Thử Thách Hôn Người Anh Em Chí Cốt Một Cái - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-03-06 16:55:33
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

7.

 

[Con trai à, váy mẹ gửi con nhận được chưa? Con mặc vào rồi chụp cho mẹ cái ảnh nhé, dạo này mẹ không có cảm hứng gì cả, cứ chụp theo bức ảnh này này, tốt nhất là quay một video ngắn.]

 

Sau khi bị Kỳ Dương "dạy dỗ" một trận ra trò, tôi lập tức nhắn tin cho mẹ nhưng chẳng những không được việc gì, mà còn bị giao thêm nhiệm vụ.

 

Tôi nhìn bức ảnh mẹ gửi, một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ, đẹp trai ngồi trên ghế, một cô gái mặc váy đen, cúi người ghé sát người đàn ông, một tay vén tóc để lộ gương mặt nghiêng xinh đẹp. Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức tưởng như sắp chạm môi.

 

Đầy vẻ mờ ám và kích thích, thế mà bắt tôi mặc đồ con gái rồi chụp ảnh này với Kỳ Dương ư? Thà bắt tôi c.h.ế.t còn hơn.

 

Còn chưa kịp trả lời tin nhắn, bà mẹ hiểu rõ tôi như lòng bàn tay đã nhắn tin tới.

 

[Nếu con trai mẹ không nghe lời, thì mấy món đồ sưu tập quý giá gì đó, khỏi giữ nữa nhé. Cười, cười, cười.]

 

Trong ảnh, là đủ loại mô hình và figure mà tôi sưu tập từ nhỏ đến lớn, cùng với chiếc kéo trên tay mẹ.

 

Uy hiếp! Đây rõ ràng là uy hiếp!

 

Tôi đội tóc giả, sau đó nhìn chiếc váy, nhăn nhó, vật vã mất hai phút, rồi cuối cùng cũng mặc vào.

 

Tất cả cũng chỉ vì mấy món đồ yêu quý của tôi.

 

Chất vải của váy rất mịn, áp vào da thịt trần lại thấy hơi lành lạnh, loạng choạng mãi mới xỏ được đôi giày cao gót năm phân.

 

Vừa mới bước ra phòng khách, Kỳ Dương đang uống cà phê thì "phụt" một tiếng, phun hết cả cà phê trong miệng ra, nhìn tôi với vẻ mặt không thể tin nổi.

 

"Nhìn cái gì mà nhìn, mau lại đây đỡ ông."

 

Kỳ Dương đờ đẫn đi về phía tôi, đỡ lấy cánh tay tôi nhưng đi được vài bước thì bất chợt mặt cậu ấy đỏ bừng, rồi kéo dây áo trên vai tôi lên một cách máy móc.

 

"Cậu làm gì vậy?"

 

Tôi ngơ ngác nhìn Kỳ Dương, thì thấy cậu ấy hắng giọng một tiếng, quay mặt đi không nhìn tôi, có vẻ hơi ngượng ngùng nói: "Thấy rồi."

 

"Màu hồng."

 

Vãi! Tôi giật phắt tay về, khoanh tay trước ngực, cảnh giác nhìn cậu ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/thu-thach-hon-nguoi-anh-em-chi-cot-mot-cai/chuong-7.html.]

 

Tôi nghiến răng nghiến lợi dựng điện thoại lên, sau đó ấn Kỳ Dương, lúc này còn đang ngơ ngác ngồi xuống chiếc ghế gaming vừa mới được giao đến, rồi bắt chước tạo dáng theo tư thế trong ảnh.

 

Tôi từ từ cúi đầu về phía Kỳ Dương, vẻ mặt cậu ấy dần chuyển từ dấu chấm hỏi sang dấu chấm than. Sau đó với ánh mắt sâu thẳm và vành tai ửng đỏ, cậu ấy rướn người về phía trước.

 

Đôi môi mềm mại chạm vào môi tôi, khiến tôi giật mình lùi lại một bước lớn, vẻ mặt kinh hãi.

 

"Cậu làm cái quái gì vậy?"

 

Lúc này, khóe môi Kỳ Dương vẫn còn dính nước, cậu ấy nhíu mày nhìn tôi: "Tôi còn muốn hỏi cậu làm cái quái gì ấy?"

 

"Mẹ tôi nói không có cảm hứng, bắt tôi mặc váy chụp ảnh với cậu, còn lấy mô hình của tôi ra uy hiếp, cậu tự dưng nhào tới làm gì! Dì không nhắn tin cho cậu à?"

 

Mẹ tôi là họa sĩ vẽ doujinshi, mẹ Kỳ Dương là nhà văn viết tiểu thuyết. Hồi nhỏ, mấy chuyện đột nhiên bắt chúng tôi chụp ảnh kiểu này xảy ra như cơm bữa, bởi vậy nên tôi theo phản xạ cho rằng mẹ Kỳ Dương đã thông đồng với Kỳ Dương rồi.

 

Sai quá sai, thật không thể tin nổi, tôi ôm miệng nhìn Kỳ Dương.

 

Thằng bạn này chắc là không thể chơi cùng được nữa rồi!

 

Kỳ Dương nghiến răng, ôm trán: "Lần sau có chụp thì nói một tiếng được không? Tôi còn tưởng cậu..."

 

Tôi cái gì?

 

"Cậu... mẹ kiếp, đừng có nói là cậu tưởng ông đây quyến rũ... quyến rũ cậu đấy nhé!"

 

"Cậu... không lẽ nào lại thích đàn ông?"

 

Ánh mắt Kỳ Dương lướt từ khuôn n.g.ự.c "màn hình phẳng" của tôi, xuống đôi chân dài và đôi giày cao gót dưới chiếc váy ngắn, rồi cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt tôi, bất chợt, mặt cậu ấy đỏ bừng.

 

"Đáng yêu quá."

 

Từ nhỏ, nếu tôi có việc nhờ Kỳ Dương, chỉ cần là qua điện thoại hay máy tính, Kỳ Dương sẽ lạnh lùng vô tình nhưng hễ gặp mặt trực tiếp, cậu ấy sẽ vừa chê bai vừa giúp tôi.

 

Nghĩ đến hình ảnh cô gái tóc dài, có lúm đồng tiền đáng yêu mà tôi vừa nhìn thấy trong gương, tôi nuốt nước bọt, như thể khám phá ra một chân trời mới!

 

Hóa ra Kỳ Dương không thể cưỡng lại được khuôn mặt của tôi!

 

Loading...