Tôi quỳ một gối xích đu, đưa thìa đến tận miệng .
Ôn Úc liếc một cách lạnh lùng, dậy thẳng về phòng.
Thậm chí còn "rầm" một tiếng đóng sầm cửa .
Tôi ngẩn , nhặt những hạt cơm rơi đất lẩm bẩm: "Ai nuông chiều cái tính thối tha của nhỉ?"
Quản gia im lặng tiến gần nhận lấy bát: "Có lẽ là thiếu gia đấy ạ."
Tôi tin: "Tôi chiều quá ?"
Quản gia , còn thì rơi trầm tư.
Chưa chiều lắm mà?
Sau khi đào hôn bắt về nhốt , và ngày nào cũng đ.á.n.h đến sứt đầu mẻ trán.
Tất nhiên, thường thì là sứt đầu mẻ trán, còn ...
Tôi còn chẳng nỡ đánh, bình thường cũng chỉ để chịu chút "khổ cực" giường thôi.
Đồ ăn đều là vận chuyển bằng đường hàng .
Đồ ngủ đều là lụa tơ tằm.
Thậm chí ngay cả sách cũng là bản giới hạn chữ ký của tác giả.
Ca sĩ thích, đích mời về nhà tổ chức buổi diễn riêng.
Anh coi trọng Ôn gia, quản lý Phó thị trông nom Ôn thị.
Bình thường ăn tát càng như cơm bữa.
Nói như , tính khí thối tha của Ôn Úc đúng là do chiều hư thật.
Tôi chống cằm suy nghĩ, .
Phó Tranh, mày thể thế mãi , mày uy quyền của một chồng.
"Phó Tranh, cút đây!"
Tôi lập tức phắt dậy: "Đến đây!"
Đến cửa khựng một chút, tự nhiên đẩy cửa bước .
Dẹp cái uy quyền chồng con , làm vợ vui mới là thật.
Tôi thuần thục xuống xoa bóp bắp chân cho Ôn Úc đang mỏi.
"Vợ ơi, bóp xong thì ăn chút cơm nhé?"
Ôn Úc liếc , chân giẫm lên " em" của : "Câm miệng, ."
Tôi điều ngậm miệng, bắt đầu dấu bằng tay.
Ôn Úc đạp : "Cút ngoài mà múa máy."
Tôi lập tức dậy bưng cơm.
Lần , dù dùng miệng truyền miệng cũng ép ăn bằng .
5.
Ngày tháng trôi qua thêm vài tháng, bạo lực lạnh của Ôn Úc tan biến.
Thay đó là bạo lực nóng.
Cơm nóng quá cũng nổi giận.
Làm "hăng" quá cũng ăn tát.
Cực kỳ khó chiều.
"Cơm cháo gì thế ? Oẹ..."
Ôn Úc thoáng qua bàn ăn, sắc mặt đổi hẳn, bịt miệng chạy thẳng nhà vệ sinh.
Tim thắt , định đuổi theo thì quản gia cản : "Thiếu gia, cần gọi bác sĩ gia đình ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thuan-phuc/chuong-3.html.]
Tôi hiểu gì: "Gọi ông làm gì?"
Quản gia : "Phu nhân lẽ là..."
Chưa hết câu, hiểu ngay lập tức.
"Gọi, gọi ngay , mau gọi ông đến đây cho ."
Quản gia rời , lo lắng cửa nhà vệ sinh, tim đập thình thịch.
Còn đập mạnh hơn cả ngày Ôn Úc ký thỏa thuận kết hôn.
"Vợ ơi, thế nào ?"
Đam Mỹ TV
Tâm trạng Ôn Úc : "Cút... oẹ."
Mẹ kiếp, khó chịu đến thế ?
Biết thế làm !
Tôi đẩy cửa , lúng túng sang một bên. Cái não c.h.ế.t tiệt , "Cẩm nang dành cho mang thai" chẳng học thuộc lòng ba ? Mau nhớ chứ!
Tôi Ôn Úc đang trắng bệch mặt ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo, khẽ lên tiếng: "Vợ ơi, uống chút nước nhé?"
Ôn Úc đỏ hoe mắt lườm : "Cút."
Tim hẫng một nhịp, lẽ phát hiện ?
Trong phút chốc chân tay lạnh toát.
Mãi đến khi bác sĩ đến, chẩn đoán xong gọi riêng ngoài, mới hồn.
"Chúc mừng thiếu gia, hai tháng ."
Cảm xúc đầu tiên đến với là vui mừng mà là căng thẳng.
"Có ảnh hưởng đến cơ thể ? Cần chú ý gì ? Tôi t.h.a.i nhi hút chất dinh dưỡng từ , dạo chẳng ăn uống gì, nếu dinh dưỡng cho đứa bé thì ? Đứa bé làm hại cơ thể ?"
Tôi dồn dập hỏi bác sĩ.
Bác sĩ bất lực lắc đầu: "Thiếu gia lo xa quá , sẽ , sẽ kê thực đơn dinh dưỡng cho phu nhân. ..."
Tôi lập tức cuống lên: " cái gì, một cho hết xem nào?"
Bác sĩ đảo mắt một cái, lập tức kính cẩn trở : "Vì giới tính của phu nhân là Alpha, Alpha m.a.n.g t.h.a.i hiếm gặp, hơn nữa cơ thể Alpha vốn phù hợp để sinh con, nên cần chú ý lúc."
Tôi gật đầu: "Ông thêm nhiều điều cần lưu ý cho , chúng kết bạn liên lạc , ông luôn túc trực đấy."
Bác sĩ khổ: "Rõ."
Tôi vung tay chuyển khoản sáu con : "Nếu việc suôn sẻ, sẽ hồng bao tám con cho ông."
"Rõ thưa thiếu gia, sẵn sàng chờ lệnh bất cứ lúc nào!"
Lần bác sĩ trả lời cực kỳ tinh khí thần.
6.
"Có chuyện giấu ?"
Hôm đó Ôn Úc đang sách trong vườn hoa, thì đang xoa bóp eo cho .
Nghe , lập tức trạng thái cảnh giác: "Không ."
Ôn Úc khẽ, giơ tay vỗ vỗ mặt .
"Nếu để phát hiện , c.h.ế.t chắc đấy, Phó Tranh."
Tôi nắm lấy tay đặt lên môi hôn: "Mật mã két sắt đều cho , còn gì để giấu nữa chứ."
Ôn Úc đẩy : "Người mùi khó ngửi c.h.ế.t , tắm , tắm mười cho ."
Nói xong lưng bỏ , run bần bật theo bóng lưng phòng an , mới nâng tay áo lên ngửi.
Mùi tin tức tố Omega nhạt.
Là chuyên gia dinh dưỡng Omega mà đặc biệt mời về. Rõ ràng là cách một căn phòng, vẫn ám mùi?