Thủy Tinh Giả - Chương 9

Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:51:06
Lượt xem: 456

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gần đây Nhị thiếu gia về nhà thường xuyên hơn, vì Tiểu Ưu lúc nào cũng mè nheo. Người trông ngây ngốc, nhưng thực gian xảo, lười biếng, tham lam, và cực kỳ giỏi thao túng lòng . Một lúc thì rời xa khác , một lúc bỏ chạy.

Mặc dù Nhị thiếu gia nhiều nỗi hận, nhưng theo thời gian, chúng dần dần vơi . Điều đáng sợ. Anh liên tục tự nhắc nhở bản về sự xảo quyệt của Tiểu Ưu, nhưng thể tránh khỏi việc lạc lối trong từng tiếng "chồng ơi", và xác nhận hạnh phúc nhỏ bé đang ở ngay gần .

Tiểu Ưu : "Chồng ơi, em thật sự học làm bánh bông lan , nếm thử một miếng ! Tiểu Thần thi tiến bộ hơn ba hạng, em kèm cặp ? Ngoài trời đang mưa lớn, khi nào về nhà, em và con đều nhớ . Chồng ơi, em yêu , nên đối xử với em thế nào em cũng chịu..."

Hừ, đứa bé căn bản con , tại cảm thấy như một gia đình chứ?

Mùa hè, tóc Tiểu Ưu dài một chút, ngoài nên quên cắt. Thỉnh thoảng ngoài, đuôi tóc sẽ ướt mồ hôi dính gáy. Cậu đợi Nhị thiếu gia ở lầu công ty, lên xe máy lạnh, mà bóng cây ăn kem que, ăn từ từ. Nhị thiếu gia  từ lầu thấy thì tức điên.

Tiểu Ưu cầm cây kem còn một phần ba trong tay, mặc cho nó tan chảy , nhỏ xuống đất gốc cây.

Kem còn hương liệu, chất tạo màu, chất phụ gia, chẳng tác dụng gì cho sự phát triển của cây, quá nhiều đường còn thu hút côn trùng. Lý Tồn Ưu cho một cái cây ăn kem, thật sự là một chuyện ngu ngốc.

Lý Tồn Ưu đối xử với mỗi cái cây, sẵn lòng chịu đựng muỗi đốt, từ bỏ máy lạnh trong xe, nhưng Lý Tồn Ưu chịu bỏ trốn với Ngô Nghiên Bách.

Một lúc , Nhị thiếu gia tan làm, Tiểu Ưu vẫn bên cạnh cái cây, gãi cái chân đầy nốt muỗi đốt.

Họ về nhà, buổi tối Tiểu Ưu ôm chân bên cửa sổ, vẻ ngủ .

Nhị thiếu gia gần, Tiểu Ưu bèn dính lấy , lóc. Sau khi tắm, bôi thuốc cho những nốt muỗi đốt Tiểu Ưu. Thường thì lúc Tiểu Ưu sẽ ngủ , nhưng . Cậu ôm bụng của mà ngây .

Cậu đang nhớ đến con gái. Con gái của họ còn nhỏ, nhỏ đến mức tên gọi. Hình như nó chỉ là một cái cây đáng chú ý trong vô vàn những cây cảnh ven đường. Có ăn cây kem cũng khó .

Tiểu Ưu : "Theo lý mà thì nên để nó nhận cái cây làm nuôi. Lúc đó em cũng nghĩ nhiều."

Mẹ nuôi của Tiểu Ưu là một cây liễu. Cậu từng dẫn Nhị thiếu gia đến gặp. Cậu mệnh yếu nhận nuôi để bảo vệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thuy-tinh-gia/chuong-9.html.]

"Có lẽ em chọn nuôi hợp, nếu chặt, đúng ?" Tiểu Ưu hỏi .

Nhị thiếu gia im lặng một lúc, : "Không của ."

Nhị thiếu gia cảm thấy Tiểu Ưu nhiều lầm với , nhưng chỉ riêng chuyện thể trách mắng. Tiểu Ưu vốn dĩ cũng ngu ngốc, thể làm . Có con cũng hoang mang. Cậu thể từ chối Nhị thiếu gia, nên đó bụng đau cũng chỉ một về nhà. Chắc chắn đau, chảy nhiều máu, trong một phòng khám tư tên tuổi. Chưa kịp mất đứa con đầu lòng.

Đó là một mùa hè nóng nực, quyết định của Tiểu Ưu là rời xa .

Anh thật sự hận Tiểu Ưu, thật sự hận. hình như cũng thể trách Tiểu Ưu . Tiểu Ưu cũng dám tin sẽ trở thành một bố .

thể cho Tiểu Ưu đủ cảm giác an , để Tiểu Ưu tin rằng khi bỏ trốn với sẽ hạnh phúc bền lâu.

"Chồng ơi... Lại một nữa nhé." Tiểu Ưu cầu xin .

Nhị thiếu gia hỏi sẩy thai đau lắm .

Tiểu Ưu nhớ một chút, nhớ rõ, nhưng lượng m.á.u chảy thật sự kinh khủng, đáng sợ.

Anh tưởng tượng cảnh Tiểu Ưu trong vũng m.á.u thì thấy khó chịu. Anh cũng lúc đó Tiểu Ưu yêu , nhưng mùa hè thì oi bức, vết thương chắc chắn khó lành, Tiểu Ưu lẽ nhiều vì đau.

Nhị thiếu gia : "Anh xin ." Tiểu Ưu : "Không ."

"Lúc đó em cảm thấy, con cái hình như hợp với nghệ sĩ trẻ..." Tiểu Ưu chớp mắt , giọng khẽ khàng: "Em cũng hợp. Em xin với lặng lẽ rời xa như ... Tha thứ cho em nhé."

Nỗi hận mà Ngô Nghiên Bách tích tụ bấy lâu, đáng lẽ lột da xẻ thịt, nghiền nát, hủy hoại, vứt bỏ Lý Tồn Ưu... Lý Tồn Ưu dù cũng . Những lời trách móc nhiều hơn cũng khiến hơn. Khi ở bên , phong ba bão tố, Lý Tồn Ưu chắc chắn chỗ dựa. Trải qua nỗi khổ của việc rời xa nhà, cũng coi như bù đắp.

Nhị thiếu gia : "Được. Cậu nữa, chúng cứ thế mà sống ."

Loading...