Một Alpha như cưỡng ép một Alpha hề yêu . Điều đúng ?
Chưa kịp tự vấn xong, chỉ cần khuôn mặt của Ôn Úc hiện lên trong đầu là tim đập kiểm soát .
Cái trái tim hỏng hóc đập cái nỗi gì chứ? Người chả thích mày , mày còn dùng vũ lực nữa. Đập cái khỉ gì!
Tôi nốc cạn ly rượu: "Tìm cho mấy Omega."
Quản lý nhận , lập tức vỗ tay gọi . Bác sĩ Hứa với ánh mắt ngưỡng mộ: "Thiếu gia, đúng là nam t.ử hán."
Tôi nhạo: "Cút sang một bên , thử xem xu hướng tính d.ụ.c của thực sự đổi ."
Dứt lời, một nhóm Omega nhỏ nhắn, dáng vẻ thướt tha bước .
"Đây là Phó nhị thiếu, đêm nay nhiệm vụ của các cô là hầu hạ cho ."
"Vâng ạ!"
Các Omega thẹn thùng xuống cạnh , định xích gần thì cửa phòng bao đẩy .
Ôn Úc lạnh mặt ở cửa, bước vài bước tới, phớt lờ đám đông mà dán mắt .
Cơ thể vốn định né tránh đám Omega liền cứng đờ . Ôn Úc để ý đến khung cảnh trong phòng, thẳng tới chỗ .
"Đứng lên."
Theo phản xạ điều kiện, lập tức bật dậy.
Lông mày đang nhíu chặt của Ôn Úc giãn đôi chút, tiếp đó lấy điện thoại từ trong túi , thành thục dùng vân tay mở khóa, tắt chế độ im lặng.
"Mẹ bảo nhắn với , còn để điện thoại im lặng nữa thì đừng dùng nó nữa."
Tôi còn kịp phản ứng, Ôn Úc rời . Bước chân dứt khoát chẳng giống m.a.n.g t.h.a.i tí nào!
"Nhị thiếu, vị đó là ai ?" Một Omega dùng giọng điệu nũng nịu gọi tỉnh .
Tôi hồi thần xuống sofa, ngón tay kẹp điếu thuốc: "Ôn Úc."
Mắt Omega đó sáng lên: "Là thiếu gia nhà họ Ôn ? Không kết hôn ? Nghe đối tượng cũng là một Alpha, chỉ là công khai thôi."
"Nhị thiếu, và vị nhà họ Ôn đó quan hệ gì , quản chặt thế."
Nụ môi khựng : "Anh quản ?"
Omega hiểu: "Vâng..."
Tôi rạng rỡ: " , quản , bố còn chẳng dám quản, mà dám quản đấy!"
Omega thấy gió chiều nào che chiều nấy: " là hạng như Ôn gia thì là gì, dám quản Nhị thiếu chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thuan-phuc/chuong-6.html.]
"Câm mồm."
Tôi lạnh lùng Omega mắng đến phát , chán ghét dậy, ném một xấp tiền lên bàn.
"Bác sĩ Hứa, đây, ông cứ tự nhiên."
Nói xong, lững thững rời khỏi phòng bao. Cửa đóng , lập tức chạy vội phía ngoài quán bar.
Chắc là xa nhỉ?
Nhìn màn đêm đặc quánh, bỗng thấy hối hận, đang m.a.n.g t.h.a.i mà đến cái nơi cá rồng hỗn tạp làm gì cơ chứ. Tôi vò nát điếu t.h.u.ố.c kịp châm tay.
Vừa định bãi đỗ xe, âm thanh trong con hẻm nhỏ gần đó thu hút sự chú ý của . Tôi từng bước tới, kịp đến gần, mùi hoa nhài thanh khiết xộc mũi.
"Này, mặc đồ hiệu thế , cho em mượn ít tiền tiêu xài coi."
Tôi sải bước . Ôn Úc – lẽ rời – đang vài tên Alpha hạng thấp tóc nhuộm vàng vây quanh. Con hẻm tối tăm ẩm ướt tương xứng với Ôn Úc chút nào.
Máu nóng trong đầu bốc lên, lao đ.á.n.h đ.ấ.m bằng tay . Đám Alpha đó cũng , đ.á.n.h đến đỏ cả mắt.
Trong đầu chỉ ý nghĩ: Nếu đến muộn, hoặc thấy tiếng động, Ôn Úc sẽ ?
Từng cú đ.ấ.m giáng xuống thịt thật đau. Đợi đến khi đ.á.n.h ngã sạch bọn chúng, mới thở dốc dậy.
Chưa kịp đầu , một luồng gió mạnh kèm theo hương hoa nhài ập tới. Đại não phản ứng né tránh. Cứ ngửi thấy mùi hoa nhài là coi như "tiêu đời" luôn.
Sau gáy đau nhói một cái, nhũn ngã quỵ xuống đất.
Trước khi mất ý thức, thấy Ôn Úc mặc một bộ đồ trắng, đó thật thanh sạch, tay cầm một khúc gậy gỗ.
Anh xuống từ cao, đôi môi đẽ khẽ mở: "Có làm thế thì m.á.u tụ trong não mới tan hết, nhớ chuyện ?"
Còn trong đầu lúc đó chỉ duy nhất một chuyện:
Cái gậy đó dằm mà dám cầm hả! Đâm tay thì làm !
Đam Mỹ TV
11.
Uầy, mà đau thế ?
Cơn đau tạm thời xua tan những ký ức đang ồ ạt tràn đại não. Tôi chậm rãi mở mắt , thấy Ôn Úc đang bên giường, tay cầm một con d.a.o dính máu.
"Vợ ơi, làm gì ?"
Ôn Úc lạnh lùng liếc một cái: "Cấy thiết định vị da cho ."
Tôi nghi ngờ đ.á.n.h đến ngốc . Nếu thấy vợ đang cấy định vị cho nhỉ?
Điều đại diện cho cái gì?
Ôn Úc nảy sinh ham chiếm hữu đối với ? Tại ham chiếm hữu? Chẳng lẽ vì yêu nên mới dục?