấc ngon lành.
Hoàn toàn quên mất chồng mình, đang ôm người phụ nữ khác, ngủ trên giường của tôi.
3
Sáng hôm sau, tôi vừa mở máy tính viết đơn ly hôn, vừa gọi đồ ăn mang về.
Đơn ly hôn không có gì khác, chỉ là phân chia tài sản chung của vợ chồng - Tôi không lấy hết, chỉ hai phần ba thôi.
Dù sao, anh ta là người muốn ly hôn.
Dù sao, anh ta đã ngoại tình.
Dù sao, tôi cũng đã có bằng chứng.
Khoảng bảy giờ sáng, Yến Diễn thức dậy, cẩn thận từng li từng tí, sợ đánh thức Tiêu Vũ đang ngủ say.
Nhìn thấy tôi ở phòng làm việc, anh ta sững người một lúc, sau đó sắc mặt trở nên khó coi, hừ lạnh một tiếng, nói: "Còn biết đường về à, cô c.h.ế.t quách ngoài đường luôn đi."