Tia Sáng Chói Lòa Từ Trái Tim Đang Vỡ - 02.

Cập nhật lúc: 2024-11-29 15:19:57
Lượt xem: 615

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xem như anh ta cũng có lòng, đi cùng bạch nguyệt quang nhưng cũng không quên an ủi người vợ cả đang ở nhà một mình.

 

Haiz... Hải sản tối nay thật khó ăn.

 

5

 

Cuối cùng tôi cũng được gặp cô bạch nguyệt quang kia.

 

Váy trắng tóc dài, dịu dàng đáng yêu, quả thực là một mỹ nhân thanh thuần, chẳng trách Tề Xuyên nhớ mãi không quên.

 

Hôm sau cô ta cùng Tề Xuyên về nhà, người làm trong nhà đều quen biết cô ta, vây quanh hỏi han ân cần.

 

Tôi đứng trên lầu lặng lẽ nhìn khung cảnh phía dưới, cứ như tôi mới là người thừa thãi vậy.

 

Lợi dụng lúc không ai chú ý, tôi quay người trở về phòng, nhưng vừa ngồi xuống thì Tề Xuyên đã bước vào.

 

Tôi ngơ ngác nhìn anh ta, không nói gì.

 

Anh ta cởi một nút áo, bình tĩnh tiến về phía tôi: "Nhà có khách, em không xuống ngồi à?"

 

Tôi lộ vẻ khó xử, ngập ngừng hỏi:

 

"Có ổn không?"

 

"?" Anh ta nhíu mày, vẻ mặt khó hiểu.

 

Này anh gì ơi, anh khó hiểu cái gì? Tôi đã biết điều như vậy rồi mà anh vẫn chưa vừa lòng sao?

 

"Sửa soạn xong thì xuống dưới đi, chúng tôi đợi em."

 

Anh ta vẫn lạnh lùng như mọi khi, dặn dò một câu rồi quay người bỏ đi.

 

Gã đàn ông đáng c.h.ế.t này!

 

Vừa xuống đến nơi, Lư Khả đã bày ra dáng vẻ bà chủ đứng lên chào đón tôi:

 

"Chị xuống rồi à, mau lại đây ngồi đi, đừng khách sáo nha~"

 

Không phải chứ, vừa đến đã tuyên bố chủ quyền rồi sao?

 

Tôi liếc nhìn Tề Xuyên, anh ta chẳng có phản ứng gì.

 

Được rồi, chồng thì chẳng ra gì, tiểu tam lại còn vênh váo trước mặt tôi.

 

Tôi cũng giả vờ như không quan tâm, mỉm cười đáp lại rồi ngồi xuống.

 

Cô ta chào hỏi tôi qua loa vài câu rồi quay sang trò chuyện rôm rả với Tề Xuyên.

 

Hình như tôi bị cô lập rồi, nhưng mà who cares?

 

Buồn chán quá nên tôi mở TikTok, xem mấy video hài liên tục được đề xuất làm tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng:

 

"Phụt!"

 

"..."

 

Xung quanh bỗng im bặt, tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên thì thấy mọi người đều đang nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.

 

"Tôi làm ồn đến mọi người à?" Tôi dè dặt hỏi.

 

"Video có hay không?" Tề Xuyên chậm rãi lên tiếng.

 

Chẳng phải là nói nhảm sao? Dù sao cũng hay hơn nhìn hai người nhiều.

 

Bầu không khí trở nên gượng gạo, Tề Xuyên lại lạnh lùng nói: "Cô đi đi."

 

Chậc, vẻ mặt của Lư Khả kia, đúng là đắc ý muốn chết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/tia-sang-choi-loa-tu-trai-tim-dang-vo/02.html.]

 

"OK!" Tôi đứng dậy định đi. Nhưng lúc này, Tề Xuyên lại giữ tôi lại, ánh mắt chuyển sang cô ta:

 

"Tôi đang nói cô đấy, cô về nhà cũ thăm ông nội đi, ông cũng nhớ cô rồi."

 

Tôi: "?"

 

Mặt Lư Khả lúc này đỏ bừng.

 

Cô ta cũng không giữ được thể diện nữa, vội vàng đứng dậy nói một tiếng rồi bỏ đi.

 

6

 

Tề Xuyên kéo tôi lên lầu.

 

Vừa vào phòng, anh ta đã ép tôi vào cửa, cúi người nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt đó như rắn độc quấn lấy khuôn mặt tôi.

 

Tôi nuốt nước bọt, luống cuống dời mắt đi chỗ khác, nhưng anh ta lại đưa tay nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên, hơi thở ấm áp phả vào mặt tôi, cười đầy ẩn ý:

 

"Thấy anh đưa phụ nữ khác về nhà, em khó chịu trong lòng à?"

 

Ơ... Tôi giả vờ kém đến thế sao?

 

Tôi ngây người lắc đầu, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

 

"Thật sao?" Anh ta khẽ cười, giọng nói này như có ma lực, khiến người ta mê muội.

 

Ngay sau đó, anh ta lại cúi người xuống gần tôi.

 

Đồng tử tôi giãn ra, ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, dạ dày tôi bỗng cuộn lên, tôi vội vàng đẩy anh ta ra rồi nôn khan.

 

"..."

 

Không khí tràn ngập sự ngại ngùng khó tả.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm, quay người nhìn anh ta, chỉ thấy anh ta mặt mày sa sầm nhìn chằm chằm vào tôi rồi hỏi:

 

"Ở cùng với anh mà em thấy ghê tởm đến vậy sao?"

 

"Anh nghe em giải thích... không phải..." Tôi xua tay phủ nhận, nhưng anh ta không nghe tôi giải thích, tức giận bỏ đi.

 

Để lại tôi một mình đứng đó đ.ấ.m n.g.ự.c hối hận:

 

"Chết tiệt! Biết thế tối qua đã không ăn hết chỗ hải sản đó, giờ thì hiểu lầm lớn rồi."

 

Tề Xuyên hai ngày không về nhà, và rất khác thường là anh ta đăng hai bài lên vòng bạn bè, mỗi bức ảnh đều có Lư Khả, cứ như đang khoe khoang với tôi vậy.

 

Còn tôi lúc này, đang đứng trên ban công hứng gió lạnh, rất chu đáo nhấn like bài đăng của anh ta.

 

Trời lạnh rồi, đã đến lúc ly hôn.

 

7

 

Chỉ tiếc là, tôi còn chưa đợi được đơn ly hôn của Tề Xuyên thì đã nhận được tin ông nội Tề Xuyên bệnh nặng.

 

Trước khi lâm chung, ông nắm lấy tay tôi và Tề Xuyên, dùng chút sức lực cuối cùng dặn dò chúng tôi phải sống tốt với nhau, khoảnh khắc đó, Tề Xuyên nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.

 

Sau khi ông nội qua đời, Tề Xuyên nhất thời không chịu nổi cú sốc này, cả người trở nên đờ đẫn, ai cũng không thể đến gần anh ta, kể cả tôi. Là vợ của anh ta, tôi tất bật lo liệu hậu sự cho ông nội.

 

Cho đến khi đám tang kết thúc, tôi vẫn không tìm thấy anh ta đâu.

 

Gọi điện thì tắt máy, tôi hỏi tất cả mọi người, ai cũng nói không thấy anh ta, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy bối rối đến vậy.

 

Gần tối, cuối cùng tôi cũng tìm thấy anh ta ở ven sông gần nghĩa trang, nhưng lúc này, Lư Khả đã ở bên cạnh anh ta rồi.

 

Tôi đứng yên tại chỗ, trong lòng tràn ngập nỗi buồn khó tả, cuối cùng đành quay người bỏ đi.

 

 

Loading...