Thuyền trưởng nhặt được một bé rồng xinh đẹp! - Chương 4: LỜI CẢM ƠN VỤNG VỀ

Cập nhật lúc: 2026-05-08 14:25:18
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh yên như một pho tượng, tiến tới, cũng rời , chỉ dùng ánh mắt trầm tĩnh và kiên nhẫn để xoa dịu sự kích động của đối phương.

Sau một thời gian dài căng thẳng, khi nhận thấy đàn ông mặt thực sự còn ý định tấn công, Long nhân dần thu sát khí. Chiếc đuôi bạc khổng lồ khẽ run lên từ từ thu ngắn , tách đôi, hóa về hình dáng đôi chân thon dài ban đầu. Cậu kiệt sức xuống bàn, lồng n.g.ự.c phập phồng những thở nặng nề.

Thẩm Viên thấy chịu yên, bấy giờ mới rón rén tiến . Lần , chạm mũi tiêm nữa. Anh lấy một bình xịt gây mê dạng sương. Khi làn sương mát lạnh, thơm dịu bao phủ lấy vùng vai và gương mặt, Long nhân chỉ khẽ nhíu mày. Thấy sự đau đớn nào ập đến, dần buông lỏng cảnh giác, đôi mi dài run rẩy khép , chìm giấc ngủ sâu do tác động của thuốc.

Lúc , Thẩm Viên mới thực sự bắt tay cuộc phẫu thuật.

Dưới ánh đèn mổ chuyên dụng, bàn tay thuyền trưởng cầm d.a.o mổ vô cùng vững vàng. Anh khéo léo rạch một đường nhỏ bờ vai đầy vảy bạc. Ngay lập tức, dòng m.á.u màu xanh nhạt, trong vắt như nước biển vùng cực trào . Thẩm Viên nén nổi sự kinh ngạc, nhưng nhanh chóng tập trung, dùng kẹp y tế luồn sâu trong thớ thịt, chuẩn xác gắp viên đạn vonfram biến dạng . Tiếng viên đạn rơi khay inox vang lên lanh lảnh, đ.á.n.h dấu sự thành công của ca mổ.

Anh cẩn thận khâu vết thương bằng những đường chỉ thẩm mỹ đều tăm tắp, đó di chuyển xuống phần đùi – nơi tự tay giật mất một chiếc vảy để tự vệ. Anh sát trùng kỹ lưỡng, bôi t.h.u.ố.c mỡ và băng bó bằng gạc trắng tinh.

Sau khi việc tất, Thẩm Viên rời ngay. Anh kéo một chiếc ghế, xuống bên cạnh giường, lặng lẽ quan sát sinh vật kỳ diệu mà đưa về.

cách gần như thế , Thẩm Viên mới cơ hội quan sát kỹ lưỡng cấu tạo cơ thể của . Ngoài những vùng vảy rồng bao phủ như một lớp giáp tự nhiên, một ít điểm xuyết xương quai xanh thanh mảnh, dọc theo cánh tay, đùi và bao quanh cổ chân như những chiếc vòng chân pha lê, thì những phần còn giống với con . Làn da trắng nõn, mịn màng đến mức dường như thể thấy những mạch m.á.u li ti ẩn hiện lớp biểu bì. Dưới ánh đèn, làn da tỏa một độ bóng mờ ảo như ngọc trai, vẫn những lỗ chân lông nhỏ xíu, mang theo thở của một thực thể sống bằng xương bằng thịt.

Thẩm Viên xuống gương mặt đang ngủ say của Long nhân và cảm thấy nhịp tim lỡ mất một nhịp. Cậu một cách phi thực, vẻ là sự pha trộn giữa nét thanh cao của thần linh và sự mong manh của một loài sinh vật tổn thương. Hàng mi dài đổ bóng xuống gò má, cánh mũi thon nhỏ và đôi môi nhợt nhạt vì mất m.á.u nhưng vẫn giữ đường cong hảo. Mái tóc bạc của xõa tung gối như những sợi tơ tằm thượng hạng, lấp lánh ánh kim.

Càng , Thẩm Viên càng thấy khó lòng rời mắt. Anh vốn là lý trí, cả đời chỉ tôn thờ những hải đồ khô khan và những con máy móc, bao giờ nghĩ sẽ thẫn thờ vẻ của một "kẻ thù" như thế . Có một cảm giác kỳ lạ nảy nở trong lòng vị thuyền trưởng lạnh lùng, một sự bảo bọc nguyên thủy, một khao khát thấy đôi mắt lam sẫm mở một nữa, nhưng với sự căm thù, mà là sự tin tưởng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thuyen-truong-nhat-duoc-mot-be-rong-xinh-dep/chuong-4-loi-cam-on-vung-ve.html.]

Anh khẽ đưa tay định vén một lọn tóc bạc trán , nhưng nửa chừng rụt tay về, sợ rằng thở nóng hổi và bàn tay thô ráp của sẽ làm tan vỡ giấc mộng tuyệt . Đêm đó, giữa tiếng sóng vỗ rì rào mạn tàu, thuyền trưởng Thẩm Viên thức trắng chỉ để canh chừng cho giấc ngủ của một bé rồng xinh .

Đêm hôm đó, con tàu Viễn Chinh chìm trong một bầu khí im lìm khác lạ. Để đảm bảo sức khỏe cho thủy thủ đoàn một ngày dài kiệt sức, Thẩm Viên hạ lệnh rà soát bộ các container hàng hóa tàu. Họ tìm thấy một công 40 feet chứa đầy các loại bánh mì đóng gói theo tiêu chuẩn xuất khẩu. Thẩm Viên quyết định cho cắt chì niêm phong, lấy thực phẩm cho ăn khuya. Anh hiểu rõ quy tắc hàng hải, nhưng trong tình thế , sinh mạng con hết; tổn thất về hàng hóa, sẽ đích bồi thường cho hãng khi trở về.

Mùi bánh mì thơm phức lan tỏa khắp các khoang tàu, xoa dịu phần nào nỗi căng thẳng của những thoát c.h.ế.t trở về từ tay t.ử thần.

Sáng hôm , khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp kính mạn tàu, Thẩm Viên khẽ cựa thức giấc chiếc ghế bành bọc da. Việc đầu tiên làm là về phía giường bệnh. Long nhân tỉnh từ bao giờ. Cậu hề bỏ trốn, cũng còn vẻ hung hãn quật đuôi phá phách như chiều qua. Cậu đó, thu bên bậu cửa sổ tròn, đôi mắt lam sẫm tĩnh lặng hướng về phía đại dương mênh m.ô.n.g xanh ngắt, nơi những con sóng bạc đầu vẫn đang vỗ về hòn đảo bí ẩn ngoài .

Dưới ánh sáng ban mai, tấm lưng của trông gầy gộc và cô độc đến lạ thường. Những phiến vảy bạc dọc sống lưng lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời, đẽ nhưng gợi lên một cảm giác xót xa khó tả. Thẩm Viên bóng lưng như thôi miên. Cuối cùng, kìm lòng , nhẹ nhàng cầm lấy tấm chăn mỏng, chậm rãi tiến gần.

Mỗi bước của Thẩm Viên đều vô cùng thận trọng. Anh nín thở, bước chân khẽ khàng như sợ rằng chỉ một tiếng động nhỏ cũng sẽ khiến sinh vật nhạy cảm nổi đóa hoặc biến hình nữa. Khi ngay lưng , từ tốn choàng tấm chăn lên đôi vai mảnh dẻ đang run rẩy vì lạnh của điều hòa trung tâm.

Long nhân khẽ giật , nhưng tấn công. Cảm nhận sự ấm áp từ tấm chăn và thái độ cung kính, dè chừng đến mức đáng yêu của đàn ông cao lớn phía , khẽ xoay . Đôi mắt lam sẫm chạm ánh mắt lo lắng của Thẩm Viên.

Bất ngờ, khẽ mấp máy môi, để lộ một nụ miễn cưỡng nhưng hiền hòa. Đó là đầu tiên Thẩm Viên thấy — một nụ mang theo vẻ u buồn của một kẻ ruồng bỏ. Cậu phát những ngữ âm lạ lùng, thanh tao như tiếng chuông gió va nhưng cũng trầm bổng như tiếng sóng vỗ vách đá.

Thẩm Viên hiểu một chữ nào trong ngôn ngữ Long tộc, nhưng ánh mắt còn tia m.á.u và điệu bộ thư thả của , hiểu ngay. Cậu nhận vết thương vai băng bó cẩn thận, những cơn đau xé thịt dịu nhờ bàn tay . Những âm thanh , chắc chắn là một lời cảm ơn vụng về từ một chiến binh cứu sống từ cõi c.h.ế.t.

Trong khoảnh khắc , căn phòng thuyền trưởng vốn lạnh lẽo mùi sắt thép bỗng trở nên ấm áp lạ kỳ. Thẩm Viên khẽ gật đầu, nở một nụ nhẹ để đáp , cảm thấy bao nhiêu vất vả và hiểm nguy của đêm qua đều tan biến sạch sành sanh cái gật đầu của "vị khách" đặc biệt .

Loading...