Thuyền trưởng nhặt được một bé rồng xinh đẹp! - Chương 9: NGUYỆN ĐI CÙNG EM

Cập nhật lúc: 2026-05-09 09:18:16
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Viên bơi điên cuồng mới bám theo Lyos, lâu mới bơi tới một hòn đảo hoang vắng, nhỏ xíu và tiêu điều, tách biệt . Thẩm Viên bò lên bãi cát, kiệt sức, nhưng ngay khi thấy cảnh tượng mắt, tim như bóp nghẹt. Khắp nơi hòn đảo là những bức tượng băng, những Long tộc c.h.ế.t trong tư thế cuộn tròn, hóa đá vĩnh viễn.

Lyos đó, giữa những nấm mồ băng giá. Đôi chân dần hóa thành chiếc đuôi rồng dài lấp lánh nhưng thiếu sức sống, cuộn , đầu gối lên đuôi, đôi mắt trống rỗng. Cậu tự kết liễu, biến thành một phần của hòn đảo c.h.ế.t chóc để bao giờ đối mặt với nỗi sợ mang tên "loài ".

Thẩm Viên lao tới, ôm chặt lấy tấm lưng trần của từ phía .

"Buông... ..." – Lyos bập bẹ, giọng khàn đặc vì .

"Không bao giờ!" – Thẩm Viên siết chặt hơn, thở nóng hổi giữa gian đang dần hạ nhiệt – "Muốn c.h.ế.t thì c.h.ế.t chung. Em định bỏ một tất cả những gì chúng trải qua ?"

Anh điều chỉnh tư thế, quỳ xuống bên cạnh, kéo đầu dựa vai , thản nhiên : "Tư thế đấy, cứ thế mà làm . Em tới cũng nguyện ý  cùng em."

Băng bắt đầu kết tinh. Những tia băng nhỏ li ti rạn từ phiến đá nơi họ đang , lan nhanh lên đôi chân của Thẩm Viên. Cảm giác lạnh buốt biến mất, đó là sự tê dại vô cảm. Thẩm Viên chân đóng băng mặt đá, nhưng hề sợ hãi. Anh nhân lúc phần cơ thể vẫn còn ấm, cúi đầu hôn nhẹ lên cổ , nơi lớp vảy bạc đang run rẩy.

Lyos bàng hoàng lớp băng đang dần nuốt chửng cả đàn ông yêu. Cậu chỉ dọa để sợ mà bỏ , để sống trong thế giới hào nhoáng của . đàn ông điên , thà hóa đá cùng còn hơn để cô độc. Cậu  , thấy gương mặt Thẩm Viên dần tái vì lạnh, Lyos đành lòng. Cậu nỡ để duy nhất yêu thương c.h.ế.t trong cô độc và giá rét như thế .

Rắc... rắc...

Lớp băng đột ngột tan chảy quyền năng của chủ nhân nó. Lyos xoay , ôm chầm lấy Thẩm Viên. Tiếng của nức nở, mà là những tiếng nấc nghẹn ngào, uất ức phát từ lồng ngực:

"Em... sợ lắm... Thẩm Viên... em sợ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thuyen-truong-nhat-duoc-mot-be-rong-xinh-dep/chuong-9-nguyen-di-cung-em.html.]

Thẩm Viên vỗ về tấm lưng đang run rẩy của Lyos, dù đôi tay cũng đang tê dại vì cái lạnh. Anh về những căn phòng trắng toát những mũi kim trong quá khứ của , nhưng sự sợ hãi tột cùng hiện rõ trong đôi mắt lam sẫm lên tất cả. Anh siết chặt lòng, đặt một nụ hôn lên trán khẽ bằng giọng điệu chân thành nhất:

"Anh em đang sợ hãi điều gì đó, dù thể hiểu hết những ký ức mà em chịu đựng từ loài . Lyos, xin em hãy , nhất định sẽ bao giờ làm hại em. Anh thề sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ em, che chở cho em khỏi tất cả những thứ khiến em khiếp sợ. Tin một thôi, ?"

Thẩm Viên nâng gương mặt đẫm nước mắt của lên, ánh mắt kiên định và dịu dàng hơn bao giờ hết.

"Nếu em đối mặt với thế giới ngoài , sẽ mua một hòn đảo nhỏ, một nơi thật yên bình chỉ hai chúng thôi, bất kỳ ai làm phiền cả. Chỉ và em, ?"

Nghe những lời , trái tim đang co thắt của Lyos dường như tìm thấy một nhịp đập đồng điệu. Cậu hiểu hết ý nghĩa của "hòn đảo nhỏ" "mua", nhưng hiểu sự hy sinh và lời hứa bảo bọc trong giọng của đàn ông . Cậu vùi đầu n.g.ự.c , đôi tay siết chặt lấy vạt áo ướt sũng, tiếng nấc nghẹn ngào dần thế bằng những thở đều đều, cho thấy thực sự bình tâm trở giữa gian băng giá đang dần tan chảy.

Thẩm Viên và Lyos đều hiểu rằng hòn đảo , vùng đất linh thiêng của những linh hồn Long tộc hóa đá, tuyệt đối thể để dấu chân của bất kỳ lạ nào chạm đến. Vì , vì phát tín hiệu cầu cứu, cả hai chọn cách lặng lẽ rời . Họ hòa làn nước đêm đen thẫm, tự bơi ngược trở về phía con tàu Viễn Chinh đang neo đậu ngoài xa.

Đường về khá dài, Thẩm Viên dù là một kình ngư thiện xạ nhưng một ngày dài kiệt sức, thở của cũng bắt đầu nặng nề. Lyos nhận điều đó, bơi nhanh mà thong thả lượn lờ xung quanh, đôi khi dùng chiếc đuôi lấp lánh của đẩy nhẹ lưng để giúp bớt tốn sức. Giữa đại dương mênh m.ô.n.g ánh trăng bạc, họ giống như những kẻ đang trốn chạy, mà giống như một đôi tình nhân đang tận hưởng chuyến du ngoạn riêng tư nhất thế gian. Thẩm Viên thỉnh thoảng dừng , thả trôi tự do mặt nước để lấy sức, tay vẫn quên nắm chặt lấy tay Lyos, cả hai cứ thế nghỉ bơi đầy lãng mạn.

Tuy nhiên, sự yên bình phá vỡ bởi ánh đèn pha quét dọc mặt biển cùng tiếng cánh quạt trực thăng từ đội cứu hộ phía xa. Thẩm Viên hiệu cho Lyos lặn xuống sâu hơn mỗi khi ánh đèn ngang qua. Khi tiếp cận gần sát mạn tàu Viễn Chinh, để tránh sự soi mói của các nhân viên Hải quân tàu cứu hộ đang cập mạn phía bên , Thẩm Viên rút bộ đàm chống nước , gọi riêng cho Tiểu Bình,  em cận nhất của .

"Tiểu Bình, thả thang dây ở mạn trái, khu vực điểm mù của đèn pha. Tắt hết đèn chiếu ở khu vực đó , làm ngay."

Chỉ vài phút , một chiếc thang dây lặng lẽ thả xuống. Thẩm Viên hộ tống Lyos leo lên , chính cũng nhanh chóng bám theo. Ngay khi bước chân chạm lên mặt boong tàu lạnh lẽo ở một góc tối vắng vẻ, Thẩm Viên một giây chần chừ, lập tức cởi chiếc áo khoác ngoài vẫn còn khô ráo vì treo ở nấc thang cao, bọc kín lấy cơ thể mảnh mai và mái tóc bạc đặc trưng của Lyos.

Anh bế bổng lên, ép sát lồng n.g.ự.c như dùng cả cơ thể để che chắn cho khỏi ánh từ thế giới bên ngoài, Lyos cũng phối hợp nghiêng mặt úp n.g.ự.c Thẩm Viên, hình dù cao lớn kém Thẩm Viên là bao lúc trông như bé nhỏ nhiều. Thẩm Viên sải bước dứt khoát qua những hành lang vắng , tiến thẳng về phòng thuyền trưởng. Sau tiếng "cạch" nhẹ nhàng của ổ khóa, mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, đặt "báu vật" của xuống giường.

Loading...