Dù sao thì ông nội cũng đã mất, cuộc hôn nhân của chúng tôi cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Tôi gõ cửa rồi bước vào thư phòng, thấy anh ta đang ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn gọi điện thoại, thấy tôi đến, anh ta lấy tay phải che điện thoại, hạ giọng nói với tôi: "Em ngồi trước đi, anh xử lý chút việc."
Tôi gật đầu, không hiểu sao lại thấy anh ta hôm nay dịu dàng hơn hẳn.
Thỉnh thoảng tôi lại lén nhìn anh ta vài lần, vừa khép kín lại vừa quyến rũ, quả nhiên, đàn ông khi làm việc nghiêm túc là lúc có sức hút nhất.
Mấy phút sau, anh ta cúp điện thoại, cầm một tập tài liệu đi về phía tôi.
Nhìn anh ta từng bước tiến lại gần, tim tôi đập loạn xạ vì lo lắng.
Điều gì đến cũng sẽ đến...
Anh ta đặt tập tài liệu lên bàn.
Tôi nhìn anh ta rồi hỏi: "Đây là gì vậy?"
Anh ta mím môi, bình tĩnh ngồi xuống đối diện tôi: "Em mở ra thì biết."
Tôi do dự cầm lấy tập tài liệu trên bàn, tuy rằng tôi không ôm hy vọng gì vào cuộc hôn nhân này, nhưng đến ngày thực sự phải chia tay, trong lòng vẫn không nỡ.
Tôi mở ra, lấy từ bên trong tờ đơn ly hôn... Ơ? Không đúng!
Bên trong lại là giấy chuyển nhượng cổ phần?
Tôi ngạc nhiên nhìn Tề Xuyên, anh ta mỉm cười nói với tôi:
"Đây là ý của ông nội, sau khi ông ấy qua đời, sẽ chuyển nhượng 10% cổ phần trong tay cho em."
Tôi hoàn toàn c.h.ế.t lặng, không phải ly hôn sao?
12
Thấy tôi không phản ứng, anh ta lại gọi tôi mấy tiếng.
Tôi lúc này mới hoàn hồn sau cú sốc quá lớn, vội vàng đẩy tập tài liệu về phía anh ta:
"Không ổn đâu."
Anh ta nghiêng đầu, nhíu mày nhìn tôi: "Vì sao?"
Vì tôi không xứng đáng.
Tôi giải thích một hồi, đại ý là tôi không đủ tư cách để nhận ân huệ lớn như vậy, dù sao thì tôi cũng chưa từng làm gì đóng góp cho Tề thị.
Anh ta cứ khăng khăng bắt tôi ký tên, còn nhấn mạnh rằng đây là ý của ông nội.
Thấy anh ta không hiểu ý tôi thực sự muốn nói gì, trong lúc nóng vội tôi buột miệng nói: "Không được đâu, nhỡ sau này chúng ta ly hôn thì anh sẽ thiệt thòi."
Sắc mặt anh ta lập tức tối sầm lại, hất tay ném tập tài liệu lên bàn, hai mắt nhìn tôi đầy u ám: "Em muốn ly hôn với anh?"
"..."
Anh ơi, em làm vậy là vì muốn tốt cho anh mà.
"Không phải, em..."
"Em ra ngoài trước đi." Anh ta cắt ngang lời tôi, lạnh lùng ra lệnh đuổi khách.
"Cái đó..." Tôi còn muốn giải thích thêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tia-sang-choi-loa-tu-trai-tim-dang-vo/04.html.]
"Ra ngoài!" Tiếng quát này làm tôi giật nảy mình, tôi vội vàng chuồn lẹ.
Nhưng vừa đi đến cửa, tôi nghe thấy một giọng nói đầy thất vọng vang lên từ phía sau: "Quả nhiên Thẩm Tư Tư không yêu tôi."
Tôi sững người tại chỗ, lập tức quay đầu lại, nhưng thấy anh ta không có gì khác thường, dường như giọng nói vừa rồi không phải do anh ta phát ra.
Có phải tôi bị ảo giác rồi không? Nhưng ngay sau đó, giọng nói của anh ta lại vang lên:
"Tôi đẹp trai lại giàu có như vậy, cô ấy lại vội vàng muốn ly hôn với tôi? Chẳng lẽ trong lòng cô ấy vẫn còn vương vấn tên đàn ông hoang dã kia sao?"
Là anh ta đang nói chuyện sao?
Nhưng rõ ràng anh ta không hề mở miệng mà!
Không nhịn được nữa, tôi buột miệng hỏi: "Vừa rồi anh có nói gì không?"
Anh ta ngẩng đầu lên, nhíu mày nhìn tôi.
"Cô ấy nghe thấy được sao?"
"Xin lỗi, tôi bị ảo giác rồi." Tôi đóng cửa lại rồi ba chân bốn cẳng chạy mất, vừa chạy vừa lấy tay che miệng kinh ngạc:
Trời đất!
Tôi vậy mà lại nghe được tiếng lòng của anh ta!
13
Chuyện đọc được suy nghĩ của người khác tôi chỉ thấy trong tiểu thuyết thôi, không ngờ có ngày lại xảy ra với mình!
Chuyện này còn khó tin hơn cả heo biết leo cây.
Nhưng mà, ý anh ta vừa rồi là, hình như chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ly hôn với tôi sao?
Nhưng nghĩ lại từ khi kết hôn đến giờ, anh ta luôn lạnh nhạt với tôi, hơn nữa bây giờ còn dây dưa không rõ với Lư Khả, thật sự là không nhìn thấu anh ta chút nào.
Tôi còn chưa nghĩ ra cách đối mặt với anh ta thì anh ta đã chủ động đến tìm tôi.
Anh ta lại ném tờ chuyển nhượng cổ phần vào trước mặt tôi, lạnh lùng nói: "Đây là di nguyện của ông nội, dù em có muốn hay không cũng phải chấp nhận."
"Mình hung dữ như vậy chắc là dọa được cô ấy rồi nhỉ?"
"..."
Anh ta đưa bút đến trước mặt tôi, quát lên một tiếng: "Ký!"
Tôi sợ hãi vội vàng nhận lấy cây bút trong tay anh ta.
"Cho dù muốn ly hôn thì người bình thường cũng sẽ ký vào thứ này trước, dù sao thì nó cũng chỉ có lợi chứ không có hại gì cho cô ấy, vợ mình có phải ngốc không vậy?"
Tôi không nhịn được mà liếc nhìn anh ta, tôi mới không ngốc, chẳng phải là đang lo lắng cho anh sao?
Thật sự không lay chuyển được anh ta, tôi đành ký tên rồi đưa lại tờ chuyển nhượng cổ phần cho anh ta, nói lời cảm ơn.
"Còn nữa, tôi khuyên cô một câu, hôn nhân của chúng ta là do thế hệ trước định ra, nếu cô thật sự muốn ly hôn thì phải đợi qua thời gian chịu tang ông nội rồi đến trước mặt các bậc trưởng lão trong tộc làm chứng nhận mới được, thời gian chịu tang cũng không dài, chỉ một năm thôi." Anh ta nghiêm nghị nhìn tôi nói.
Nhưng trong lòng lại nghĩ: "Hu hu hu... Cứ kéo dài được bao lâu hay bấy lâu, dù sao thì tôi cũng không ly hôn!"
Tôi bối rối, níu kéo tôi? Anh ta không muốn ly hôn?