3.
Nghĩ đến việc chỉ sau ngày hôm nay, chuyện của tôi và Kỳ Dương sẽ lộ ra ngoài, đột nhiên tôi cảm thấy lạnh sống lưng.
"Kỳ Dương, cậu nói xem nếu tôi nhảy từ trên lầu xuống, có c.h.ế.t ngay tại chỗ được không?"
Kỳ Dương liếc xéo tôi một cái: "Tầng một thì cậu có nhảy từ nóc nhà xuống cũng không c.h.ế.t được."
Tôi bấn loạn vò rối chiếc cà vạt, chợt bị Kỳ Dương vỗ mạnh một cái vào mông, cả hai chúng tôi cùng sững người, sau đó là giọng nói kìm nén cơn giận của Kỳ Dương.
"Rốt cuộc cậu còn định ngồi trên đùi tôi đến bao giờ?"
Tôi lập tức đứng dậy nhưng rồi nhận ra mình vẫn còn đang nắm chặt chiếc cà vạt nên vội vàng buông tay.
Kỳ Dương ngồi trên ghế sofa, bực bội kéo qua kéo lại cổ áo có phần hơi chật, bộ vest mặc đi làm vẫn chưa cởi, chân bắt chéo, một tay đặt hờ trên đầu gối, đôi mày chau lại, cứ liếc nhìn tôi một cái là đầu ngón tay lại gõ một nhịp trên đùi.
Còn tôi thì cứ như một nàng dâu nhỏ... Phi phi phi, ngoan ngoãn ngồi trên thảm, chờ cậu ấy nghĩ cách.
"Tôi nói với mẹ là đang quay video, mẹ tôi chẳng tin gì cả."
Độ tín nhiệm của tôi với mẹ đã xuống mức âm, mẹ chẳng thèm tin tôi, thấy tôi gửi tin nhắn Wechat mà thậm chí còn chẳng buồn trả lời.
"Hay là cậu giải thích với dì đi? Cậu cũng biết mẹ tôi đối xử với tôi thế nào mà, tôi còn nghi ngờ mình không phải con ruột ấy chứ."
Kỳ Dương lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn: [Tô Tử Ngọc đang quay video.]
Điện thoại rung lên, sau đó sắc mặt cậu ấy trở nên khó coi rồi ném điện thoại về phía tôi, mẹ Kỳ Dương trả lời: [Tình thú hả? Quay video cũng được, nhớ bảo vệ riêng tư nhé, mẹ hoàn toàn ủng hộ con, ừm, còn có cả dì Nghiên Nghiên của con nữa.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/thu-thach-hon-nguoi-anh-em-chi-cot-mot-cai/chuong-3.html.]
Ánh mắt Kỳ Dương nhìn tôi lạnh đến đáng sợ, tôi ngồi trên thảm run lẩy bẩy, thử đề xuất.
"Hay là... cậu nói với mẹ cậu là cậu đá tôi rồi đi, cậu vừa giữ được thể diện, hai đứa mình lại chẳng sao cả, tôi còn có thể tiện thể dọn về nhà."
Tôi rụt rè đề nghị, càng nói càng thấy cách này hay.
Kỳ Dương cười lạnh một tiếng, rồi thẳng thừng vạch trần tôi: "Sao cậu không tự đi nói với mẹ cậu? Tôi không cần thể diện này."
Nghĩ lại, nếu tôi nói với mẹ là tôi đá Kỳ Dương, mẹ tôi sẽ gọi điện mắng tôi tám mươi cuộc một ngày mất. Nghĩ đến đó, tôi bất giác rùng mình một cái, đáng sợ quá.
Tôi cầu cứu, lê m.ô.n.g trên đất đến gần chân Kỳ Dương, mở to đôi mắt long lanh nhìn cậu ấy một cách đáng thương, đồng thời nắm lấy tay cậu ấy cầu xin cậu ấy nghĩ cách.
"Anh Kỳ ~ nghĩ cách đi mà?"
Hồi nhỏ, mặt tôi tròn trịa và phúng phính, lại thêm hai lúm đồng tiền, chiêu này đối với tên Kỳ Dương kia phải nói là cực kỳ hiệu nghiệm.
Chỉ cần tôi gây ra chuyện gì, tôi lại tỏ vẻ đáng thương với cậu ấy, một trăm lần thì có đến chín mươi chín lần Kỳ Dương sẽ chịu tội thay tôi.
Có điều lớn rồi, lâu lắm không dùng, không chắc có còn hiệu quả không.
Kỳ Dương nhìn tôi với vẻ ghét bỏ một hồi lâu, cuối cùng đưa bàn tay to lớn ra nhéo mạnh vào má tôi, thở dài: "Trước tiên cứ thế này đi, qua một thời gian mọi chuyện lắng xuống là được."
Thật sự có thể lắng xuống được sao? Tôi có phần hoài nghi nhưng thấy sắc mặt Kỳ Dương không tốt, tôi đành nuốt những lời đó vào trong bụng.
Sống sót vẫn là tốt nhất