Cô ta vừa bước vào cửa đã khoa trương lao đến bên giường bệnh ân cần hỏi han: "Trời ơi! A Xuyên, sao anh lại phải nhập viện thế này?"
Tề Xuyên chỉ mỉm cười lắc đầu, nói rằng mình không sao.
"Trong tình cảnh này, Tư Tư có ghen không nhỉ?"
Còn hỏi tôi có ghen không à? Bà đây sắp tức c.h.ế.t rồi!
Mới giây trước còn tình chàng ý thiếp với tôi, bây giờ bạch nguyệt quang đến thì lại vui vẻ, hừ!
"Chị chăm sóc A Xuyên kiểu gì vậy? Sao anh ấy ăn đồ ăn chị nấu xong lại bị ngộ độc thực phẩm thế?" Lư Khả vẻ mặt buồn bã trách móc tôi.
Tôi cũng thấy khó chịu, Tề Xuyên còn chưa trách tôi mà, liên quan gì đến cô ta?
"Đúng là lỗi của tôi, nhưng cô Lư đây lấy tư cách gì mà chất vấn tôi?"
Cô ta nhất thời nghẹn lời, cầu cứu nhìn Tề Xuyên, chỉ thấy anh ta bề ngoài bình tĩnh, trong lòng thì đã vỗ tay tán thưởng: "Ui! Vợ thật oai phong!"
Tôi: "?" Anh như vậy có lịch sự với Lư Khả không?
"Anh không sao." Tề Xuyên bình tĩnh nói với cô ta.
Ồ, giỏi giả vờ thật đấy.
"Nhưng mà A Xuyên, em đau lòng quá! Vừa nghe tin anh nhập viện, em ăn không ngon cũng chạy đến đây ngay ~" Cô ta dậm chân, nói với giọng điệu nũng nịu, khiến tôi nổi hết da gà.
"Diễn xuất của Lư Khả giả trân quá." Giọng nói của Tề Xuyên cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi...
Tôi sững người tại chỗ, không thể tin được mà nhìn anh ta.
Diễn xuất? Chẳng lẽ hai người họ đang diễn trò sao?
"Cô ta có làm được không vậy? Đừng có mà lát nữa diễn vợ tôi đi mất, dù sao thì..."
16
Tôi đang định nghe tiếp thì bỗng nhiên tai tôi ù đi, tiếng ồn vang lên như sấm dậy.
Tôi khó chịu đến mức phải lấy tay bịt tai lại rồi ngồi xổm xuống, một lúc sau, khi mở mắt ra thì Tề Xuyên đã ngồi xổm trước mặt tôi rồi, vẻ mặt lo lắng nhìn tôi, miệng mấp máy không biết đang nói gì.
Dưới sự dìu đỡ của anh ta, tôi mới run rẩy đứng dậy, rồi thuận thế ngã vào lòng anh ta.
Khoảng một phút sau, tôi mới nghe thấy giọng nói của họ.
"Cô ấy bị sao vậy?" Đây lại là tiếng lòng của Lư Khả!
Tôi không thể tin được mà nhìn cô ta, lúc này lại nghe thấy tiếng lòng của cô ta:
"Cô ta nhìn tôi làm gì? Muốn ăn vạ tôi à?"
Tôi: "..."
"Chuyện này đâu phải lỗi của tôi, vừa rồi tôi không hề động tay động chân mà? Biết thế đã không đến diễn vở kịch này rồi, Tề Xuyên tên nhóc này không theo đuổi được vợ còn muốn tôi đến hỗ trợ, bây giờ hỗ trợ không thành công còn bị ăn vạ?"
"Ai hiểu cho tôi chứ, sau này Lư Khả tôi mà còn giúp người khác làm chuyện thế này nữa thì trời đánh!"
Giờ thì tôi đã hiểu ra rồi, hai người này đúng là đang diễn trò, Tề Xuyên làm tất cả những chuyện này là để cho tôi ghen, nhưng đáng lẽ anh ta nên nói ra chứ.
Vừa mới oán thầm xong thì giọng nói của Tề Xuyên lại vang lên bên tai tôi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tia-sang-choi-loa-tu-trai-tim-dang-vo/06.html.]
"Không được, mình phải nhanh chóng liên lạc với chuyên gia để kiểm tra cho vợ mới được!"
Tôi sững sờ, sao chỉ bị ù tai một chút mà lại nghe được giọng nói của hai người?
Tôi hoàn hồn lại, lắc đầu: "Em không sao, vừa rồi suýt có con muỗi bay vào tai, em chỉ che lại thôi."
Vẻ mặt của hai người họ lúc này rất thú vị.
Tề Xuyên: "Đây là lý do gì vậy?"
Lư Khả: "Cô ta có nghe thấy mình đang nói gì không vậy?"
Tôi tiện miệng bịa đại một lý do rồi ra ngoài làm thủ tục xuất viện.
Khi quay lại phòng bệnh thì không thấy Lư Khả đâu nữa, chỉ thấy Tề Xuyên đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng sáng bóng, cúi đầu chỉnh lại tay áo.
Khí chất vừa trong sạch lại lạnh lùng khiến tôi mê mẩn, tôi dừng bước nhìn anh ta chằm chằm.
Cho đến khi anh ta quay lại, đôi mắt màu hổ phách chạm phải ánh mắt tôi, tim tôi bỗng nhiên đập nhanh hơn.
"Vợ bị mình mê hoặc rồi sao?" Giọng nói của anh ta làm tôi giật mình, vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mắt long lanh của anh ta.
"Xử lý xong hết rồi chứ?"
Tôi ngơ ngác gật đầu, cố gắng kìm nén sự rung động trong lòng.
Anh ta mỉm cười với tôi, dịu dàng nói: "Tốt, vậy chúng ta về nhà thôi."
"Hì hì hì ~ Dắt tay vợ nhỏ bé trắng trẻo về nhà thôi!"
17
Sau khi xuất viện về nhà, tôi không dám rời khỏi anh ta nửa bước, tất bật chăm sóc anh ta, sợ anh ta có di chứng gì.
"Vợ thật quan tâm đến mình ~"
"Bị bệnh lần này cũng đáng, còn được vợ yêu thương."
Vừa mới bước ra khỏi phòng tắm đã nghe thấy giọng nói đắc ý vang lên trong không trung.
Tôi ngượng ngùng cười, gọi anh ta vào phòng tắm: "Nước tắm đã chuẩn bị xong rồi, anh vào đi."
"Ừ." Anh ta bình tĩnh đáp lại, rồi đứng dậy.
Khi đi ngang qua tôi, anh ta liếc nhìn tôi:
"Vợ không tắm cùng sao?"
"???" Sao lại nói mấy lời ong bướm thế này!
Mặt tôi bỗng chốc đỏ bừng, tim đập nhanh, còn anh ta thì chẳng hay biết gì mà cứ thế nghênh ngang bỏ đi.
Tâm trạng mãi không thể bình tĩnh lại được, tôi thừa nhận là mình hơi kích động.
"Xoạch—" Cửa phòng tắm mở ra, tôi giật mình ngẩng đầu nhìn lên, thấy anh ta chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm, những giọt nước theo đường nét cơ bắp săn chắc của anh ta chậm rãi chảy xuống...
Anh có biết điều này là sự cám dỗ lớn đến nhường nào đối với một người phụ nữ trẻ đã kết hôn mà phải sống cô đơn trong thời gian dài không?