Thụ Thế Thân Đã Hiểu Ra - Chương 15: Triệu Hạnh

Cập nhật lúc: 2025-12-12 02:43:08
Lượt xem: 151

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến tiệc đêm Giao thừa, tiếng ca múa vẫn ngừng nghỉ.

Tiểu quan dung mạo thanh tú bưng bình rượu đến mặt đế vương, yểu điệu gọi một tiếng: “Bệ hạ.”

Tần Câu nghiêng đầu , Phù Du và Yến Tri đang kề sát , tay Yến Tri còn đỡ lưng Phù Du, động tác nhẹ nhàng chậm rãi.

“Ngoan, , tối nay vẫn là sinh nhật của ngươi, đừng , nhiều đang ở đây.”

Phù Du cúi đầu, dụi dụi mắt, khi ngẩng lên, tuy thấy nước mắt nhưng đôi mắt vẫn đỏ hoe.

Sau đó y nhịn nấc lên một tiếng. C.h.ế.t , nãy để ý, nhét quá nhiều đồ ăn miệng.

Yến Tri rót cho y một chén nước, đặt tay y.

Tần Câu thu hồi ánh mắt, nhận lấy bình rượu từ tay tiểu quan tên Hoài Ngọc, nhấp một ngụm.

Hoài Ngọc , gắp thêm chút thức ăn, đặt đĩa mặt Tần Câu.

Tần Câu ngả , dựa gối mềm, tay giấu trong tay áo hề động đũa, chỉ nhướng cằm, ý bảo tiểu quan tiếp tục gắp thức ăn.

Hoài Ngọc trong lòng vui mừng, gắp thức ăn đưa đến bên miệng , nhưng ánh mắt chợt lạnh băng của Tần Câu dọa đến run rẩy, chiếc đũa trong tay suýt rơi xuống.

Tần Câu lạnh lùng : “Chỉ bảo ngươi gắp thức ăn, bảo ngươi làm chuyện khác, đừng tự cho là thông minh.”

Hoài Ngọc vội vàng cúi đầu đáp: “Vâng ạ.”

Đủ loại thức ăn chất thành một ngọn núi nhỏ trong đĩa, nhưng Tần Câu từng động đũa. Hắn chỉ dựa gối mềm, ánh mắt lướt qua khắp đại điện, thỉnh thoảng liếc về phía Phù Du.

Yến Tri cũng đang gắp thức ăn cho Phù Du.

Phù Du chậm rãi ăn, trông như một chú chuột hamster nhỏ.

Vật nhỏ vô tâm vô phế. Ngón tay Tần Câu giấu trong tay áo khẽ vuốt ve, vẫn chịu thua, vẫn ghen.

Có lẽ Phù Du cũng đang cố ý chọc giận .

Phù Du nhận lấy nửa chén thịt cá lọc xương kỹ lưỡng từ Yến Tri, đổ thêm chút giấm thơm . *Ghen.*

*

Rất lâu , đêm khuya.

Bên ngoài Điện Di Hòa, các quan hầu, Tần Câu khoanh tay, ở bậc thềm giữa.

Phù Du và Yến Tri bên cạnh , Yến Tri cố ý che chắn cho Phù Du, ngăn cách y với Tần Câu, đó kéo Hoài Ngọc về phía , đẩy lên .

Như Phù Du và Tần Câu liền cách xa hơn.

Phù Du đầu Yến Tri, gọi một tiếng: “Huynh trưởng.”

Yến Tri lắc đầu với y, ý bảo y đừng động, dù là Hoài Ngọc tự chen lên phía .

Phù Du nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn kéo Hoài Ngọc trở , giải thích với : “Ngươi ở bên lắm, quá mức thu hút sự chú ý, ngày mai sẽ Ngôn quan mắng đấy…”

Sở dĩ y , tự nhiên là vì đây y từng mắng .

Yến Tri chút bất đắc dĩ thở dài, đúng lúc , “Phanh” một tiếng, pháo hoa bay lên trời, khiến Phù Du giật , cũng cắt ngang lời y .

Phù Du đầu , trong khoảnh khắc, ánh lửa rực rỡ chiếu lên khuôn mặt y, khiến y chút thất thần.

Ngay đó, lưng y, che tai y.

“Tiểu Hoàng Tước, dọa ngây ?”

Phù Du cần đầu cũng là ai. Hắn trống rộng rãi chính giữa, cố tình chạy đến lưng y, làm bộ làm tịch.

Thật Tần Câu nhịn cả đêm, chờ Phù Du đến nhận , nhưng Phù Du cứ bất động.

Phù Du bất động, cũng bất động. Cho đến khi pháo hoa b.ắ.n lên.

Lúc đến, Tần Câu dẫn y xem pháo hoa, Phù Du đến giờ vẫn chịu thua, Tần Câu nghĩ ngợi, cuối cùng vẫn nhượng bộ.

Đêm nay là sinh nhật của Phù Du mà.

Khi Tần Câu đầu y, y vẫn ngây ngốc. Tần Câu so đo với y nữa, bước tới, che tai y.

Mùi rượu nồng nặc từ phía truyền đến, Phù Du mặc kệ , ngẩng đầu chân trời.

Yến Tri và Hoài Ngọc bên cạnh y, trong sự trầm mặc, là ai lẳng lặng móc nhẹ ngón tay y, giống như gảy dây đàn.

*

Pháo hoa kết thúc, các quan cáo lui, bóng đêm trở về yên tĩnh.

Ở hậu điện, Thôi Trực bưng áo khoác lông chồn và mũ đến, Tần Câu đầu , vẫy tay với Phù Du: “Tiểu Hoàng Tước.”

Phù Du liếc Yến Tri một cái, đó tiến lên, động tác nào khác. Tần Câu thở dài một , khoác áo lông chồn lên cho y, đội mũ lông cáo lên, ấn chặt .

Khuôn mặt nhỏ của Phù Du đều giấu trong lớp lông cáo đen nhánh, Tần Câu đẩy y một cái: “Lên xe ngựa .”

Phù Du đáp lời, theo Thôi Trực.

Tần Câu đầu , liếc Yến Tri và Hoài Ngọc, : “Yến đại công tử, hậu cung do ngươi quản lý, ngươi sắp xếp .”

Hắn xong liền xoay rời . Yến Tri hành lễ đáp “Vâng ạ”, Hoài Ngọc vẫn còn chút rõ đầu đuôi.

Hắn khẽ hỏi: “Hoàng, Hoàng hậu… Bệ hạ đêm nay là triệu hạnh vị công t.ử ? Vậy …”

Yến Tri đầu: “Chuyện nên hỏi thì đừng hỏi.”

Trong xe ngựa đốt lò than, ấm áp dễ chịu.

Phù Du định trong xe ngựa, rèm xe vén lên, Tần Câu cũng bước .

Tần Câu xuống vị trí, đó ôm Phù Du lòng, khi chuyện mang theo mùi rượu: “Ai nha, Tiểu Hoàng Tước của .”

Hắn gỡ chiếc mũ đầu Phù Du xuống, áp khuôn mặt lạnh lẽo của mặt y: “Buổi tối chịu ăn cùng bàn với , ăn cùng tên trưởng tiểu bạch kiểm của ngươi, vui vẻ lắm ?”

Hắn hình như say. Phù Du rũ mắt, che mũi , gì. Hôi quá.

Tần Câu cố tình ôm chặt y, ghé sát chuyện: “Sao gì? Ghen ? Chỉ cho phép ngươi ăn cơm cùng tiểu bạch kiểm, cho phép ăn cùng tiểu quan ?”

Phù Du ngước mắt : “Ta .”

“Là .” Tần Câu giống một con ch.ó lớn, cọ cọ, dụi dụi bên gáy y: “Tiểu Hoàng Tước, hôm nay là sinh nhật ngươi, mới nhường ngươi. Nếu là ngày thường, sớm xông lên lật bàn , còn mặc kệ ngươi đó ăn uống.”

“Ngươi diễn kịch cho thế gia xem, ngươi sẽ …”

Tần Câu khẽ: “Thế gia ư? Ta năm trăm loại biện pháp đối phó bọn họ, nhưng đối với ngươi thì chẳng nổi một loại nào…”

Lời bỗng nhiên ngắt quãng. Phù Du nghi hoặc , sợ uống quá nhiều rượu mà nôn , vội vàng lấy khăn bịt miệng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/thu-the-than-da-hieu-ra/chuong-15-trieu-hanh.html.]

Không lâu , Tần Câu xoa giữa hai hàng lông mày, mở mắt. Hắn Phù Du, chạm nhẹ trán trán y: “Tiểu Hoàng Tước, ngươi sợ nôn lên ngươi.”

Phù Du dám thừa nhận, lặng lẽ mặt .

Rất nhanh đến Dưỡng Cư Điện. Phù Du xuống xe ngựa, vốn định về thiên điện của ngủ, nhưng còn bước một bước, Tần Câu kéo , lôi về chính điện.

Những dải lụa đỏ trong chính điện treo một thời gian, Tần Câu vẫn luôn cho tháo xuống.

Các thái giám phụng dưỡng trong tẩm cung sớm chuẩn thứ đấy. Tần Câu cho bọn họ theo , trở tay đóng cửa , tự rửa mặt, uống hai ngụm canh giải rượu, đó bắt Tiểu Hoàng Tước.

Hắn vớt Phù Du đang rửa mặt đ.á.n.h răng từ bình phong : “Tiểu Hoàng Tước?” Hắn véo véo bụng Phù Du: “Vừa ăn cùng tiểu bạch kiểm no ? Bụng còn chỗ trống ?”

Xem canh giải rượu chẳng tác dụng gì.

Phù Du ôm, đạp đạp chân: “Tần Câu, ngươi…”

Phù Du ôm phòng trong.

Trong phòng thắp nến, lẽ là Tần Câu thổi tắt, tóm là một mảng đen kịt.

Phù Du còn thấy rõ bất cứ thứ gì, Tần Câu kéo về phía .

Tần Câu trong bóng đêm như đất bằng, kéo y , từng một chút chần chừ.

“Ngồi xuống.” Hắn ấn Phù Du sập, đó thổi thổi gậy đ.á.n.h lửa, thắp lên một cây nến bàn.

Đó nến đỏ tầm thường, Phù Du chỉ từng thấy loại nến nhỏ rực rỡ sắc màu hai .

Đêm Giao thừa hằng năm, vặn cũng là sinh nhật Phù Du. Ba năm qua, cứ lúc , Tần Câu từ yến tiệc cung đình trở về, liền thắp một cây nến như cho y, là mừng sinh nhật y.

Năm thứ nhất, cây nến cắm một cái màn thầu trắng. Phù Du khó hiểu, nhưng vẫn thổi nến, vì ở yến tiệc cung đình ăn no, y nhanh ăn hết màn thầu.

Năm thứ hai, Tần Câu kiếm một chiếc bánh ngọt nhỏ xinh ngon miệng. Phù Du thổi nến, dùng muỗng múc bánh, vô cùng trân trọng, chậm rãi thưởng thức.

Cũng chính sinh nhật năm đó, Phù Du ngây ngô với : “Ta cùng Tần Câu dài lâu mãi mãi, vĩnh viễn bầu bạn bên Tần Câu.”

Lúc Tần Câu nhếch khóe môi, chê y ngốc, y chắc chắn vì mỗi năm đều ăn bánh ngọt nên mới , còn bảo y đừng điều ước.

Nói sẽ thể thực hiện . Quả nhiên lời thành sấm.

Hôm nay vặn là sinh nhật năm thứ ba của Phù Du.

Năm thứ ba, bàn bày chiếc bánh ngọt lớn gấp đôi năm , mùi hương thơm.

Tần Câu đẩy bánh ngọt đến mặt y, nhàn nhạt : “Mừng sinh nhật ngươi. Năm ước nguyện gì, năm nay cứ ước nguyên xi như , ước xong sẽ cho ngươi ăn bánh kem.”

Phù Du thấy hẳn là say, liền đ.á.n.h bạo lắc đầu: “Ta cần.”

Tần Câu dù say cũng vẫn cường ngạnh: “Nhanh lên, ước nguyện .”

Phù Du lắc đầu: “Không cần.”

Trải qua một năm, y ở bên Tần Câu chịu quá nhiều đau khổ, y sai , cũng tiếp tục nữa.

Nếu điều ước năm ngoái hết hạn đến bây giờ, cứ để nó hết hạn đến bây giờ .

Giằng co lâu , Tần Câu : “Vậy ngươi thích , điều còn đơn giản hơn điều ước lúc .”

Phù Du chớp chớp mắt, trong ánh nến mờ ảo, đôi mắt y vẫn đen trắng rõ ràng: “Ta …”

“Ngươi…” Tần Câu nắm cằm y, cắt ngang lời y, “Không câu đó, ngươi vĩnh viễn câu đó với .”

Phù Du véo đến đau điếng, sắc mặt tái nhợt. Tần Câu thấy bộ dạng y, buông tay , nén xuống cơn giận, : “Được, tùy ngươi, tùy tiện ngươi ước nguyện gì, ?”

“Bệ hạ miệng vàng lời ngọc, thể giúp thực hiện ?”

Tần Câu trả lời, chỉ khẽ “Ừm” một tiếng trong cổ họng.

Phù Du nghiêm mặt : “Hy vọng trưởng thể rời cung…”

Tần Câu y chọc giận đến nên lời: “Ước cho chính ngươi!”

“Vậy ngoài thu thập ca d.a.o dân gian.”

Phù Du buột miệng thốt , xong mới bừng tỉnh nhận , ôi, điều ước thể .

Y chắp tay ngực, cúi đầu, nhắm mắt ước nguyện, hề thấy vẻ mặt càng thêm âm trầm của Tần Câu.

Phù Du mở to mắt: “Ngươi , thể thực hiện mà.”

“Thực hiện cái rắm.” Tần Câu xoay đầu, thổi tắt ngọn nến, “Đời ngươi đừng hòng cả, chỉ thể ở bên cạnh .”

Xung quanh chìm một mảnh hắc ám. Tần Câu dường như dậy, tại chỗ một lát.

Hắn giống như cố ý chọc giận Phù Du .

“Thôi Trực, Thôi Trực! Đi Cung Phượng Nghi truyền chỉ, trẫm hôm nay triệu hạnh Hoàng hậu! Bảo Hoàng hậu lập tức đến đây!”

Hắn hề say, cũng hề hồ đồ. Hắn chỉ là Phù Du một câu “Thích”, khó khăn đến ? Lại khó khăn đến ?!

Trước thì cứ như cần tiền, bây giờ y , như mạng y ?

Hắn từng mà cầu xin y, Phù Du còn thế nào nữa? Được thôi, dù mạch m.á.u của Phù Du .

Phù Du quả nhiên vội vàng chạy ngoài, kéo cửa điện, nhỏ giọng với Thôi Trực: “Công công, Bệ hạ uống say, đang mê sảng, đừng Cung Phượng Nghi.”

Thôi Trực chút khó xử, còn kịp đáp lời, Phù Du Tần Câu ôm trở .

“Loảng xoảng” một tiếng, Tần Câu đá cửa điện đóng .

Thôi Trực sờ sờ chóp mũi, nghĩ thầm, chắc là cần Hoàng hậu đến .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Phù Du ôm ngang trở về, cánh tay Tần Câu như làm bằng sắt, siết chặt đến y đau điếng, ngũ tạng lục phủ dường như đều xê dịch.

Đêm Giao thừa ánh trăng, trong phòng tối đen như mực, chẳng thấy rõ bất cứ thứ gì.

Tần Câu ôm , nhanh trong, chuẩn xác ném y lên chăn tơ hồng.

Phù Du choáng váng bò dậy, đó mặt đẩy tay, đè ép y trở .

Tần Câu nới lỏng đai lưng, vứt áo ngoài xuống đất, một chân đá văng , đó khẽ lên, ngón cái ấn miệng Phù Du: “Không cho trẫm tìm Hoàng hậu, đành tìm ngươi.”

Phù Du nên lời, chỉ thút thít hàm hồ.

“Tiểu Hoàng Tước, theo quy tắc ở chỗ , ngươi sớm thành niên .”

Sau đó, Phù Du cảm thấy Tần Câu dùng ngón tay chấm chút kem đường chiếc bánh ngọt , bôi lên mặt y.

Lạnh buốt. Phù Du giãy giụa, đụng chiếc bình hoa bằng đồng đặt ở mép sập.

--------------------

Loading...