Thuyền trưởng nhặt được một bé rồng xinh đẹp! - Chương 6: MẶC ÁO CHO EM
Cập nhật lúc: 2026-05-09 05:05:46
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Viên bắt đầu nhận thấy một vấn đề nan giải. Dù lớp vảy bạc của Lyos bao phủ khéo léo, che những bộ phận nhạy cảm khiến trông như một bức tượng điêu khắc tinh xảo và thanh sạch, nhưng đó là trong mắt một đầy tính thưởng thức như . Đối với đám thủy thủ thô kệch, hừng hực men và thiếu thốn tàu, sự "trần trụi" lộng lẫy là một mồi lửa nguy hiểm.
Anh bất cứ gã đàn ông nào khác chiêm ngưỡng dù chỉ là một tấc da thịt một phiến vảy bạc của .
Thẩm Viên dậy, tới tủ quần áo cá nhân. Anh chọn một chiếc sơ mi trắng bằng lụa cao cấp và một chiếc quần tây sẫm màu. Anh mang bộ quần áo tới mặt Lyos, hiệu bảo mặc .
Lyos xấp vải mềm mại tay Thẩm Viên, đôi mày thanh tú nhíu . Cậu hiểu ý nghĩa của việc "che đậy" để bảo vệ bản . Trong tiềm thức của Long nhân, trang phục là thứ rườm rà, là lớp vỏ bọc đặc trưng của giống loài yếu ớt cạn. Mặc nó , nghĩa là rũ bỏ bản ngã của một chiến binh đại dương để đồng hóa với nhân loại.
Cậu bộ quần áo, đôi mắt kiên định nhưng đầy sự che chở của Thẩm Viên. Một suy nghĩ đơn thuần nảy nở trong đầu vị chiến binh trẻ: Nếu mặc thứ thể giúp cạnh , thể khiến trông giống một "nhân loại" như , thì sẽ mặc. Lyos kỳ thị loài , đúng hơn, kỳ thị đàn ông mặt. Cậu khẽ gật đầu, vươn tay đón lấy xấp vải.
Vì vết thương vai Lyos còn đau, Thẩm Viên để tự loay hoay. Anh kiên nhẫn giúp xỏ từng cánh tay thon dài tay áo sơ mi. Chiếc áo của Thẩm Viên vốn rộng rãi, khi khoác lên Lyos càng trở nên thùng thình, khiến trông nhỏ bé và mong manh hơn hẳn thường ngày.
Sau khi xỏ xong hai tay, Thẩm Viên quỳ một chân xuống sàn tàu, để tầm mắt ngang bằng với vị trí của Lyos.
Căn phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn thấy tiếng vải cọ xát nhẹ nhàng. Thẩm Viên tập trung bộ tâm trí những chiếc cúc áo nhỏ xíu. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm lái tàu vượt bão siết cò s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t con mồi, giờ đây trở nên run rẩy và vụng về một cách kỳ lạ.
Anh bắt đầu cài từ chiếc cúc cùng, dần dần tiến lên phía . Khoảng cách gần đến mức Thẩm Viên thể cảm nhận mùi hương thanh khiết của biển cả tỏa từ cơ thể Lyos và cả thở đều đặn của chạm mái tóc . Thẩm Viên cúi đầu, chăm chú đến mức rõ từng kẽ hở nhỏ cúc áo, đôi mắt chứa đựng một sự dịu dàng và nâng niu đến cực hạn.
Lyos yên, cúi đầu xuống đỉnh đầu của đàn ông đang quỳ chân . Cậu thấy đôi bàn tay thô ráp của đang cẩn thận bao bọc lấy . Một cảm giác ấm áp, khác hẳn với sự lạnh lẽo của nước biển, từ từ len lỏi trái tim vốn nguội lạnh vì bộ tộc ruồng bỏ. Cậu vô thức đưa một tay lên, khẽ chạm vai áo của Thẩm Viên như một sự đáp thầm lặng.
Cài đến chiếc cúc cuối cùng sát cổ, Thẩm Viên khẽ ngước lên. Hai gương mặt chỉ cách trong gang tấc. Trong gian chật hẹp của phòng thuyền trưởng, dường như một thứ gì đó đang vượt ngoài giới hạn của sự cứu rỗi thông thường.
Không khí tĩnh lặng ngọt ngào trong căn phòng x.é to.ạc bởi tiếng rầm rầm sát cửa. Trần Hiếu đó, hình to lớn dựa hẳn khung cửa, gương mặt đỏ gay vì men rượu, đôi mắt đục ngầu sự hằn học. Hắn xoay xoay khẩu s.ú.n.g lục trong tay một cách bất cần, ném cái đầy tà ý về phía giường bệnh.
"Hừ... cứ tưởng Thuyền trưởng chúng thanh cao thế nào." – Hắn khà một nồng nặc mùi cồn, khẩy – "Hóa cũng chỉ là phường ăn mảnh, giấu hải sản hạng sang trong phòng để hưởng thụ một . Bày đặt diễn kịch làm , hóa cũng phàm phu tục tử, cũng hám của lạ như ai thôi!"
Thẩm Viên dậy, xoay một cái, chắn mặt Lyos.
"Trần Hiếu, say . Biến về phòng ngay!" – Giọng Thẩm Viên lạnh thấu xương.
"Tao say!" – Trần Hiếu đột ngột rống lên, họng s.ú.n.g đen ngòm chĩa thẳng n.g.ự.c Thẩm Viên. Hắn bắt đầu tuôn một tràng những uất ức kìm nén bấy lâu: "Mày dựa cái gì? Tao lên tàu từ lúc mày còn cầm hải đồ! Tao sinh tử, cống hiến cả tuổi trẻ, mà cái ghế Thuyền trưởng rơi tay thằng nhóc quan hệ như mày? Mày chỉ giỏi dùng tiền, dùng quyền hẫng tay của tao thôi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thuyen-truong-nhat-duoc-mot-be-rong-xinh-dep/chuong-6-mac-ao-cho-em.html.]
Hắn liệt kê đủ thứ chuyện nhỏ nhặt, từ việc Thẩm Viên kỷ luật vì uống rượu trực ca, đến việc đồng ý cho ăn bớt dầu máy. Trần Hiếu trong cơn say biến thành nạn nhân tội nghiệp nhất của cuộc đời .
Thẩm Viên họng s.ú.n.g đang run rẩy của gã thuyền phó, hề lùi bước mà gằn giọng phản bác, từng câu từng chữ như nhát d.a.o đ.â.m xuyên qua lớp vỏ bọc tự tôn hèn nhát của đối phương:
"Anh đúng, ở tàu lâu hơn . vị trí Thuyền trưởng dành cho kẻ thâm niên mà dành cho kẻ năng lực. Anh trách lợi dụng quan hệ? Không, chỉ lợi dụng bộ não của thôi. Còn , bản ! Suốt bao năm qua chỉ dậm chân tại chỗ, đổ cho cảnh vì sửa đổi tính nết. Chốt một câu thôi, thua là vì vô dụng, đừng đổ thừa cho ông trời!"
"Mày câm miệng!"
Trong cơn tự ái đỉnh điểm dẫm nát, Trần Hiếu siết cò. Đoàng!
Viên đạn xé gió lao . nhanh hơn cả suy nghĩ, một bóng trắng vụt tới. Lyos dùng chính cơ thể làm tấm lá chắn vững chãi nhất che chắn cho Thẩm Viên.
Chát!
Viên đạn thường xuyên qua lớp vảy của , dội ngược , rơi xuống sàn tàu.
Lực phản chấn khiến Lyos ngã nhào lồng n.g.ự.c Thẩm Viên, "hự" một tiếng.
Tận dụng khoảnh khắc Trần Hiếu còn đang sững sờ màn chắn đạn bất ngờ , Thẩm Viên nhanh tay vồ lấy chiếc ống nhòm bằng thép nặng trịch đang để bàn làm việc, ném về phía nòng súng, cú ném chuẩn xác khiến khẩu s.ú.n.g văng , đập vách tường rơi xuống sàn. Ngay đó, Thẩm Viên lao tới như một con mãnh hổ, tung một cú đạp trực diện bụng Trần Hiếu, khiến gã bay thẳng tường.
Căn phòng rơi im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của kẻ say và ánh rực lửa của tỉnh. Thẩm Viên tiến tới, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ gã thuyền phó đang co quắp đất. Tay siết chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi đầy trán, nhưng khi thấy vẻ mặt hốt hoảng, thất thần của kẻ ám sát , nén cơn giận xuống tận đáy lòng.
"Tôi tha cho một ." – Thẩm Viên hạ giọng, thanh âm chất chứa sự thất vọng tột cùng – "Nể tình từng coi là em, nể tình chúng từng cùng sinh t.ử qua bao nhiêu hải trình. Cầm lấy cái mạng của , cút về phòng tự đóng cửa mà suy nghĩ . Từ nay s.ú.n.g của tịch thu, còn quyền cầm vũ khí con tàu nữa!"
Trần Hiếu ngước Thẩm Viên, sự hung hăng do men rượu tan biến sạch sành sanh, chỉ còn sự bàng hoàng tột độ. Hắn nhận suýt nữa trở thành kẻ g.i.ế.c , g.i.ế.c vị thuyền trưởng cứu mạng cả đoàn tàu giữa bão tố. Hắn lảo đảo dậy, nhặt chút liêm sỉ sót , lẩm bẩm một câu "Tôi xin ..." nhỏ đến mức chỉ đủ cho chính thấy, ôm bụng lết khỏi phòng.
Thẩm Viên buồn theo cái bóng dáng bạc nhược . Anh lập tức xoay , đôi bàn tay run rẩy ôm lấy bờ vai của Lyos, lo lắng kiểm tra chỗ đạn b.ắ.n :
"Lyos! Em ? Đồ ngốc ... đỡ đạn ? Vạn nhất, là dùng s.ú.n.g thường... "
Lyos gì, chỉ khẽ lắc đầu cùng ánh mắt lam sẫm Thẩm Viên với sự kiên định lạ lùng, mỉm nhẹ như nhắn nhủ rằng vẫn . Thẩm Viên siết chặt lòng, khẽ thầm thì lời cảm ơn chân thành, vùi đầu cổ áo , cảm nhận hương gỗ tùng vương vải hòa quyện cùng vị muối biển mặn mòi mà quá đỗi dịu dàng.